Y Thống Giang Sơn
Chương 142: Thầy thuốc thần y hạ (phần 2)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ Tiểu Thiên cười lớn nói: "Chu tiên sinh là khách quý của Vạn viên ngoại, ta nói chuyện cũng nên khách khí một chút. Những thứ như Long, Thổ, Huyệt, Thủy, Phương đều chỉ là sách vở. Ta thừa nhận ngươi cũng có chút hiểu biết, nhưng ngươi không hiểu được đạo lý cơ bản. Mọi vật trên đời không ngừng biến đổi. Ngươi nói Chu tiên sinh đến xem phong thủy lúc nào? Đã bao nhiêu năm trôi qua? Lúc này, quanh phủ Vạn có biến hóa gì? Ngươi chỉ nhìn thấy ngũ đại yếu tố, sự thay đổi của cây cỏ, thời gian? Trong mắt ngươi, cảnh vật chưa đổi, chủ nhân chưa đổi, nhưng ngươi có thấy rêu xanh phủ đầy góc tường, nếp nhăn đầy khuôn mặt Vạn viên ngoại? Thầy phong thủy giỏi phải nhìn ra sự biến hóa của cảnh vật, thời gian, từ đó tìm ra sinh cơ, thấy được đạo sinh tồn." Nói xong, hắn bước tới một bước.
Chu Văn Cử bị hắn chất vấn sững sờ đứng im. Những lý luận của Hồ Tiểu Thiên chưa bao giờ nghĩ đến, thậm chí lần đầu nghe qua. Nghe xong, hắn không thể không thừa nhận lời nói có lý, không thể phản bác.
Hồ Tiểu Thiên tiếp tục: "Ngươi có biết thiên thời, địa lợi, nhân hòa không?"
Chu Văn Cử định trả lời, nhưng Hồ Tiểu Thiên không cho hắn cơ hội: "Đừng nói sách vở, để ta nói cho ngươi biết. Sáu chữ này đơn giản nhưng là chìa khóa xem phong thủy, mục đích cuối cùng là nhân hòa. Địa lợi là lựa chọn vị trí theo phong thủy, ngươi chắc đã học nhiều hơn ta. Đối với địa lợi, nhắm mắt cũng chọn được vị trí, nhưng tác dụng quyết định là thiên thời. Thuận theo thiên thời, địa lợi, nhân hòa mới hình thành. Nói đến đây, đỉnh cao xem phong thủy chính là xem thiên thời. Không phải ai cũng hiểu rõ thiên thời, nói cũng vô dụng!" Nói xong, Hồ Tiểu Thiên lắc đầu chậm rãi, ánh mắt khinh bỉ nhìn Chu Văn Cử.
Lúc này, Chu Văn Cử bị lời nói của Hồ Tiểu Thiên làm kinh hãi. Hồ Tiểu Thiên tài ăn nói một mặt, mặt khác tiểu tử này kiến thức vượt xa thời đại, đạo lý mọi vật biến hóa. Chu Văn Cử nghĩ mãi không ra. Lúc đầu muốn vạch trần Hồ Tiểu Thiên là kẻ lừa đảo, nhưng chợt phát hiện lời nói của hắn không nông cạn như kẻ lừa đảo bình thường.
Không chỉ khiến Chu Văn Cử sửng sốt, Vạn Bá Bình bên cạnh cũng bị hù dọa: "Lời nói của hắn cũng có lý, mặt lão tử giờ đây đầy nếp nhăn sao?"
Mục đích của Hồ Tiểu Thiên là hù dọa mọi người đã đạt được. Hắn nhớ năm đó, thời đại học là tay giỏi lý luận, cùng hắn lý luận? Chết như thế nào cũng không biết. Hồ Tiểu Thiên biết đạo lý có lợi thì chiếm quyền chủ động, thừa dịp đối phương chưa phục hồi tinh thần liền bước đi ra ngoài. Nếu Chu Văn Cử tiếp tục cùng hắn lý luận về thuật phong thủy, chị sợ bản thân sẽ bị bại lộ.
Hồ Tiểu Thiên đang chuẩn bị rời đi, bỗng một tỳ nữ hoảng sợ chạy vào: "Không xong rồi, không xong rồi. Phu nhân đại thiếu gia trúng tà rồi…"
Vạn Bá Bình nghe vậy giận dữ hét: "Tiện tỳ, ngươi nói bậy gì vậy?"
Tỳ nữ mặt cắt không còn giọt máu, chỉ về gian phòng phía Đông, rung giọng: "Lão gia, tiện tỳ không nói dối, phu nhân đại thiếu gia sắp không xong rồi…"
Chu Văn Cử đứng dậy nói: "Để ta xem một chút!" Hắn cùng Vạn Bá Bình bước nhanh về phía gian phòng phía Đông.
Hồ Tiểu Thiên đang muốn đi, nghe thấy Vạn phủ xảy ra chuyện, liền quay lại. Trúng tà? Hắn không thể tin, chắc chắn là bệnh cấp tính nào đó. Hắn lặng lẽ dặn Vạn Trường Xuân đến lấy rương thuốc ở Tây sương phòng. Hàng ngày hắn đều thay thuốc cho Vạn Đình Thịnh nên rương thuốc vẫn để ở đó.
Vạn gia gần đây gặp nhiều chuyện rắc rối. Một đám người vội chạy tới sương phòng phía tây, chỗ ở của Đại thiếu gia Vạn Đình Xương. Hồ Tiểu Thiên đối với vị đại thiếu gia này chán ghét vô cùng, mượn danh nghĩa thầy phong thủy chơi hắn một vố để gia đình Vạn Đình Xương chuyển ra ngoài. Vạn Đình Xương đang tạm lánh ở ngoài. Vạn Bá Bình chỉ có thể nói việc chuyển nhà cho con dâu lớn, nghe cha nói cả nhà phải chuyển đi, nàng khóc sướt mướt không tưởng tượng được sự tình này xảy ra.
Vợ của Vạn Đình Xương là Lý Hương Chi lúc này đang nằm trên mặt đất, một tay ôm cổ, tay còn lại cố móc cái gì trong miệng. Một đám người Vạn gia vội đến dậm chân loạn cả lên.
Chu Văn Cử thấy việc phải làm. Là thầy thuốc, chăm sóc người bị thương là nhiệm vụ, lão không nghĩ nhiều.
Khuôn mặt tròn của Lý Hương Chi đã tím tái, thấy thầy thuốc tới liền chỉ vào miệng mình.
Chu Văn Cử quay người, chứng kiến trên bàn còn bày cơm rượu thức ăn, nhíu mày lớn tiếng: "Nàng vừa mới ăn cái gì?"
Tỳ nữ của Lý Hương Chi nói: "Ta không rõ lắm, phu nhân mới bắt đầu ăn cơm thì đã bị như thế này rồi."
Vạn Bá Bình giận dữ: "Đêm nay đồ ăn do ai làm." Hắn nghĩ ngay đến có người hạ độc. Vạn phu nhân bên cạnh nói: "Đứa nhỏ này tự nhiên biến thành như vậy, có phải bị trúng tà không?" Gần đây Vạn phủ gặp nhiều chuyện lòng người hoang mang, gặp chuyện như thế này đều đổ tội lên phương diện này. Vạn Bá Bình giận giữ nhìn nàng, sợ nàng nói chuyện lung tung.
Chu Văn Cử nói: "Không phải trúng độc, hẳn là do ăn vật gì bị nghẹn ở cổ. Mọi người lấy giúp ta một cây đèn với một cái gương đồng đến đây." Hắn nhìn thấy tình trạng của Lý Hương Chi phán đoán chính xác bệnh trạng. Mọi người vội vàng đi lấy những thứ cần thiết. Chu Văn Cử lại gọi mấy gã gia đình giúp mình đỡ Lý Hương Chi theo tư thế chồng cây chuối, dùng sức đánh mạnh vào sau lưng nàng, ý đồ giúp nàng nôn vật mắc kẹt ở cổ họng, vỗ mấy cái nhưng không hiệu quả chút nào.
Hồ Tiểu Thiên không lên tiếng, hắn nhìn qua cũng thấy Lý Hương Chi khó thở do vật gì mắc ở khí quản. Tình huống này cần giải quyết thật nhanh do Lý Hương Chi khó thở lâu rồi. Chu Văn Cử là thầy y số một Tây Xuyên nhưng ngoại khoa chưa phát triển, thiếu thốn. Chuyện này không phải do năng lực của Chu Văn Cử mà do thời này ngoại khoa chưa phát triển.
Chu Văn Cử sử dụng nhiều biện pháp nhưng tình hình không hiệu quả, gấp đến mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Lão bảo mọi người đỡ Lý Hương Chi ngồi dậy để có thể lấy được đồ ăn mắc trong cổ họng. Mượn nhờ ánh sáng phản xạ của ánh đèn với gương, hắn quan sát dị vật trong khoang miệng Lý Hương Chi nhưng không thấy rõ kẹt ở đâu. Hắn thầm kêu không ổn, mới tới Vạn gia mà đã gặp ca khó thế này.
Lúc này, bên cạnh Hồ Tiểu Thiên mới lên tiếng: "Chờ một chút." Hắn ý thức được lúc này không ra tay thì Lý Hương Chi sẽ chết trước mặt. Tình huống này không thể đánh vào lưng bệnh nhân, chẳng những bệnh trạng không giảm mà còn nặng thêm, càng khiến vật lạ đi sâu vào khí quản. Chu Văn Cử sử dụng biện pháp chồng cây chuối cũng không chính xác.
Trong kiếp trước, Hồ Tiểu Thiên có kinh nghiệm phong phú đối với việc xử lý lâm sàng cho các ca bệnh bộc phát nặng, cũng không chỉ một lần nhận chẩn đoán qua các chứng bệnh liên quan. Phương pháp chính xác là phương pháp cấp cứu Heimlich. Lợi dụng áp lực không khí trong phổi người bệnh, làm tăng áp lực để tống dị vật bị tắc ra ngoài.
Hồ Tiểu Thiên ôm Lý Hương Chi từ sau lưng, hai tay đặt vào bụng, nhớ tới lời nhắc nhở của Vạn thiếu gia cảm giác thân hình Lý Hương Chi cũng không tệ, ngực tấn công mông phòng thủ, thân hình đầy đặn hoàn mĩ. Lòng bàn tay Hồ Tiểu Thiên hướng vào trong, sau đó dùng sức ép vào đồng thời hướng lên trên lồng ngực.
Hồ Tiểu Thiên cứu người quan trọng lên cũng không quan tâm đến vẻ mặt của mọi người xung quanh. Hắn vẫn ôm Lý Hương Chi, ngực hắn dán chặt vào lưng nàng không ngừng dồn nén. Tuy là hành động cứu người nhưng dáng vẻ hơi thô lỗ.
Mặt phấn của Vạn phu nhân đỏ bừng, xấu hổ mang theo oán giận trừng mắt nhìn Vạn Bá Bình. Vạn Bá Bình mắt choáng váng: "Hồ Tiểu Thiên, đó là con dâu của Vạn gia ta, ngươi lại ngay trước mặt mọi người làm gì hả? Tuy rằng vẫn mặc y phục, tuy rằng ta biết ngươi đang cứu người, nhưng hành động này, nhìn như thế nào cũng giống như là từ phía sau làm cái kia... Chuyện này nếu truyền ra bên ngoài, con dâu của ta còn mặt mũi đâu mà gặp người khác chứ?"
Chu Văn Cử từ người đi theo cứu người trở thành người đứng xem, bắt đầu lộ ra vẻ mặt ngưng trọng. Trong đám người này, chỉ có hắn nhìn ra cách thức trong đó, Hồ Tiểu Thiên đang dùng một loại thủ pháp đặc thù để cứu người.
Hồ Tiểu Thiên liên tục cố gắng nhiều lần, vẫn không thể thành công đem dị vật trong cổ họng của Lý Hương Chi bài trừ. Hắn ý thức được tình trạng của Lý Hương Chi cực kỳ nghiêm trọng, không thể chần chừ, lập tức phải dùng phương pháp rạch khí quản.
Đúng lúc Vạn Trường Xuân cũng đem rương thuốc đến.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Đem rương thuốc đến đây cho ta."
Vạn Trường Xuân vội vàng đi vào trước mặt của hắn, đem rương thuốc để xuống. Hồ Tiểu Thiên hướng Chu Văn Cử nói: "Ngươi tới đây, giúp ta một tay!"
Tuy rằng giọng nói của Hồ Tiểu Thiên không có thiện cảm, nhưng Chu Văn Cử cũng không muốn so đo với hắn, dù sao cứu người quan trọng hơn. Hắn hỗ trợ mở rương thuốc ra.
Hồ Tiểu Thiên giữ cho Lý Hương Chi nằm ngửa, phía dưới bả vai lót thêm một ít gối, đầu ngửa ra sau, tư thế cơ thể như vậy có thể khiến cho khí quản gần sát da khá lớn, dễ dàng cho giải phẫu. Lại để cho Chu Văn Cử ngồi ở đầu bên cạnh Lý Hương Chi, giúp cố định phần đầu của nàng, giữ nguyên ở vị trí chính giữa, sau đó sử dụng băng gạc cùng rượu mạnh hướng về phía cổ họng của Lý Hương Chi khử trùng đơn giản.