Có những cuộc chia ly không cần tiếng thét, chỉ cần một dòng tin nhắn.
Trước ngày hạ chí, tin nhắn từ Hứa Thụ Châu như một nhát dao lướt qua, không máu me nhưng đủ sức cắt đứt sợi dây liên kết bấy lâu. Anh không dùng từ ngữ chia ly, chỉ vỏn vẹn: "Mối quan hệ giữa chúng ta, có lẽ anh không thể tiếp tục nữa."
Cảm giác "trống rỗng" mà cô từng đọc trong sách vở, giờ đây ập đến chân thực và đau đớn hơn bất kỳ hình dung nào. Không phải bàng hoàng, không phải rơi tự do, mà là một cú sốc kết liễu mọi cảm xúc trong tích tắc. Khi anh nói "mệt", nói "cũng không còn yêu nhiều như trước nữa", những lý do giản đơn đến tàn nhẫn ấy găm thẳng vào trái tim cô gái đang yêu.
Dẫu nước mắt chực trào, cô vẫn gõ lại gọn lỏn: "Được thôi, chia tay thì chia tay." Và rồi, "Em cũng vậy."
Nhưng đó không phải là dấu chấm hết. Đó là khởi đầu.
Khởi đầu cho một hành trình mà cô gái ấy chưa từng nghĩ mình sẽ phải đi qua: hành trình tìm lại chính mình. Tìm lại những gì đã đánh mất, những ước mơ đã gác lại, những giá trị đã bị lãng quên trong men say tình ái.
Đây là câu chuyện về một trái tim tan vỡ tìm thấy sức mạnh, về một tâm hồn lạc lối tìm về bến bờ bình yên, nơi cô gái ấy cuối cùng cũng trả lại chính mình cho bản thân. Để rồi một ngày, cô có thể mỉm cười thật lòng, không phải chúc phúc xã giao, mà là một lời chào tạm biệt thanh thản: "Chia tay vui vẻ, chúc anh hạnh phúc."
Truyện Đề Cử






