121. Chương 121: Có ẩn tình khác (phần trên)

Y Thống Giang Sơn

Chương 121: Có ẩn tình khác (phần trên)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cái kinh đình gỗ gõ xuống, hai bên nha dịch liền đồng hô: "Uy vũ!"
Hai tên gia đình của phủ Vạn vốn đến huyện nha theo nhị công tử kiện cáo, nào ngờ lại gặp phải tình cảnh như vậy. Vừa rồi bị đánh đòn, lại bị uy nghiêm của Hồ Tiểu Thiên làm cho choáng váng, nên lúc này đều đã hồn bay phách lạc, hai người quỳ rạp trên đất, run run nói: "Bẩm đại nhân... oan quá...!"
Hồ Tiểu Thiên chỉ vào một tên gia đình nói: "Ngươi ngay lập tức thành thật kể lại từ đầu đến cuối chuyện của nhị công tử cho ta nghe, nếu dám có nửa câu nói dối, ta sẽ khiến ngươi không thể sống mà rời khỏi đây."
Đây rõ ràng là dọa dẫm một cách trần trụi, nhưng trong một số lúc thì dọa dẫm cũng mang lại hiệu quả mà.
Tên gia đình kia sợ tới mức liên tục dập đầu nói: "Bẩm đại nhân, đêm hôm trước, tiểu nhân... tiểu nhân cùng Triệu Lương chịu trách nhiệm canh gác. Khoảng canh hai, chúng tiểu nhân tuần tra đến gần sương phòng phía đông thì phát hiện một người mặt nạ áo đen nằm trên mặt đất... Chúng tiểu nhân cứ tưởng là giặc cướp, nhưng khi vạch khăn mặt ra xem, thì hóa ra... hóa ra lại là nhị công tử."
Tên gia đình tên là Triệu Lương kia nói xen vào: "Bẩm đại nhân, lời Quách Bưu nói đều là sự thật. Chúng tiểu nhân sau khi phát hiện ra nhị công tử thì nhanh chóng báo cho đại công tử, sau đó liền vội vàng đi mời lang trung..."
Đối với tình huống đêm hôm đó thì Hồ Tiểu Thiên chính là người rõ nhất. Nhưng Vạn Đình Thịnh là do hắn đánh ngất, và cũng do hắn kéo đến cạnh sương phòng phía đông rồi ném ở đó. Còn sự tình sau đó như thế nào thì Hồ Tiểu Thiên cũng không hề biết. Nên hắn cười lạnh nói: "Xem ra, không tra tấn các ngươi thì các ngươi sẽ không chịu nói thật. Giờ các ngươi nói lúc phát hiện ra nhị công tử thì cho rằng hắn là giặc cướp, thế mà lúc nãy lại nói do nhị công tử say rượu ngã đập đầu, đến cuối cùng thì câu nào là thật câu nào là giả đây?"
Hai tên gia đình không phản bác được.
Hồ Tiểu Thiên quơ tay bắt lấy một nắm thẻ tre đỏ, nhìn trong tay chí ít có đến mười thẻ, tính ra phải đánh đến 100 gậy. Hai tên gia đình sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vừa nãy bị đánh có mười gậy đã khiến cho chúng chết đi sống lại rồi. Nếu lại đánh tiếp 100 gậy nữa, dù chia ra cho hai người, chỉ sợ tính mạng cũng sẽ hết, nhất định sẽ chết trên công đường.
Kể cả chủ bạ Quách Thủ Quang cùng với nha dịch, tư lại trong công đường đều nghe ra vị huyện lệnh này đang dẫn dắt vụ án theo một hướng khác. Nhưng do ngại vấn đề thân phận, nên không ai dám mở miệng ngăn cản. Lại nghe Hồ Tiểu Thiên cả giận nói: "Còn không mau thành thật khai báo, vết thương trên đầu Vạn Đình Thịnh là do đâu mà có?"
Hai tên gia đình sợ tới mức run rẩy, Hồ Tiểu Thiên đã nắm chắc một nắm thẻ tre đỏ trong tay.
Triệu Lương nhát gan, trông thấy Hồ Tiểu Thiên như muốn vứt nắm thẻ tre xuống, y sợ tới mức nước mắt tuôn trào nói: "Bẩm đại nhân, việc này không liên quan gì đến tiểu nhân..."
Quách Bưu nghe xong sửng sốt, ta kháo, không liên quan gì đến ngươi, chẳng lẽ chuyện này đều do ta cả? Quách Bưu liền khụ khụ nói: "Bẩm đại nhân... chuyện này cũng không liên quan gì đến tiểu nhân..."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Mạng người quan trọng, trong tay bản quan sớm đã nắm giữ chứng cứ xác thực, vết thương trên đầu Vạn Đình Thịnh, rõ ràng là có người dùng gậy đập vào đầu hắn, nếu các ngươi không nói sự thật. Bản quan sẽ bắt giam cả hai, phán các ngươi tội đồng mưu hại chủ, đợi đến khi xử xong án sẽ cùng nhau trị tội."
Phòng tuyến nội tâm của Triệu Lương lúc này đã bị Hồ Tiểu Thiên dọa sụp rồi, gã run run nói: "Bẩm đại nhân... Chuyện ấy đều do đại công tử sai chúng tôi làm đó..." Lời vừa nói ra, cả công đường liền rơi vào sợ hãi. Ai cũng không ngờ đến tình tiết vụ án lại biến đổi bất ngờ như vậy, Vạn Đình Xương vốn đến kiện cáo, nhưng thẩm vấn đến giờ lại lòi ra tình huống mới. Sự tình đang đi về hướng cực kỳ bất lợi đối với Vạn Đình Xương.
Hồ Tiểu Thiên liền để cho hai tên gia đình ký vào lời khai. Sau khi thu được hai phần lời khai này, Hồ Tiểu Thiên sai người giải Liễu Khoát Hải xuống, rồi gầm gỡ cái kinh đình gỗ xuống bàn, hô lớn: "Giải Vạn Đình Xương vào cho ta!"
Tuy giọng Hồ Tiểu Thiên rất lớn, đáng tiếc lại không có hiệu quả gì. Bọn nha dịch không hề nể mặt vị huyện thừa mới này chút nào, cả đám làm như không hề nghe thấy, đứng đó ra vẻ thờ ơ. Cuối cùng vẫn là Mộ Dung Phi Yên đi ra bắt người. Lúc này mới phát hiện Vạn Đình Xương đã bỏ trốn mất dạng rồi. Kỳ thật từ khi Vạn Đình Xương nhận ra Hồ Tiểu Thiên, thì tên này đã biết tình huống không ổn. Gã chỉ ngây ngốc ở bên ngoài một lát, khi một tên nha dịch mà gã quen biết tiết lộ tình huống bên trong cho gã, thì gã liền hoảng hốt, cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, quay phắt người chạy khỏi nha môn.
Hồ Tiểu Thiên nghe nói Vạn Đình Xương đã chạy trốn, thì cũng không sốt ruột bắt người. Thực chất hắn cũng đã nhìn ra, tất cả nha dịch đều không nghe lệnh của mình, coi như hắn có truyền lệnh xuống, tất nhiên cũng chỉ là đổ bụi xuống đất mà thôi.
Một đám tư lại đều lặng lẽ nhìn Hồ Tiểu Thiên, nghĩ rằng hắn sẽ còn tiếp tục truyền lệnh xuống. Nhưng mà lại không thể tưởng được, Hồ Tiểu Thiên rõ ràng chỉ khoát tay áo nói: "Bãi đường!"
Tất cả mọi người đều thở dài nhẹ nhõm, Quách Thủ Quang lại nhắc nhỏ với Hồ Tiểu Thiên chuyện mở tiệc tẩy trần, nhưng Hồ Tiểu Thiên lại khoát tay áo nói: "Không cần, ta còn có chuyện quan trọng, chuyện này để ngày khác nói!"
Khi Hồ Tiểu Thiên ngồi xử án trên công đường, Quách Thủ Quang đã sai người chuẩn bị phòng cho Hồ Tiểu Thiên tạm nghỉ ngơi. Hồ Tiểu Thiên đến đây liền thay bỏ quan phục bằng một bộ trang phục bình thường. Lương Đại Tráng rót chén trà đưa tới, hắn hớn hở nói: "Thiếu gia, hôm nay ngài trên công đường quả thật là uy phong, đại sát tứ phương."
Hồ Tiểu Thiên nhận chén trà nhỏ, nhấp một ngụm, rồi cười nói: "Về sau không nên gọi ta là thiếu gia."
Lương Đại Tráng vái một vái thật sâu nói: "Vâng, Hồ đại nhân!"
Chủ tớ hai người đồng thời nở nụ cười.
Hồ Tiểu Thiên từ từ đặt chén trà nhỏ trên bàn: "Đại Tráng, hôm nay ta đã bình an đến Thanh Vân rồi, qua hai ngày nữa, ngươi liền trở lại kinh thành đi thôi."
Nếu là hôm qua, Lương Đại Tráng nghe được tin này thì gã khẳng định sẽ vô cùng vui mừng, nhưng hôm nay thì ngược lại, gã lại cảm thấy trở về còn không bằng ở lại đây tự do tự tại. Hôm nay gã đã tận mắt chứng kiến Hồ Tiểu Thiên uy phong trên công đường, nếu như mình một mực đi theo bên cạnh hắn, thì sẽ không lo chuyện sau này không thể phất nhanh. Đã có ý nghĩ như vậy, nên Lương Đại Tráng liền "Bịch" một tiếng, quỳ ngay trước mặt Hồ Tiểu Thiên: "Thiếu gia, nô tài không đi, từ ngày lão gia phái nô tài hầu hạ thiếu gia, nô tài đã lập thệ, cả đời đều muốn đi theo bên cạnh thiếu gia!"
Hồ Tiểu Thiên cười thầm, từ nào nô tài đã có hoành đồ đại chí rồi, hắn gật đầu nói: "Không đi thì ở lại, hai ngày nữa ta sắp xếp cho ngươi chút việc, đứng lên đi."
Lương Đại Tráng mặt mày rạng rỡ đứng dậy.
Mộ Dung Phi Yên cầm hai phần khẩu cung của gia đình phủ Vạn đưa cho Hồ Tiểu Thiên, Lương Đại Tráng biết hai người có chuyện muốn bàn nên nhanh lui ra ngoài.
Hồ Tiểu Thiên nhìn Mộ Dung Phi Yên cười tủm tỉm nói: "Hôm nay biểu hiện của ta ra sao?"
Mộ Dung Phi Yên nói: "Mới nhậm chức không hiểu được đạo thu liễm, bộc lộ tài năng, hùng hổ dọa người, nếu không có ta và Lương Đại Tráng ở sau lưng ủng hộ ngươi, thì phóng mắt khắp huyện nha này không ai tình nguyện theo phe ngươi."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ái chê, sớm muộn gì ta cũng đuổi đám gia hỏa không nghe lời này ra khỏi cửa."
Mộ Dung Phi Yên đương nhiên biết hắn không khoác lác, ngồi xuống bên cạnh ghế bành nói: "Ngươi định làm gì bây giờ?"
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Lời khai của hai tên gia đình thì có thể tùy tiện thay đổi, khó trị tội Vạn Đình Xương, nhưng khi đã có hai cái bằng chứng này, nhất định sẽ cho lão hồ ly Vạn Bá Bình kia cam tâm tình nguyện xuất tiền ra dọn dẹp rồi."
Mộ Dung Phi Yên có chút kinh ngạc nhìn Hồ Tiểu Thiên: "Hồ Tiểu Thiên, ngươi không nghĩ đến chính nghĩa, mà trong đầu toàn là ý nghĩ vơ vét của cải, ngươi xứng với tín nhiệm của triều đình, ân sủng của Hoàng Thượng sao?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Xin lỗi, đừng động một chút lại lôi chính nghĩa ra, ta có quan hệ gì với hoàng thượng chứ? Ta không nhờ hắn mà là nhờ cha ta sắp xếp, ta không phụ lòng cha ta là được. Không phải ngươi nói ta bộc lộ tài năng, hùng hổ dọa người sao? Giờ ta quyết định thu liễm lại. Chúng ta mới đến không thể ngay lập tức đuổi Vạn Bá Bình được, đâu dễ như vậy, huống hồ trên đầu ta còn có một Hứa Thanh Liêm áp chế đó."
Mộ Dung Phi Yên nói: "Ngươi muốn lợi dụng hai cái chứng cứ này để vơ vét tài sản của Vạn Bá Bình?"
Hồ Tiểu Thiên cười tủm tỉm nói: "Đừng nói khó nghe như vậy, cái gì gọi là vơ vét tài sản chứ? Ta chỉ muốn tận dụng con người, xài đúng tác dụng, vừa đến Thanh Vân cũng chưa kịp quen cuộc sống nơi đây, không có vài bằng hữu thì không sống được, ngươi nói đúng không?"
Mộ Dung Phi Yên nói: "Ngươi gian quá rồi! Sau này nhất định là tên gian thần."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Thời buổi này tham quan khắp nơi, toàn đám người gian trá âm hiểm, ta nghĩ muốn làm quan tốt, thanh quan thì không thể trung thực đâu, ít ra phải gian hơn chúng vài lần, xấu xa hơn chúng vài lần, mới có thể đánh bại chúng."
Mộ Dung Phi Yên lần đầu nghe loại suy luận này, đôi mắt trợn to nói: "Gian thần thì sao có thể là thanh quan?"
Gian thần sao không thể là thanh quan? Lão tử không đoạt miếng ăn của dân chúng, không phải thổ hào thân sĩ vô đức, đi lừa bịp tham quan ô lại, quan viên gian như vậy thì có gì sai?
Tuy Hồ Tiểu Thiên từ chối lời mời của đám quan lại nhỏ đi tẩy trần, nhưng chủ bạ Quách Thủ Quang cũng không dám lãnh đạm, đặc biệt cho người làm cơm trưa đem tới, trong huyện nha có một đầu bếp chuyên môn chịu trách nhiệm phục vụ ăn uống cho nhà Hứa Thanh Liêm, tay nghề nấu nướng cũng chỉ đến nhị lưu, nhưng ở cái Thanh Vân nhỏ bé này thì cũng đã là hiếm có rồi.
Hồ Tiểu Thiên ăn no bụng xong, liền cùng Mộ Dung Phi Yên đi thị sát phòng giam.
Phòng giam của huyện Thanh Vân không lớn, chia làm hai phần cho nam và nữ, nhưng chỗ giam nữ phạm nhân cũng không có ai, hôm nay trên công đường Hồ Tiểu Thiên đã tự tay tống bốn tên phạm nhân vào phòng giam, phòng giam của nam đã không còn chỗ trống, bốn người này bị giam vào nhà giam nữ. Nơi Hồ Tiểu Thiên đến chính là phòng giam nam, hắn ngồi trong hình phòng, để lính canh ngục dẫn Chu Bá Thiên đến.
Chu Bá Thiên mang gông xiềng đi vào hình phòng, trong hình phòng đèn đuốc sáng trưng, hai tên nha dịch định khóa Chu Bá Thiên lên cột, Hồ Tiểu Thiên đã khoát tay áo nói: "Không cần! Các ngươi đi ra ngoài trước đi."
Chu Bá Thiên nghe vị quan này nói, liền đưa mắt nhìn tới, nhận ra vị quan này chính là bạn cùng phòng giam ngày đó. Hồ Tiểu Thiên cho hai tên lính canh ngục đi ra ngoài, tay cầm hồ sơ của Chu Bá Thiên nói: "Ngươi vì ẩu đả trên đường mà vào ngục, đến nay đã ngây ngốc ở nhà lao ba tháng, thời hạn thi hành án vốn là một tháng, nhưng cứ đến lúc mãn hạn thì ngươi lại gây sự, nên thời gian thi hành án không ngừng được kéo dài.
Chu Bá Thiên đứng đó đầy cảnh giác nhìn Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cứ theo đà này, cả đời ngươi sẽ ở trong nhà lao, suốt ngày mặc đồ ở đây!"
Chu Bá Thiên nói: "Bẩm đại nhân tuổi còn trẻ, mà khả năng đùa giỡn lại không tồi, không biết muốn gì từ người Chu mỗ đây?"