104. Chương 104: Ăn hành ăn tội (phần 2)

Y Thống Giang Sơn

Chương 104: Ăn hành ăn tội (phần 2)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người quay lại im lặng, Hồ Tiểu Thiên chẳng biết từ bao giờ đã ngủ thiếp đi. Sáng sớm hôm sau, cửa buồng giam bên cạnh mở ra, có tiếng gọi: "Cổ Đức Vượng, người nhà ngươi đến bảo lãnh cho ngươi rồi."
Hồ Tiểu Thiên dụi mắt cay sè vì buồn ngủ, thấy Cổ Đức Vượng chậm rãi bước ra khỏi phòng giam. Hắn liền tiến đến trước song sắt, nói với lính canh: "Đại ca, phiền anh nói giúp tôi một tiếng, mọi người bắt nhầm người rồi, tôi chẳng làm gì cả."
Tên lính canh hung dữ trợn mắt: "Bớt nói bậy đi! Ngồi yên đó cho ta!"
Hồ Tiểu Thiên không biết làm sao, đành ngồi xuống. Hán tử râu quai nón Chu Bá Thiên nhìn hắn hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi phạm tội gì?"
Hồ Tiểu Thiên cười khổ: "Ta vừa đến trấn Thanh Vân, tối qua chỉ về khách sạn muộn, thế mà bị hai tên lính bắt đến đây." Sống ở đâu theo tục lệ đó, tiện thể thăm dò tình hình trong ngục.
Chu Bá Linh có vẻ quen thuộc với chuyện này, lạnh nhạt nói: "Chuyện nhỏ thôi, ở đây chuyện này xảy ra thường xuyên, là thủ đoạn moi tiền của lũ quan lại. Chỉ cần người nhà đưa đủ bạc là xong."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Thế nhưng tôi không làm chuyện xấu."
Chu Bá Thiên cười lạnh: "Thế đạo này có gì là phân biệt tốt xấu chứ?"
Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ: "Ngươi cũng chẳng phải là người tốt. Vừa mới vào, mọi người dù sao cũng là bạn tù, ngươi không có chút tình nghĩa, lại còn bày mưu để người ta đánh ta lần nữa. Ài, cái eo của ta còn đau đây này."
Chu Bá Thiên nói: "Ngươi đang nghĩ ta không phải người tốt?"
Hồ Tiểu Thiên bị hắn nói trúng tim đen, nhưng vẫn ngoan cố: "Ta xem Chu đại ca mày mắt to mặt lớn, tướng mạo đường hoàng, rõ ràng là người trung hậu nhân nghĩa!"
Chu Bá Thiên chưa kịp nói gì thì một tù phạm bên cạnh đã không chịu nổi, đứng dậy chỉ vào Hồ Tiểu Thiên mắng: "Tiểu tử, ta thật không chịu nổi mấy lời nịnh hót của ngươi nữa!"
Hồ Tiểu Thiên tưởng đối phương muốn đánh mình, bèn cười: "Vị huynh đài này, lời của tôi đều thật lòng, chẳng lẽ ngươi không tin? Chẳng lẽ tướng mạo Chu đại ca không đủ đường hoàng? Làm người không đủ trung hậu nhân nghĩa?"
"Ngươi... Ngươi nói bừa... Rõ ràng là tên nịnh hót!" Tù phạm kia tức tới mức trợn mắt, đáng tiếc không giỏi nói, ngọng nghịu mãi không cãi lại được.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi nói ta nịnh hót, chẳng phải ngươi là ngựa sao, ngươi thật chẳng phải người tốt!"
"Ta nhất định phải đánh ngươi cho bẹp!" Tù phạm kia lao tới.
Hồ Tiểu Thiên nhìn dáng người thấp bé của y, thầm nghĩ nếu một chọi một thì chẳng e sợ. Nhưng địch đông ta ít, động một chút là bị đánh tập thể. Hắn liếm môi nhìn xung quanh, thấy vẻ kích động trong mắt mấy tên tù phạm, trong lòng không khỏi hối hận, vừa rồi nói nhiều quá sẽ phải chịu trận đòn đây.
Gia hỏa này vừa định xem nên phản kháng hay ôm đầu che mặt ngồi xuống thì đột nhiên, Chu Bá Thiên lên tiếng: "Các người đã cùng lên một chiếc thuyền, Vương Kim Quý, Hồ Tiểu Thiên, nếu có mâu thuẫn thì tự giải quyết, đừng liên lụy tới các huynh đệ khác."
Hồ Tiểu Thiên không nghe lầm, Chu Bá Thiên không phải khuyên họ biến chiến tranh thành hòa bình, mà là sắp xếp cho hai người đấu đơn.
Trong gian tù thất này, lời của Chu Bá Thiên có trọng lượng, y vừa nói xong thì mọi người lùi lại.
Tên tù phạm kia, chính là Vương Kim Quý, nghe vậy mặt biến sắc. Y không phải kẻ ngu, thấy Hồ Tiểu Thiên cao hơn mình, thể trọng chẳng ngang nhau, nếu đấu đơn nhất định bại trận. Tối qua mọi người cùng đánh hắn mới dám xông lên, bình thường trong phòng giam này, kẻ hay gây náo động nhất là hắn, kẻ hay nịnh hót nhất cũng là hắn. Vừa nghe Hồ Tiểu Thiên chửi mình là ngựa, y tức giận tới mức trợn trừng mắt, đáng tiếc không giỏi nói, suốt không cãi lại được.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi nói ta nịnh hót, chẳng phải ngươi là ngựa sao, ngươi thật chẳng phải người tốt!"
"Ta nhất định phải đánh ngươi nhừ tử!" Vương Kim Quý lao tới.
Hồ Tiểu Thiên nhìn dáng người thấp bé của hắn, thầm nghĩ nếu một chọi một thì chẳng e sợ. Nhưng địch đông ta ít, động một chút là bị đánh tập thể. Hắn liếm môi nhìn xung quanh, thấy vẻ kích động trong mắt mấy tên tù phạm, trong lòng không khỏi hối hận, vừa rồi nói nhiều quá sẽ phải chịu trận đòn đây.
Vương Kim Quý muốn lùi lại, nhưng không thể. Trong phòng giam này, hắn vốn dĩ bị mọi người xem thường, vất vả lắm mới có người mới tới, lại còn muốn đạp mình xuống. Không ngờ Chu Bá Thiên không nói giúp mình, lại để cho tiểu tử kia và mình đấu đơn. Hôm nay đã đến nước này, đâm lao phải theo lao. Nghĩ thế, Vương Kim Quý kiên trì xông tới, gào: "Tiểu tử, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống cầu xin, ta có thể tha cho ngươi một mạng." Tiếng càng vang càng chứng tỏ hắn đang sợ.
Hồ Tiểu Thiên không nóng lòng lao tới, chờ hắn cách mình khoảng ba bước liền tung một đấm, nện thẳng vào mặt Vương Kim Quý, ra quyền gọn gàng linh hoạt, không chút lưu tình. Suốt đêm qua vây đánh hắn, tên này ra tay vô cùng tàn nhẫn nên một quyền này hắn tính cả vốn lẫn lời.
Vương Kim Quý bị nện cho một quyền liền ngã lăn xuống đất, mặt hiện dấu vết đỏ thẫm, nước mắt nước mũi chảy ra, kêu thảm thiết: "Các huynh đệ..."
Mấy tên tù phạm xung quanh nhìn qua Chu Bá Thiên, thấy y lười biếng ngáp một tiếng nói: "Được rồi, đều là huynh đệ trên một thuyền cả, kinh động đến cai ngục sẽ không tốt lắm đâu."
Lời y vừa nói xong, quả nhiên có hai tên lính cai ngục đi tới, một người hỏi: "Ai là Hồ Tiểu Thiên?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Là ta!"
Tên cai ngục nói: "Người nhà ngươi tới bảo lãnh cho ngươi rồi."
Hồ Tiểu Thiên vui mừng khôn xiết, cuối cùng những dày vò của mình cũng chấm dứt. Những phạm nhân cùng phòng nhìn hắn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, chỉ có Chu Bá Thiên chẳng thay đổi chút nào. Hắn cảm giác Chu Bá Thiên không giống người thường, khí chất này không phải kẻ vô lại có được, trên người y có một loại khí chất hào phóng anh hùng. Hồ Tiểu Thiên tuy rằng không phải anh hùng gì, thế nhưng đối với loại người này, hắn đều có chút thưởng thức. Hơn nữa trong phòng giam này, y chưa từng ra tay đánh hắn, dù rằng trong trận đấu đó, y chính là người khởi xướng. Nghĩ vậy, Hồ Tiểu Thiên đi tới trước mặt Chu Bá Thiên, cười nói: "Chu đại ca, ta đi đây."
Lúc này, Chu Bá Thiên mới quay đầu, nhìn thẳng vào Hồ Tiểu Thiên, thấp giọng nói: "Ngươi là người kinh thành!"
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, nhớ tới khẩu âm của Chu Bá Thiên cũng ở Kinh Thành bèn hỏi: "Chu đại ca cũng vậy phải không?"
Chu Bá Thiên nói: "Tạm biệt!" Nói xong hắn lại quay đầu nhìn vào tường, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Đối với nhà giam này, đương nhiên Hồ Tiểu Thiên không có chút nào lưu luyến, sau khi lính cai ngục ra khỏi tù thất, hắn tò mò hỏi: "Hai vị nha sai đại ca không dẫn ta lên công đường sao?"
Hai tên cai ngục kia dường như đã nghe qua vô số chuyện, nhìn qua Hồ Tiểu Thiên rồi cùng nở nụ cười, một người nói: "Ngươi muốn đi công đường ư?"
Hồ Tiểu Thiên nhanh chóng lắc đầu, nhớ cảnh hôm qua Cổ Đức Vượng và Cổ Lục sau khi lên công đường trở về. Huyện Lệnh Hứa Thanh Liêm đánh mỗi người mười gậy, lại phạt tiền mới chịu thả. Tuy rằng mới tới trấn Thanh Vân, nhưng hắn hiểu Huyện Lệnh này đã coi việc thăng đường như một con đường phát tài, ăn hối lộ cả nguyên cáo và bị cáo, đây chính là nguyên nhân quanh năm không ai kích trống kêu oan.
Đến bảo lãnh Hồ Tiểu Thiên là Mộ Dung Phi Yên và lão chủ Phúc Lai khách sạn Tô Quảng Tụ. Tô Quảng Tụ đến đây vì y là người địa phương, tình hình trong nha môn y cũng phần quen thuộc. Một nguyên nhân nữa là Hồ Tiểu Thiên là khách trong khách sạn của y nên cần đến để làm chứng.
Kỳ thực Hồ Tiểu Thiên chẳng phạm sai lầm gì, đám bộ khoái bắt người cũng chỉ dùng hai từ khả nghi, mục đích chính thức là kiếm tiền. Mộ Dung Phi Yên và Lương Đại Tráng lấy tất cả số bạc còn lại ra mới đủ mười lăm lượng để cứu hắn ra khỏi ngục. Bọn họ không để lộ thân phận thật của Hồ Tiểu Thiên, bởi dù sao chuyện này không biết có phải Hồ Tiểu Thiên cố ý gây ra hay không nên cần chờ hắn ra ngoài rồi nói sau.
Cho tới bây giờ, Mộ Dung Phi Yên vẫn chưa hé răng nói về thân phận của Hồ Tiểu Thiên, còn Lương Đại Tráng không đến đây vì Mộ Dung Phi Yên sợ gã xúc động làm chuyện xấu.
Lúc Hồ Tiểu Thiên đi ra phòng giam, mặt trời mới mọc lên từ hướng đông, tỏa ánh nắng chói chang, làm cho mắt hắn không thích ứng kịp, bèn nheo mắt rồi lấy tay che lông mày, vừa thấy Mộ Dung Phi Yên và Tô Quảng Tụ đứng ở đằng trước, nàng lúm đồng tiền như hoa, nụ cười điềm tĩnh động lòng người, làm cơn tức giận trong lòng Hồ Tiểu Thiên tan thành mây khói, nổi giận với mỹ nữ nói thì dễ, làm mới thực sự khó.
Mộ Dung Phi Yên nói: "Làm chúng ta lo lắng suốt đêm, ngươi lại tiêu diêu tự tại."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Bây giờ ta mới hiểu thế nào gọi là ác nhân cáo trạng trước."
Mộ Dung Phi Yên đi tới trước mặt hắn, vừa thấy dấu máu trên mặt liền hỏi: "Ngươi bị đánh?" Nói đến đây lại không nhịn được bật cười, nghiệm chứng luôn câu đa số người vui vẻ đều cười trên sự đau khổ của người khác. Đến Mộ Dung Phi Yên cũng không hiểu tại sao vừa thấy bộ dạng xui xẻo của Hồ Tiểu Thiên nàng lại không nhịn được bật cười. Lúc trước Hồ Tiểu Thiên mất tích làm nàng không cười nổi, giờ thấy hắn bình an đứng trước mặt, tảng đá trong lòng nàng mới bỏ xuống.
Tô Quảng Tụ nói: "Hồ công tử, Mộ Dung cô nương, nơi đây không phải chỗ ở lâu, chúng ta về khách sạn nói tiếp."
Ba người cùng về khách sạn Phúc Lai, lúc đi qua nhà giàu nhất trấn Thanh Vân, Vạn gia, thấy một lang trung bị người bên trong đuổi ra. Vài tên gia đình kia đuổi theo còn không thôi, đạp một cước làm lão ngã lăn xuống đất, mấy thứ bình lọ trong hòm thuốc lăn ra đầy đất.