Y Thống Giang Sơn
Chương 3: Kẻ tiểu nhân và vẻ mặt dáng vẻ (phần cuối)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ: "Chẳng lẽ cô nàng này biết khinh công, muốn dùng kế tương kế tựu kế mà phóng một chiêu Lăng Ba Vi Bộ hay sao? Đối với cô nàng xinh đẹp như vậy, khi rơi xuống nước cũng phải thể hiện phong cách sao cho thật đẹp mắt."
Khi cô nàng áo đỏ nhìn thấy mặt hồ phía dưới, nàng ta tức thì hét lên một tiếng khiến cho không ít người xung quanh phải bịt tai. Sau đó, nàng quay người nhảy ngay xuống hồ Thúy Vân. Động tác nhảy xuống của nàng thật sự không phù hợp, vì rõ ràng khi chạm mặt nước, cô ta sẽ phải dùng… mông tiếp nước, khiến cho những giọt nước bắn tung tóe. Điều đáng tiếc là hai chú vịt đang bơi gần đó bị tưới trúng, chúng lắc lắc đầu rồi lạch bạch bỏ chạy.
Bãi bờ hồ đột nhiên trở nên im lặng. Những du khách nghe tin tức liền chạy đến, một đám công tử và văn nhân mặc khách đứng xung quanh chỉ vào hồ, rung đùi thích thú, nhưng không ai chịu nhảy xuống cứu người.
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên chen lấn vào, bốn tên gia đình cận vệ của hắn xô đẩy mọi người ra, tiến đến vị trí sát bờ hồ – một vị trí quan sát cảnh sắc rất tốt.
Bọt nước tung tóe quá lớn, không thể nhìn thấy rõ. Cô nàng áo đỏ rơi xuống hồ lại có thể gây ra tiếng động lớn như vậy, nhưng việc dùng mông tiếp nước khi nhảy cầu thật sự là tối kỵ. Nếu cô ta tham gia Olympic, chắc chắn sẽ bị các giám khảo nhất loạt trao số 0.
"Rầm ào ào", tiếng nước vang lên. Cô nàng áo đỏ ngoi lên khỏi mặt hồ, hai tay giãy giụa, đầu không ngừng lắc lư, giống như vừa uống nước vừa lắc: "Cứu… ừng ực…" Cô nàng không phải nói "ừng ực", rõ ràng là đang cố gắng kêu cứu mạng. Đáng tiếc là trước khi cô ta kịp nói ra từ "mạng", đã phải nuốt trọn một ngụm nước hồ. Thúy Vân Hồ phải đứng xa một khoảng cách để thưởng thức, nếu tiến quá gần sẽ không chỉ mất vẻ đẹp mà còn nguy hiểm, nhất là đối với những kẻ không biết bơi như cô nàng áo đỏ.
Lương Đại Tráng đứng bên cạnh Hồ Tiểu Thiên cười nhạt: "Thiếu gia… cô nàng này không biết bơi!
Hồ Phật nhíu mày, vẻ mặt trầm ngâm: "Kỳ quái thật, vừa mới yên tĩnh mà sao đột nhiên lại nhảy xuống hồ thế này?" Dĩ nhiên y biết rõ nguyên nhân, nhưng chuyện tình liên quan đến sinh mạng thì ai cũng không muốn thừa nhận có quan hệ với mình.
Hai tên gia đình khác cười ngây ngô, vẻ mặt hả hê. Chúng nghĩ: "Không phải người nhà họ Hồ, có lòng nào đồng tình đâu. Ai bảo mắt mù, dám chọc giận nhà họ Hồ? Biết hay không chủ nhân của chúng ta là ai? Quan Thứ Tử tam phẩm đương triều, Hộ Bộ Thượng Thư họ Hồ. Đánh chó còn phải nhìn chủ, dám đánh thiếu gia nhà chúng ta, đúng là đời đời báo oán! Chủ nhân thế lực mạnh, nô bộc đương nhiên cũng mạnh mẽ, gia nô dưới trướng gian thần ắt có nhiều kẻ ác."
Những người đến xem nhiệt tình không ít, thậm chí có người hô to: "Có cô nàng rơi xuống sông, mau cứu người!
Một tên hô to nhất đứng bên phải Hồ Tiểu Thiên. Hắn thúc giục mọi người nhảy cầu cứu người nhưng mắt lại nhìn về phía Hồ Tiểu Thiên. Hắn nhìn Hồ Tiểu Thiên, nghĩ: "Mày hô hoành tráng vậy, sao không tự mình nhảy xuống đi?" Hắn lắc đầu: "Lệ khí, lệ khí quá nặng rồi, ta vốn không thích nói những lời thô tục!
Cô nàng áo đỏ lại ngoi lên từ mặt hồ, tóc bù xù, không còn chút vẻ đẹp nào, trông giống như ma nữ bò lên từ đêm tối. Lần này, cô ta không kêu cứu nữa, chỉ còn nghe thấy tiếng "ừng ực".
Hồ Tiểu Thiên nhìn quanh hô: "Cứu người!
Lương Đại Tráng nuốt nước miếng, tiếng "ừng ực". Hồ Phật và hai tên gia đình khác cũng theo đó mà nuốt nước miếng, tiếng "ừng ực" vang lên, bốn tên gia đình này quả thật giống như những con vịt trên cạn.
Hồ Tiểu Thiên trong lòng than: "Cái lũ vô dụng! Ngu xuẩn!
Vì vậy, Hồ Tiểu Thiên quyết định cởi chiếc áo xanh dài và đôi giày mỏng của mình.
Lương Đại Tráng vội vàng giữ lấy cánh tay của hắn: "Thiếu gia, hồ sâu nguy hiểm lắm, ngài là người quan trọng, không đáng mạo hiểm vì một kẻ xảo trá như vậy!
Hồ Phật và ba tên gia đình khác cũng gật đầu.
Hồ Tiểu Thiên tức giận: "Xéo ra!
Hắn nhanh chóng cởi hết quần áo, chỉ còn lại một chiếc quần đùi, rồi nhảy xuống hồ dưới ánh mắt của mọi người. Lương Đại Tráng chỉ giả vờ ngăn cản, bởi y biết rất rõ khả năng bơi lội của thiếu gia này. Hồ nước mới đào trong gia tộc họ Hồ, hàng ngày thiếu gia đều bơi lội trong hồ này suốt một canh giờ. Nếu hứng chí, y còn có thể lướt trên mặt nước bằng cách lật ngửa tứ chi. Khả năng bơi lội của y quả thật không thua kém gì vịt già.
Hồ nước sâu hơn hắn tưởng. Khi bơi đến bên cạnh cô nàng áo đỏ, hắn thấy cô ta vẫn đang giãy giụa trong nước, nhưng rõ ràng là đã kiệt sức. Hắn đoán độ sâu của hồ không quá bảy thước, cô nàng cao khoảng một mét sáu mươi lăm, nước chỉ đến tận mũi, sao lại có thể chìm đến thế?
Hồ Tiểu Thiên kéo cô nàng áo đỏ lên khỏi mặt nước, ôm chặt lấy nàng, chân đạp dưới đáy hồ từng bước tiến về phía bờ. Lúc này, cô nàng bắt đầu ngoan ngoãn nằm trong vòng tay của hắn, không hề có cử động, tay buông thõng xuống, rung rinh trong không trung, trông như đã bất tỉnh.
Trên bờ hồ, đám đông đang quan sát sôi nổi, bàn tán xem cô nàng có bị chết đuối không.
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên biết cô nàng không chết, chỉ là bị sặc nước ngã gục. Lúc chứng kiến người trần truồng từng bước tiến về bờ, tất cả đều không khỏi tim đập rộn ràng, xấu hổ cúi đầu đi. Bốn tháng tập luyện của Hồ Tiểu Thiên quả thật không uổng phí. Thân thể của hắn rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy sức sống và linh hoạt.
Trong thời đại phong kiến này, đàn ông hiếm khi để lộ thân thể trước đám đông. Dù là sĩ tử hay công tử thế gia, tất cả đều mặc áo dài rộng, tay áo phồng phồng để che giấu thân phận thấp kém của mình. Mỗi thời đại đều có thẩm mỹ riêng, nhưng việc thưởng thức vẻ đẹp thân thể vẫn luôn tồn tại.
Hồ Tiểu Thiên thân hình cân đối, khỏe mạnh, thân thể trần trụi trước mắt mọi người, cảnh tượng hiếm thấy. Mặc dù các cô gái cảm thấy xấu hổ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, muốn được nhìn ngắm. Phụ nữ cũng có quyền hưởng thụ cái đẹp, càng lén lút nhìn càng cảm thấy xấu hổ – tim đập thình thịch.
Hơn mười chiếc thuyền hoa vì sự kiện này mà kéo đến. Rất nhiều tiểu thư và quan gia nằm trong thuyền vén rèm, lén nhìn thân thể khỏe mạnh của Hồ Tiểu Thiên. Quần ngắn của hắn ướt sũng, mông to chắc khiến không ít giai nhân thương xuân. Những cô gái táo bạo vén rèm quan sát, những cô gái khác thì lén lút tìm hiểu lai lịch của hắn.
Hồ Tiểu Thiên không cố ý phô trương thân thể, bởi hắn không phải kẻ háo danh.
Sau khi mặc quần áo, hắn ôm cô nàng áo đỏ vào bóng cây, để bốn tên gia đình xua đuổi đám đông. Bốn tên gia đình quay lưng, che chắn cho Hồ Tiểu Thiên và cô nàng.
Hồ Tiểu Thiên vốn định không bao giờ làm bác sĩ nữa, nhưng khi gặp người cần cứu, hắn không hề do dự.
Hành động đầu tiên của hắn là cởi bỏ cái đai lưng của cô nàng áo đỏ. Đai lưng này được trang trí bằng gấm thêu hình đồi mồi, nạm vàng rộng bằng bàn tay, quấn chặt lấy eo cô nàng. Cởi nó thật sự rất khó.
Lương Đại Tráng vừa xua đuổi đám đông vừa lén nhìn hành động của thiếu gia. Thấy Hồ Tiểu Thiên mải mê cởi đai lưng cô nàng, y trở nên bối rối: "Ban ngày ban mặt, trước mặt mọi người, thiếu gia à… chúng ta phải có chút tiết tháo chứ! Trừ phi là kẻ đần mới dám làm chuyện như thế này. Cởi áo, mở dây lưng, bước tiếp theo sẽ là… (Dịch: đừng nghĩ nữa haha…)
Hồ Phật cũng có cùng suy nghĩ, y nhìn Lương Đại Tráng rồi chép chép miệng, ra hiệu cho y khuyên can, nhưng Lương Đại Tráng cũng nhìn y chép miệng. Thiếu gia là kẻ nào chứ? Có thể là kẻ ngu ngốc suốt mười sáu năm, nói không chừng sẽ làm chuyện vô liêm sỉ, nếu không Thượng Thư đại nhân cũng sẽ không phái bốn người theo dõi. Nhưng Thượng Thư đại nhân chỉ muốn bọn họ thân cận bảo hộ, chứ không ngăn cản hành vi của thiếu gia, nên tốt nhất là mặc kệ.
Dù bị xua đuổi, đám đông vẫn đứng xa nhìn động tĩnh. Bốn tên gia đình không thể che chắn hết được Hồ Tiểu Thiên và cô nàng.
Khi Hồ Tiểu Thiên cởi đai lưng cô nàng, đã có người nhìn thấy, tức giận bàn tán: "Vô sỉ quá, dưới ban ngày ban mặt mà dám làm chuyện thương thiên hại lý như vậy!
"Còn có trời đất nữa chăng… còn có vương pháp nữa chăng…"
Có người biết thân phận của Hồ Tiểu Thiên liền nói: "Chẳng qua là chuyện không liên quan đến mình, chẳng qua là chuyện không liên quan đến mình, người ta là công tử nhà Hộ bộ Thượng thư họ Hồ Bất Vi, nghe nói là kẻ ngu, kẻ đần, cho dù có làm chuyện gì cũng không phải ngồi tù…"
"Thật sự là buồn cười!
Có người thì thấp giọng mắng chửi, có người chỉ trỏ, người dừng chân quan sát, người chờ xem chuyện gì xảy ra, nhưng không ai dám tiến lên ngăn cản. Việc không liên quan đến mình thì việc gì phải quản, khiển trách vài câu đã là trọng nghĩa rồi.
Hồ Tiểu Thiên móc vài cây cỏ nước từ miệng cô nàng, gạt bỏ vài con ốc sên bám trên mặt nàng. Sau khi làm sạch tạp vật trong miệng mũi, hắn thấy bụng cô nàng hơi phình lên, rõ ràng là vừa uống nhiều nước hồ. Vì vậy, hắn quỳ một chân xuống đất, chân kia co lên gối, nhấc cô nàng lên, đặt bụng cô nàng lên đùi mình, rồi đẩy đầu nàng xuống, khiến mặt cô nàng hướng xuống dưới, tay còn lại đè nặng lên lưng nàng.
Mọi người đứng xa nhìn, tuy không rõ nhưng vẫn có thể chứng kiến công tử nhà Thượng Thư dùng đầu cô nàng nhét vào… chỗ nhạy cảm của mình. "Bà mẹ nó! Thằng này thật sự vô sỉ quá! Ban ngày ban mặt, bắt buộc cô nàng này… (^^). Ai nha… thật sự là nhục nhã! Thật sự không đành lòng nhìn! Thật sự là không thể nhắm mắt!" Đám thế gia công tử văn nhân mặc khách kia, căn bản không ai nhắm mắt, vừa chửi bới vừa mong chờ, cảnh tượng này quả thật kích thích. (hahaha…)