20. Chương 20: Vui Câu Đối

Y Thống Giang Sơn

Chương 20: Vui Câu Đối

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người không nhận ra Hồ Tiểu Thiên, nhưng lại quen mặt Từ Chính Anh. Hôm nay, lão tưởng anh muốn quay sang chống đối Ngô Kính Thiện, nên đã khua chiêng gióng trống để làm cảnh.
Chỉ có Từ Chính Anh biết rằng mình bị Hồ Tiểu Thiên chọc gậy bánh xe, khổ sở mà chẳng thể giãi bày. Trong khi đó, người gây rắc rối vẫn đang hí hứng cười đùa với Hoắc Tiểu Như bên kia: "Hoắc cô nương uống chút gì không?""
Hoắc Tiểu Như nhìn ấm trà trên bàn, cười mỉm: "Ta có lựa chọn sao?""
Hồ Tiểu Thiên gật đầu: "Chí ít có hai loại lựa chọn.""
Hoắc Tiểu Như chưa kịp nghe hắn nói hết đã lắc đầu: "Ta không muốn chọn gì cả." Càng nhìn vẻ mặt tươi cười của hắn, nàng càng cảm thấy bất an, sợ hắn nói ra điều gì thất đức. Dù ngồi ở đây, một phần là vì bị tài hoa của hắn hấp dẫn, mặt khác là chán ghét đám người Ngô Kính Thiện. Nhìn vẻ mặt cợt nhã của Hồ Tiểu Thiên, nàng lại thấy hối hận. Hắn chắc cũng chỉ là kẻ phong lưu vô công, tài hoa như vậy chẳng qua là ánh sáng lóe lên trong chốc lát. Nhưng nhập gia tùy tục, nàng chỉ có thể tỏ ra bình thản ngồi yên."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Có trà lại có nước trong, ta xem Hoắc cô nương thích hợp uống nước trong hơn.""
Hoắc Tiểu Như mỉm cười: "Tại sao vậy?""
"Thường nghe nước trong mới nở ra Phù Dung! Chẳng phải như thế mới xứng với phong tư tuyệt mỹ của cô nương.""
Từ Chính Anh nghe đến nửa câu đầu không khỏi thầm phục tài ăn nói của Hồ Tiểu Thiên, nhưng nghe nốt nửa câu còn lại, hắn không kiềm được mà phun hết trà trong miệng ra đất. Lão nói: "Ngươi không thể bớt ghê tởm hơn được sao?"
Hồ Tiểu Thiên cảm thấy cực kỳ phản cảm với cử chỉ quá lố của Từ Chính Anh. Lão tử chính này đang tán gái à? Lão Từ suốt đời vô dụng, chẳng lẽ không biết tránh đi sao? Không biết mình là kẻ chướng mắt kinh người à? Được rồi, lão già này, có lẽ còn chưa nhận ra mình đang cản trở công đức vô lượng của ta.
Tiểu tỳ đứng sau Hoắc Tiểu Như không nhịn được bật cười khanh khách, nụ cười ngọt ngào lộ ra hai chiếc răng trắng như tuyết.
Hoắc Tiểu Như cười nói: "Công tử nói chuyện hay nhưng tiểu nữ vẫn chưa biết tôn tính đại danh của người?""
"Hồ Tiểu Thiên!""
Hai người trò chuyện hợp ý đến mức chẳng buồn để ý đến những văn nhân trong sảnh đường.
Lúc này, Ngô Kính Thiên liếc mắt ra hiệu cho Tô Thanh Côn. Mặc dù tức giận muốn bỏ đi, nhưng hắn không thể làm vậy, nếu không sẽ mất thể diện. Hắn đã già cỗi trên quan trường, lẽ nào lại thua trước tên nhóc miệng còn hôi sữa này.
Tô Thanh Côn hiểu ý, liền đứng dậy, mặt dày mày dạn: "Các vị đại nhân, hôm nay tề tụ tại Yên Thủy Các, không chỉ mời được nhân vật số một số hai của học phái Mai Sơn là Lễ bộ Thượng Thư Ngô đại nhân, còn hân hạnh đón tiếp tài nữ danh chấn kinh thành Hoắc Tiểu Như. Thật là dịp hiếm có của giới văn sĩ, ta đề nghị mọi người dùng văn kết bạn, bộc lộ sở trường, vì cảnh sắc Yên Thủy Các mà truyền lại tuyệt tác, vì Đại Khang thịnh thế mà lưu lại văn chương cẩm tú.""
Mọi người ồ lên khen ngợi. Mặc dù vừa rồi xảy ra chuyện không vui, nhưng địa vị của Ngô Kính Thiện vẫn không ai dám nghi ngờ. Mọi người đều cử hắn nêu đề mục.
Ngô Kính Thiện sau khi bình tâm, khôi phục thần thái, uống ngụm trà rồi đứng dậy, lững thững đi lại trong sảnh đường. Một bên lông mày nhăn lại, vẻ mặt trầm tư.
Hồ Tiểu Thiên nghĩ lão già chỉ ra vẻ thâm trầm, tám phần là đang mưu đồ gì đó, hơn nữa âm mưu này không chừng nhằm vào hắn.
Khi ánh mắt Ngô Kính Thiện nhìn về phía Hoắc Tiểu Như, lông mày lão giãn ra, mỉm cười: "Lão phu ra một đề mục, cùng lập câu đối, mọi người thấy thế nào?" Ngâm thơ đối tác vốn là sở trường của giai nhân, Ngô Kính Thiện cũng không thoát khỏi tục lệ này. Ai bảo hắn lại sinh vào thời đại này chứ.
Mọi người kêu lên khen ngợi. Ngô Kính Thiện ngừng bước, hai mắt nhìn qua khuôn mặt nửa che nửa đậy của Hoắc Tiểu Như, ngâm nga: "Mọi người nghe cho kỹ, vế trên của ta là: Thải ti vi thải, hựu gia điểm chuế tiện thành văn!""
Mọi người lại lớn tiếng khen hay. Vế đầu của Ngô Kính Thiện thật sự vô cùng tuyệt diệu, hai chữ 'thải' điệp lại tài tình. Muốn đối lại loại này không chỉ cần ý cảnh tương xứng mà còn phải khéo léo đưa vào hai chữ như đề ra, thật sự ẩn giấu huyền cơ. Có thể thấy danh xưng người đứng đầu học phái Mai Sơn không phải nói chơi.
Nghe mọi người ca tụng, Ngô Kính Thiện không khỏi đắc ý, lòng tự tin dần khôi phục. Hắn liền đem ánh mắt hướng về Từ Chính Anh.
Từ Chính Anh nhíu mày, dựa vào học vấn lăn lộn, cũng không phải dạng thất phu nửa chữ bẻ đôi không biết. Nghĩ một lát, hắn lên tiếng: "Vế dưới của ta là: Kiệt mộc vi kiệt, toàn vô nhân đạo dã xưng vương!""
Mọi người lại không khỏi tán thưởng. Từ Chính Anh lộ ra vẻ đắc ý, cuối cùng cũng dựa vào tài học mà đòi lại chút thể diện.
Ngô Kính Thiện gật gù: "Vế đối của Từ đại nhân quả là tinh tế.""
Lúc này có người lên tiếng: "Tại hạ mạo muội cũng đưa ra một liên!" Người vừa đứng dậy là Đại học sĩ Hàn Lâm Viện Khâu Chí Cao. Sau khi thu hút sự chú ý, hắn cao giọng: "Thủy dậy vi tửu, như năng hồi đầu tiện thành nhân!""
"Tốt!" Tiếng khen ngợi vang lên. Khâu Chí Cao vừa đọc vế đối liếc nhìn về phía Hồ Tiểu Thiên. Vế đối của hắn đương nhiên có ý mắng hắn không phải con người, sau đó lê dáng người nịnh bợ về bên Ngô Kính Thiện. Lão Ngô làm sao lại không nhìn ra ý tứ trong đó, mặt cuối cùng lộ ra vẻ tươi cười.
Hồ Tiểu Thiên vẫn vờ như không nghe thấy, Hoắc Tiểu Như cũng không đưa ra ý kiến. Vế đối của Khâu Chí Cao không chỉ thầm mắng Hồ Tiểu Thiên mà còn tỏ ý bất mãn với việc nàng ngồi ở đây, ngoài ra muốn khuyên nàng hối hận vẫn còn kịp. Hoặc Tiểu Như tuy giữ được sự bình thản, tiểu tỷ phía sau đã không nén được tức giận: "Có gì đặc biệt hơn người chứ, câu đối như vậy ngay cả ta cũng có thể đối được.""
Mọi người nghe vậy không khỏi giật mình, trong lòng tự nhủ con bé này đúng là không biết trời cao đất dày. Mọi người ở đây đều là nhân vật tài trí hơn người, không phải đại tài tử cũng là đại văn hào, một tiểu tỳ như ngươi thì hiểu được cái gì?
Nàng ta vẫn thản nhiên nói tiếp: "Nữ ti vi tỳ, nữ hựu hà phương bất xưng nô!" Một lời vừa dứt, cả khán phòng rơi vào im lặng. Một đám người tự xưng văn nhân mặc khách đều cảm thấy giật mình, chẳng ai nghĩ đến tiểu tỳ ôm chó bên cạnh Hoắc Tiểu Như lại có thể nghĩ ra vế đối tuyệt diệu như thế. Chỉ một câu đã khiến đám người vốn tự cho mình là tài cao bắc đẩu không khỏi hổ thẹn, cũng làm cho sự đắc ý của đám người Ngô Thượng Thư hoàn toàn tan biến.
Ngự sử trung thừa Tô Thành Côn vội vàng lên tiếng cứu vãn: "Tại hạ cũng xin được bêu xấu một phen: Nhất đại lãnh thiên, thủy vô nhất điểm bất thành băng!" Hắn vội vàng ứng đối để hóa giải bầu không khí lúng túng, xuất khẩu ứng đối tinh tế, mọi người lại không tiếc lời khen ngợi.
Tô Thanh Côn chắp tay cảm tạ sự ủng hộ, hiển nhiên vô cùng hài lòng với vế đối của mình, sau đó cười tủm tỉm nhìn qua Hoắc Tiểu Như: "Được nghe Hoắc tiểu thư hiểu rộng biết nhiều, không biết có thể cho mọi người được mở rộng tầm mắt?""
Hoắc Tiểu Thư cười nhạt, khi nàng chuẩn bị lên tiếng đã nghe Hồ Tiểu Thiên bên cạnh cướp lời: "Ta cũng nghĩ ra một vế đối!" Giọng nói vang dội, sợ chưa thu hút đủ sự chú ý, hắn đột nhiên đứng dậy.
Tô Thanh Côn tự nhủ: tiểu tử này ngồi lâu sinh nhàm chán nên phải ló đầu lên tìm cảm giác tồn tại sao? Hắn vừa bị Hồ Tiểu Thiên mắng đến đầu rơi máu, trong lòng cực hận tiểu tử này.
Ngô Kính Thiện thấy Hồ Tiểu Thiên đứng dậy, khẽ nhếch môi cười lạnh. Vừa rồi đấu vỗ mồm tiểu tử này chiếm được tiện nghi chẳng qua nhờ miệng lưỡi bén nhọn, không tính là tài học. Nói tới học vấn, một tên nhãi ranh như hắn biết được bao nhiêu chứ?
Hồ Tiểu Thiên thị lực rất tốt, xa như vậy vẫn nhìn thấy biểu hiện khinh thường của Ngô Kính Thiện. Hắn cười nói: "Ta xin được đối như sau: Nhân ngôn vi tín, thảng vô thượng thư nãi tiểu nhân!""
Toàn trường lập tức im lặng. Vế dưới của Hồ Tiểu Thiên vô cùng xuất sắc, vừa tinh tế lại hàm ý sâu xa, lần nữa mắng Ngô Kính Thiện không thể ngóc đầu lên, Ngô Kính Thiện tức đến run rẩy toàn thân. Nếu không vì bảo trì hình tượng tao nhã của quan viên, lúc này chỉ sợ lời thô tục gì đều được đem ra mắng trả. Ta nói đại gia ngươi rốt cuộc đã đắc tội ngươi ở điểm nào chứ? Sao ngươi cứ một mực không chịu bỏ qua cho ta, lại còn quanh co mắng ta là tiểu nhân.
Từ Chính Anh ngồi bên cạnh Hồ Tiểu Thiên, đã hoàn toàn bị tài học của hắn thuyết phục. Ai cũng nói con trai Hồ Bất Vi là kẻ khờ, nhưng lão rõ ràng nếu tiểu tử này mà là kẻ đần, sợ trong thiên hạ không còn ai đáng gọi là thông minh. Khó trách năm đó khi đề nghị kết thân, ba đứa con gái đều để nhà bọn họ tùy ý chọn lựa, chẳng phải vì con trai người ta là kỳ tài ngút trời sao? "Nhân ngôn vi tín, thảng vô thượng thư nãi tiểu nhân!" Hay quá! Thật sự hay tới cực điểm! Lão cẩu Ngô Kính Thiện dám vũ nhục ta, hặc hặc, chẳng phải bây giờ đã chịu báo ứng sao? Hồ Tiểu Thiên nói không sai chút nào, lão cẩu nhà người đúng là tiểu nhân!
Sau vế đối kinh thiên của Hồ Tiểu Thiên, chẳng còn ai dám lên tiếng. Tên nhãi này là ai mà đến cả Ngô Thượng Thư cũng bị hắn mắng, lá gan thật lớn. Lúc này có kẻ nhanh chân thăm dò được thân phận của Hồ Tiểu Thiên mới ghé tai nói nhỏ cho Ngô Kính Thiện. Nghe xong, lão hiểu ra, tiểu tử này chính là con trai duy nhất của Hồ Bất Vi, kẻ thù một mất một còn với lão. Nhưng chẳng phải thiên hạ đều đồn tiểu tử này vô cùng ngu ngốc sao? Nhưng đến phiên lão nhìn thấy lại thành ra tiểu tử miệng lưỡi bén nhọn, hơn nữa vô cùng gian xảo cùng âm hiểm. Đã biết được thân phận của Hồ Tiểu Thiên, Ngô Kính Thiện liền không còn ý định cùng hắn tiếp tục đôi co. Tiểu tử kia là con trai của Hồ Bất Vi, nói gì thì nói cũng chỉ là hàng con cháu, mình có thắng cũng không vẻ vang gì, chẳng may lại thua bởi tay hắn, chỉ sợ sẽ thành trò cười cho thiên hạ. Mà trên thực tế lão cũng đã chịu không ít thiệt thòi.
Ngô Kính Thiện chậm rãi đứng dậy, lăn lộn trên quan trường hơn nửa đời người, biết khi nào nên đi khi nào nên lưu lại. Lão chắp tay nói với mọi người: "Lão phu còn có chuyện quan trọng bên người, cáo từ!" Nói xong ung dung rời đi.