Y Thống Giang Sơn
Chương 148: Mọi chuyện do thuốc mê (hạ)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đau đớn có thể khơi dậy ý chí chiến đấu của một người, cũng có thể khiến cho một người đàn ông tạm thời mất đi bản tính thương hoa tiếc ngọc, biến thành ý chí sắt đá vùi dập hết mọi yếu đuối. Hồ Tiểu Thiên giơ chân đá thẳng vào bụng Nhạc Dao. Cô nàng mong manh yếu đuối như đóa hoa làm sao chịu nổi cú đòn đó, lập tức bị hắn đá văng ra. Tiếp đó, hắn vươn tay túm chặt ngực trái của Mộ Dung Phi Yên, nghiến răng véo mạnh. Trong lòng thầm nghĩ: "Không phải tôi nhẫn tâm, mà bởi vì các cô nói lời quá độc ác, tôi làm thế này là phòng vệ chính đáng. Nếu tôi không quyết đoán, chỉ sợ ngay cả mạng mình cũng bị cắn đứt."
Mộ Dung Phi Yên bị véo đau buốt tận óc, tỉnh táo lại được một chút. Khi thấy tay hắn vẫn tóm chặt ngực mình, cô vừa xấu hổ vừa cấp bách, vung bàn tay trắng hồng giáng thẳng vào mũi hắn. Cú đánh trong cơn giận dữ đương nhiên chẳng hề nể nang.
Hồ Tiểu Thiên bị cú đấm đánh ngã ngửa, cái ót lại bẹp một tiếng xuống đất. Hắn choáng váng nhưng chưa ngất xỉu. Tình trạng này còn tệ hơn ngất xỉu, mũi chảy máu ồng ộc. Đến lúc này, bản lĩnh bình tĩnh gặp nguy không loạn của hắn mới thể hiện ra. Không ngất xỉu cũng phải giả vờ ngất xỉu, thời điểm này, chỉ có giả ngất mới có thể lừa qua ải.
Vừa rồi hắn ra tay đủ ngoan độc, véo mạnh khiến ngực trái Mộ Dung Phi Yên đau buốt óc, đến giờ vẫn chưa bình thường. Ban đầu, cô thẹn quá hóa giận, hận không thể một đao chém chết kẻ dê tiện thừa cơ lăng nhục mình. Nhưng khi thấy hắn nằm thẳng đuỗn trên đất, mặt cổ bê bết máu, cô lập tức sợ hãi. Đầu óc choáng váng, cô vội vã đứng dậy, lảo đảo đi tới cửa chính, đẩy cửa phòng rồi bước ra ngoài trời. Mưa đêm vẫn rơi, tưới ướt đẫm quần áo. Cô lấy tay che mặt, lòng hoang mang hỗn loạn chưa từng có. Bàn tay tê liệt không có cảm giác, cô thậm chí không biết mặt mình là nước mưa hay nước mắt.
Một tia chớp xé rách màn đêm âm u, đồng thời xé toạc khe hở trong tâm trí hỗn loạn của cô. Mộ Dung Phi Yên đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đẹp không nhắm lại mà mở to hết cỡ. Cô thì thào: "Tiểu Thiên..." rồi quay người chạy vào phòng.
Hồ Tiểu Thiên vẫn nằm chỏng vó trên đất, đầu óc vẫn tỉnh táo. Tiếng sấm rền đột ngột vang lên làm hắn kinh sợ run rẩy, may mắn là cảnh tượng đó không bị cô nhìn thấy. Máu mũi đã ngừng chảy, nhưng mặt mũi đầy máu nhìn khá kinh sợ.
Quay vào phòng, Mộ Dung Phi Yên thấy rõ tình trạng thê thảm của hắn. Khi hình ảnh vừa xảy ra lướt qua trí óc, cô mới biết mình bị lừa hít phải khói thuốc mê, thần trí hỗn loạn mất tự chủ. Còn bản thân làm gì cô hoàn toàn không nhớ ra.
Cúi đầu quan sát hắn, mặt mũi bê bết máu chính là tác phẩm của cú đấm cô đánh. Nhìn kỹ hơn, hắn hầu như bị lột sạch quần áo, hai tay vẫn túm chặt quần lót. Phải nói hắn chỉ còn mỗi món đồ đó che thân. Thấy thân hình gần như khỏa thân, Mộ Dung Phi Yên tự nhiên đỏ mặt, nhịp tim gia tốc. Cảm giác kỳ quái xông lên đầu, cô lập tức ý thức không ổn, hít một hơi dài, nhắm mắt thở sâu. Xem ra độc trong người vẫn chưa trừ hết. Cô âm thầm nhắc nhở bình tĩnh. Sau khi vững tin khống chế bản thân, cô mới mở mắt. Trên ngực hắn sờ sờ có vết cắn, da thịt bị cắn be bét, vết thương chảy máu tong tong.
Dù xuất thân từ bộ khoái, qua dấu vết, Mộ Dung Phi Yên nhanh chóng suy đoán. Tình trạng hiện giờ của hắn chắc chắn do cô và Nhạc Dao gây ra. Hai người đều bị ngấm thuốc mê, mất lý trí nên xé rách quần áo hắn, còn cắn hắn nữa. Cô xấu hổ không dám nghĩ thêm. Lại nhìn vết cắn trên ngực hắn, dấu răng rõ ràng là tác phẩm của mình. Trời ạ! Sao mình lại cắn chỗ đó của hắn, hơn nữa lại cắn mạnh như vậy?
Nhìn xuống dưới, cô thấy trên quần lót hắn cũng có vết cắn. Mặt cô đỏ đến tận cổ, không dám nhìn, không dám nghĩ. Đã xong! Nếu vết cắn này do mình gây ra, dù có chết cũng không rửa sạch sự ô uế nữa. Ông trời ơi, vì sao người nỡ trêu đùa mình như thế! Lại một tiếng sấm rền vang. Mộ Dung Phi Yên bị đánh thức. Cô thăm dò hơi thở hắn, bắt mạch. Hô hấp và nhịp tim ổn định, tính mạng không nguy. Có lẽ mình đánh hắn ngất xỉu.
Hồ Tiểu Thiên đâu có ngất xỉu, nhưng lúc này không dám mở mắt. Thật xấu hổ, mất mặt rồi. Mình là quan lớn, ai ngờ bị hai cô nàng đè ra lột sạch, còn cắn khắp người. Vết thương trên mặt chưa đáng là gì, dưới bị Nhạc Dao cắn mạnh, đến giờ vẫn đau rát, nhưng hắn không dám kiểm tra. Dù vậy, hắn vẫn cảm nhận có lẽ không chuyện gì lớn. Cảnh ngộ bi thảm này, nói ra cũng chẳng ai tin.
Sau khi vững tin hắn vẫn sống, Mộ Dung Phi Yên đi tới bên Nhạc Dao, bưng chậu nước xối lên người cô. Phương pháp tỉnh rượu đơn giản thô bạo nhưng hiệu quả. Bị nước lạnh tập kích, Nhạc Dao mở choàng mắt, hít sâu ngồi dậy. Vừa bị đá bụng, cô ôm bụng mặt tái hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra... à!" Thấy hắn mặt bê bết máu nằm dài dưới đất, cô sợ hét ầm lên. Mộ Dung Phi Yên vội bịt miệng cô, giận dữ: "Kêu cái gì? Muốn tất cả biết chuyện gì xảy ra hả?"
Nhạc Dao bị bịt miệng, đôi mắt xinh hiện sợ hãi. Đợi bình tĩnh, cô buông tay, khẽ nói: "Vừa rồi có tên hái hoa tặc lẻn vào phòng, phun thuốc mê định bắt cô đi. May chúng tôi phát hiện kịp, cứu cô thoát."
Nhạc Dao định đứng dậy chợt đầu váng mắt hoa, bò tới bên hắn, lay vai trần hắn gọi: "Hồ công tử, Hồ công tử..."
Hồ Tiểu Thiên vẫn nhắm nghiền mắt. Đã giả vờ thì phải giả chót, tỉnh lại chỉ tổ làm mọi người xấu hổ.
Nhạc Dao nhìn Mộ Dung Phi Yên, nước mắt rưng rưng hỏi: "Rốt cục công tử bị sao vậy?"
Mộ Dung Phi Yên thở dài: "Vừa đuổi bắt tên hái hoa tặc, tôi giao cô lại cho anh ta chăm sóc. Đến lúc tôi quay lại thì thành ra thế này."
Hồ Tiểu Thiên nghe không sót chữ nào, lòng thật sự bội phục. Phụ nữ quả là phụ nữ, nói dối trơn tuột chẳng cần nghĩ. Mình vẫn nghĩ Mộ Dung Phi Yên là người trong mắt không lẫn được hạt cát, luôn bênh vực lẽ phải. Ai ngờ đến thời quan trọng, cô nàng biết lúc nào cần nói dối, tự tìm đường thoát thân. Vì vậy, việc mình bị lột sạch, bị cắn chảy máu, bị lăng nhục đều đổ hết lên đầu Nhạc Dao. Nếu mình không nói ra, cô nàng nhất định phải gánh oan ức này.
Nhạc Dao tin thật, nhìn hắn quần áo tanh bành, vết cắn trước ngực thấy giật mình, vừa xấu hổ vừa cấp bách, nước mắt rơi xuống. Cô run rẩy: "Tại sao quần áo công tử lại biến thành thế..."
Mộ Dung Phi Yên lại thở dài: "Quần áo của anh ta bị xé..." đến đây không nói tiếp được. Tâm hồn thiếu nữ tràn đầy hổ thẹn. Không phải nham hiểm, chuyện hôm nay thật khó xử. Không thể nói ra, quần áo hắn do hai người hợp nhau lột ra. Vết cắn trên ngực do mình gây ra, chỗ khác có lẽ không liên quan đến mình. Nhạc Dao à, hôm nay đành bắt cô chịu oan ức rồi.
Nhạc Dao xấu hổ không biết giấu mặt, quỳ bên hắn, lặng lẽ khóc nức nở.
Thấy cô khóc, Mộ Dung Phi Yên thật không đành lòng. Nói toạc ra, có lẽ cô san sẻ được phần nào gánh nặng, bởi áp lực tâm lý Nhạc Dao đang gánh vượt xa mình. Nhưng nếu mình, cô gái trinh chưa hứa gả, phải thành thật kể chuyện vừa rồi, cô thà chết.
Cuối cùng Nhạc Dao thở dài, đứng dậy, bưng chậu đồng thay nước sạch, giúp hắn lau máu mặt. Đến lúc này cô đã bình tĩnh. Rửa sạch máu mặt hắn, thấy cái mũi sưng vù, trong lòng sinh nghi. Với sức cô, làm sao chế ngự được thanh niên cường tráng như hắn? Khi nhìn thân thể cơ bắp khỏe đẹp hắn, trái tim thiếu nữ đập loạn. Cô bỗng nhận ra thân thể hắn có sức hút mãnh liệt đối với mình.
Mộ Dung Phi Yên đột ngột bảo: "Có người đến!"
Nhạc Dao sững người, không nghe thấy tiếng động nào. Mộ Dung Phi Yên chỉ vào hắn trên đất bảo: "Giấu anh ta đi!"
Bên ngoài vang tiếng hô hoán, Nhạc Dao bối rối: "Giấu vào chỗ nào?"
Mộ Dung Phi Yên nhìn ngang dọc rồi chỉ lên giường cô: "Giấu vào chăn!"
Bên ngoài đã vang tiếng đập cửa, Nhạc Dao không nghĩ ngợi, chung tay với Mộ Dung Phi Yên nhấc hắn lên đặt trên giường. Cô nói: "Tôi đi mở cửa, cô nằm đi. Tôi sẽ bảo cô bị bệnh, Hồ đại nhân cử tôi chăm sóc."
"Cái gì?"
"Mau làm theo lời tôi!" Mộ Dung Phi Yên nhanh tay dọn dẹp vung vãi trên đất rồi đi ra cửa.
Nhạc Dao nhìn cạnh giường chiếc áo rách toạc của hắn, vội nhét xuống gầm giường. Cô định ẩn trên giường, sờ lên người thấy quần áo ướt đẫm. Thay ra không kịp, cô đành mặc nguyên quần áo ướt chui vào chăn.
Bên ngoài vang tiếng đập cửa bình bình, Mộ Dung Phi Yên đi mở cửa. Trời vẫn mưa nhưng đã ngớt. Bên ngoài là Vạn phu nhân dẫn theo ả nha hoàn và bốn gia đình tới. Vạn phu nhân không ngờ người mở cửa là cô, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc. Mụ ngắc ngứ hỏi: "Tại sao cô lại ở đây?"