144. Chương 144: Thuật mở khí quản (hạ)

Y Thống Giang Sơn

Chương 144: Thuật mở khí quản (hạ)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Văn Cử nhấc chén rượu lên từ từ rồi nhìn Hồ Tiểu Thiên hỏi: "Hồ đại nhân có tin rằng trên đời này có thần linh hay quỷ dữ không?"
Hồ Tiểu Thiên đã đoán trước được lão sẽ nhắc tới chuyện này, bèn cười ha hả nói: "Cái gọi là thần linh hay quỷ dữ, chẳng qua chỉ là một cái tên mà thôi. Ta vẫn hay chia con người ra làm hai phần để xem xét: thân thể và tinh thần. Chẳng biết Chu tiên sinh có nghĩ tới chưa, thân thể chết đi nhưng tinh thần vẫn còn tồn tại thì sao?"
Chu Văn Cử nghe xong hơi sửng sốt, nắm chặt chén rượu, môi mân mê mãi không rời, đôi mày nhíu lại thành hình chữ Xuyên (川), trầm tư suy ngẫm.
Hồ Tiểu Thiên tiếp lời: "Không biết ngài đã bao giờ có cảm giác mơ hồ về những chuyện như thế chưa? Liệu đã từng có lúc thân thể không thể điều khiển nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo? Có nhiều thứ con người không thể hiểu, không thể nhận thức được, nhưng không có nghĩa là chúng không tồn tại." Những lời này của Hồ Tiểu Thiên hoàn toàn là nói dối, kỳ thực gã cũng chẳng tin vào thần linh quỷ dữ.
Chu Văn Cử vẫn khăng khăng: "Ta vẫn thấy cái gọi là thần linh quỷ dữ này thật vô lý. Mọi người đều nói có quỷ, nhưng trên đời này liệu có ai từng nhìn thấy tận mắt chứ?"
Hồ Tiểu Thiên đáp: "Thầy thuốc chân chính chữa bệnh không chỉ trị thân mà còn trị tâm. Một người khỏe mạnh, nếu cứ tưởng mình có bệnh, lại bị người khác nói ba ngày nữa sẽ chết, chắc chắn sẽ lo sợ mà không chịu nổi vài ngày, quả nhiên chẳng đến ba ngày đã chết. Mặt khác, có người thân bị bệnh nan y, lẽ ra chỉ sống được không quá một tháng, nhưng gặp được lang trung giỏi am hiểu tâm lý, chỉ cho dùng ít thuốc không có tác dụng, nhưng lại nói thuốc rất công hiệu để bệnh nhân tin tưởng, khiến người bệnh tràn đầy hy vọng, thế mà họ đã vượt qua được cơn nguy kịch, sống thêm năm năm rồi cuối cùng chết già."
Theo lời Hồ Tiểu Thiên, đây là những trường hợp thường thấy nhất trong y học, gọi là liệu pháp tinh thần. Chu Văn Cử gật đầu liên tục, dần dần hiểu được ý tứ của gã. Cửu Đỉnh trấn tà mà Hồ Tiểu Thiên nói đến hẳn là phương pháp trị liệu tâm bệnh cho gia tộc Vạn. Dù thần linh có tồn tại hay không, người Vạn gia đều tin rằng chuyện đó có thật. Tâm bệnh phải dùng tâm dược, phương pháp của Hồ Tiểu Thiên quả nhiên không sai, trước kia mình kết luận quả có chút vội vàng.
Chu Văn Cử ngẫm lại sự tình ở Vạn Đình Thịnh vẫn còn thấy khó hiểu, bèn nói nhỏ: "Hồ đại nhân, ta có nghe nói tới thuật mở sọ, nhưng chưa từng thấy tận mắt. Ngài vì giúp Vạn gia mà mở sọ cho Nhị công tử, dù cứu được tính mạng gã, nhưng trí nhớ gã đã hoàn toàn biến mất, chuyện này đối với hắn chẳng chắc đã là tốt." Lão vốn ăn nói thẳng thắn, không trốn tránh vấn đề.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Làm thầy thuốc thì trước tiên ta chỉ nghĩ cách cứu mạng bệnh nhân, còn đến đâu thì phải xem thiên mệnh. Lúc ấy chọn phương pháp mở sọ cũng là vì không còn cách nào khác. Nếu không nhanh chóng mở sọ, bên trong sọ Vạn Đình Thịnh sẽ bị vỡ mạch máu, não tổn thương nghiêm trọng, rất có thể dẫn tới tử vong." Trong lúc bàn luận bệnh tình quá hào hứng, Hồ Tiểu Thiên không tự chủ mà dùng luôn thuật ngữ y học hiện đại.
Chu Văn Cử dù chỉ nghe được chút ít kiến thức từ Hồ Tiểu Thiên nhưng cũng đã có nhận thức sơ bộ về y thuật của gã. Lão thấy phương pháp chữa bệnh của Hồ Tiểu Thiên và mình không cùng một loại. Bản thân lão cũng đã hoàn thành một bộ luận về bệnh mãn tính, nhưng chứng kiến cách Hồ Tiểu Thiên xử lý căn bệnh giai đoạn bộc phát nặng, quả thật không thể sánh bằng. Từ đây trí tò mò của lão bị khơi dậy mãnh liệt, bèn khiêm tốn thỉnh giáo Hồ Tiểu Thiên những điều mình chưa hiểu. Hồ Tiểu Thiên cũng kiên nhẫn giải thích, hai người trò chuyện hợp ý mãi không dứt. Cuối cùng vẫn là Vạn Bá Bình không chịu nổi đợi lâu, bèn sai quản gia Vạn Trường Xuân tới thỉnh Hồ Tiểu Thiên vẽ bùa. Lúc này Hồ Tiểu Thiên mới đứng dậy.
Vẽ bùa cần giấy vàng, bút mực, tất cả đã được Vạn gia chuẩn bị đầy đủ. Hồ Tiểu Thiên vừa ngồi xuống, Vạn Bá Bình cười tươi đi theo sau, hôm nay thái độ của lão đối với Hồ Tiểu Thiên biến đổi bất ngờ.
Vạn Bá Bình tiến gần bên cạnh Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ đại nhân, chuyện đêm qua thật có lỗi, ta cũng không ngờ Chu Văn Cử lại là kẻ chỉ có hư danh như vậy."
Hồ Tiểu Thiên nhìn y với vẻ bất mãn, lạnh nhạt nói: "Không thể nói như vậy, Chu tiên sinh tuyệt đối không phải kẻ chỉ có hư danh, chỉ là ở phương diện cấp cứu ta hiểu biết hơn một chút mà thôi."
Vạn Bá Bình lộ ra vẻ tiểu nhân, ghé sát vào tai Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ đại nhân quả thật khiêm tốn, ta có thể thấy rất rõ, luận về y thuật thì ngài giỏi hơn hắn rất nhiều."
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Vạn viên ngoại, dù sao hắn cũng là lão bằng hữu của ngươi, nói sau lưng người ta như vậy không tốt đâu." Gã coi thường hành vi tiểu nhân của Vạn Bá Bình, trước mặt thì nịnh nọt sau lưng lại nói xấu, nếu y có thể nói xấu Chu Văn Cử như vậy thì cũng sẽ nói xấu mình sau lưng.
Vạn Bá Bình tranh thủ thời gian nói: "Ta mới gặp hắn vài lần, lần này là do em vợ tiến cử nên mới thỉnh hắn đến, ai ngờ!" Lời nói đầy ý tứ nịnh nọt nhưng gã không biết rằng như vậy càng làm Hồ Tiểu Thiên càng phản cảm. Hồ Tiểu Thiên thầm mắng Vạn Bá Bình hèn hạ, trong lòng càng coi thường cái tên tiểu nhân này, lạnh nhạt nói: "Vạn viên ngoại, ngươi vừa nói tối hôm qua lô đỉnh bị đánh lật ra sáu đầu?" Vạn Bá Bình gật đầu lia lịa đáp: "Dạ! Hơn nữa không ít Đạo Phù đều có in Huyết thủ ấn." Nói xong gã đưa bộ sưu tập Huyết thủ ấn Đạo Phù cho Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên nhận lấy quan sát kỹ, quả nhiên là như vậy, trên mỗi tấm Đạo Phù đều in một huyết chỉ ấn. Gã thầm nghĩ chuyện này không thể nào là do thần linh gây ra được, nhất định là người làm, hơn nữa tám chín phần mười thì đây là người bên trong Vạn gia. Chỉ tiếc thời đại bây giờ không có kỹ thuật giám định vân tay, lại càng không có kho lưu trữ vân tay để xác định, bằng không thì chỉ cần dựa vào mấy cái Huyết thủ ấn này có thể rất nhanh tra ra nghi phạm. Gã thở dài nói: "Vạn viên ngoại a, hôm qua ta đã nói với ngài chuyện này, sợ là ngài đã quên hết rồi chăng?"
Vạn Bá Bình nói: "Hồ đại nhân, tại hạ còn chưa kịp đi làm, mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ theo đại nhân nên làm thế nào cho phải?" Hồ Tiểu Thiên nói thẳng: "Không phải là không kịp, mà là Vạn viên ngoại thiếu lòng tin với ta đấy." Vạn Bá Bình không ngừng kêu khổ nói: "Hồ đại nhân, có trời đất chứng giám, ngài là ân nhân cứu mạng của ta, lại cứu nhi tử của ta, hiện giờ còn cứu thêm cả đứa con dâu mà không lấy một xu, thật sự chẳng khác nào công tái tạo sinh thành, sao ta có thể không tin người chứ?"
Hồ Tiểu Thiên mở to hai mắt, trong lòng tự nhủ: "Vạn Bá Bình ngươi được lắm, lão tử nói không lấy một xu lúc nào hả? Ngươi cho là ta cứu ngươi con dâu là làm từ thiện à? Mẹ kiếp!" Hồ Tiểu Thiên đến bây giờ cũng không phải đèn cạn dầu, thừa cơ đưa ra điều kiện: "Từ thiện bán hàng, từ thiện sự tình ngươi xem..."
Vạn Bá Bình đã sớm được lĩnh giáo bản lĩnh bắt chẹt vơ vét tài sản của gã này, trong nội tâm thầm mắng Hồ Tiểu Thiên lòng tham vô đáy, nhưng bây giờ đang cầu người nên mặc dù vô cùng cay đắng trong lòng vẫn phải đáp ứng, hắn gật đầu nói: "Hồ đại nhân yên tâm, tất cả chuyện này cứ để người của ta lo liệu."
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Việc này nên làm sớm không nên để muộn." Trong lòng vô cùng vui mừng, lập tức cầm bút lông bắt đầu vẽ bùa lên giấy. Gã nghĩ cái gì mất cái đó, nhìn Vạn Bá Bình viết một chữ PIG (lợn), lại nhìn Vạn Trường Xuân một chút viết một chữ DOG, hai người chủ tớ Vạn Bá Bình trông vậy cứ cười tủm tỉm mà đâu biết gã đang chửi bọn họ.
Trong khi Hồ Tiểu Thiên vẽ những nét rồng bay phượng múa, Mộ Dung Phi Yên đến, Hồ Tiểu Thiên ra hiệu cho hai chủ tớ Vạn Bá Bình ra ngoài.
Mộ Dung Phi Yên cởi chiếc mũ rộng vành xuống và bỏ áo tơi ra, tuy bên ngoài mưa không lớn nhưng trên người nàng vẫn có không ít chỗ bị thấm ướt. Hồ Tiểu Thiên ân cần cầm cái khăn lông tới: "Có muốn ta lau giúp ngươi một tay không?"
Mộ Dung Phi Yên túm lấy khăn mặt: "Được rồi!" Trong lòng không hề tức giận chút nào. Hồ Tiểu Thiên tựa vào án thư bên cạnh, hai tay chống mặt bàn ngắm nhìn Mộ Dung Phi Yên lau làn tóc ướt, ánh mắt từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại đôi bàn chân nhỏ nhắn không một chút khuyết điểm, vóc người này, làn da này, đường cong này, ai da, chậc chậc! Mộ Dung Phi Yên ý thức được ánh mắt gian tà của tên này đang nhìn chằm chằm phần hạ của mình, lập tức khom người buông hai ống quần xuống.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Giày ướt hết rồi, cởi ra ta hong khô cho nào." Mộ Dung Phi Yên nói: "Không cần ngươi phải xun xoe, ta bị như vậy còn không phải là vì ngươi à." Hồ Tiểu Thiên nở nụ cười: "Ngươi ướt thì liên quan gì đến ta nhỉ?"
Rất may Mộ Dung Phi Yên không nghe được lời nói có hàm ý khác của gã, bằng không thì khẳng định sẽ tát hắn rụng răng cửa. Nàng chỉ nghe nói khẽ: "Quả nhiên không ngoài dự liệu của ngươi, Lưu Bảo Cư kia đúng là trong tâm có quỷ, sau khi y rời khỏi thì tiến thẳng về Huyện nha, ta chính mắt nhìn thấy y đi gặp Hứa Thanh Liêm ở đó."
Hồ Tiểu Thiên rót chén trà cho Mộ Dung Phi Yên rồi tự tay mang đến trước mặt nàng, gã đoán nàng chắc chắn còn có phát hiện thêm điều gì đó, bằng không thì cũng không đi lâu như vậy.
Mộ Dung Phi Yên theo dõi lâu như vậy đích thực là có hơi khát nước, uống xong chén trà mới nói tiếp: "Ta thừa dịp trời mưa lẻn vào Huyện nha rồi đi tới bên ngoài thư phòng của Hứa Thanh Liêm thấy hai người bọn họ đang mật đàm trong đó, ta nghe thấy Lưu Bảo Cử đã bẩm báo hết sự tình lúc người và hắn uống rượu cho Hứa Thanh Liêm."
Hồ Tiểu Thiên nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên khốn kiếp này, quả nhiên là giả say trước mặt ta, muốn gài ta đây mà." Mộ Dung Phi Yên gật đầu nói: "Bọn hắn còn nói dù bây giờ cầu có sửa xong cũng không còn kịp..."
"Bây giờ cầu sửa xong cũng không kịp?" Chỉ một câu nói như vậy thì không thể nào đoán ra ý đồ thật sự của bọn họ, duy nhất có thể kết luận chắc chắn bọn họ có quan hệ với chuyện Thanh Vân Kiều bị sập.
Mộ Dung Phi Yên nói: "Bọn hắn còn nói đã phái người đi phủ Tiếp châu tố cáo ngươi!"
"Tố cáo ta cái gì?"
"Tố cáo ngươi tha hóa ăn hối lộ, bóc lột tàn nhẫn dân chúng!"
"Ách... Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng!" Hồ Tiểu Thiên phát hiện mình vẫn còn đánh giá thấp đám người hèn hạ Hứa Thanh Liêm này.
Mộ Dung Phi Yên cười dịu dàng nói: "Tất cả các ngươi đều không phải là người tốt lành gì, đều là kẻ trộm!"