Y Thống Giang Sơn
Chương 33: Khuyên xi đảo câu tiễn (trung)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói: "Vết thương sẽ khuếch đại rất lớn nên phải dùng cách này mới làm da bị tổn hại liền với nhau, xúc tiến miệng vết thương khỏi hẳn và đồng thời cũng để lại vết sẹo lớn."
Lý Dật Phong nói: "Ta từng đọc một ghi chép về khâu miệng vết thương trong sách thuốc, chỉ qua là chưa tận mắt nhìn thấy người khác làm a."
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên không có cơ hội xem qua sách vở y học của thời đại này, trong lòng khẽ động hỏi: "Họ khâu lại bằng gì?" Chỉ khâu là một vấn đề phức tạp hầu như không thể tìm được chỉ khâu phù hợp tiêu chuẩn, lại không thể thay thế bằng sợi bông bình thường, sợi bông rất dễ đứt.
Lý Dật Phong nói: "Sợi từ Vỏ cây dâu!"
Kĩ thuật giải phẫu cũng không phải chỉ tây y mới có, càng không phải là tây y phát minh ra. Căn cứ theo ghi chép giải phẫu thuật khoa của trung y bắt đầu từ Biển Thước, đến thời của Hoa Đà, ngoại khoa của Trung Hoa đã đạt đến đỉnh cao, Hoa Đà đã chế Ma Phí Tán giải quyết được đau đớn của người bệnh trong quá trình giải phẫu, về phần chống nhiễm trùng thì dùng phấn thuốc đông y hoặc bã thảo dược đông y giải quyết. Nhưng thời này thì ngoại khoa cũng chưa được phát triển, hành động của Hồ Tiểu Thiên trong mắt họ đã ví như thiên phương dạ đàm không thể tưởng tượng được rồi. Lại cho Hồ Tiểu Thiên kinh hỉ chính là Lý Dật Phong nhí tới sợi từ vỏ cây dâu hết sức nhỏ mà cường độ kéo lại lớn, hệ số xung đột thấp, cùng loại với hắn thường dùng là do polypropylene ete tạo thành.
Lý Dật Phong dù sao cũng là dù sao cũng là đại đương gia của Dịch Nguyên Đường, dù không có biện pháp lấy Khuyển Xỉ Đảo Câu Tiễn từ trong cơ thể Mộ Dung Phi Yên ra nhưng lão cũng có biện pháp cầm máu và giảm đau. Sau khi dùng thảo dược do Lý Dật Phong nấu, Mộ Dung Phi Yên liền cảm thấy đau đớn ở miệng vết thương giảm xuống.
Chỗ công cụ giải phẫu chắp vá của Hồ Tiểu Thiên cuối cùng đã hoàn thành khử trùng, lại bảo Viên Sĩ Khanh cho người không có phần sự ra ngoài, trong phòng chỉ còn ba người là hắn, Lý Dật Phong và Viên Sĩ Khanh, đây cũng không phải là hắn muốn giữ bí mật mà là muốn cố hết sức tránh nhiễm trùng, nồi dấm chua trên lò lửa đã sôi sục sục, trong phòng tràn ngập mùi dấm Hồ Tiểu Thiên đem tất cả những thủ đoạn khử trùng có thể nghĩ ra được ra. Thời đại này vẫn chưa có đèn mổ nên để giải quyết vấn đề chiếu sáng Hồ Tiểu Thiên cho chúng tìm gương đồng tới, đốt hai mươi ngọn nến, sau đó lợi dụng phản quang cho ánh sáng bắn thẳng tới người Mộ Dung Phi Yên. Còn để cho Lý Dật Phong chuyên cầm gương đồng điều chỉnh góc ánh sáng cho mình có thể thao tác dễ dàng. Còn Viên Sĩ Khanh liền trở thành y tá chuẩn bị dụng cụ cho hắn, sau khi cho gã khử trùng hai tay liền để đứng cạnh mình để đưa dụng cụ mổ.
Mộ Dung Phi Yên thấy tên này đang bận rộn, thực sự có chút suy xét, muốn nói tên này giả vờ giả vịt nhưng nhìn biểu hiện sống động như vậy có lẽ không đúng, rõ ràng không phải là tên hoàn khô vô công rồi nghề, từ lúc nào đã học được y thuật, học được từ ai?
Lý Dật Phong cùng Viên Sĩ Khanh sở dĩ phục tùng ủng hộ Hồ Tiểu Thiên như vậy, một là họ bó tay với Khuyển Xỉ Đảo Câu Tiễn, hai là Viên Sĩ Khanh tận mắt thấy Hồ Tiểu Thiên nối xương cho lão gia kia, mà gã lại nói chuyện này cho Lý Dật Phong, hai người tuy không biết Hồ Tiểu Thiên học y thuật từ phương nào nhưng tin tưởng về phương diện trị liệu tổn thương bên ngoài của hắn là vô cùng tiêu chuẩn.
Hồ Tiểu Thiên trở lại bên người Mộ Dung Phi Yên, cười cười với nàng nói: "Để ta tiện lấy mũi tên ra phiền Mộ Dung Bộ đầu cởi áo ngoài."
Khuôn mặt Mộ Dung Phi Yên nóng lên, dung nhan trắng xám hiện lên một chút đỏ ửng, làm vẻ mặt tái nhợt sáng lên một chút. Nhưng tình tình Mộ Dung Phi Yên trời sinh phóng khoáng, cũng không có câu nè tiểu tiết.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi không tiện cử động, hay là vẫn để ta giúp ngươi a!" Gia hỏa này cầm cắt bỏ ống tay ái trái của nàng, khử trùng rồi không quên đút khối lửa trắng vào miệng Mộ Dung Phi Yên, hắn cũng lấy vải trắng bịt mặt lại chỉ lộ ra đôi mắt, sau đó lấy kẹp mảnh lửa nhúng vào rượu mạnh, bắt đầu khử trùng cho Mộ Dung Phi Yên.
Tuy rằng trước đó có uống thuốc giảm đau của Lý Dật Phong, nhưng trong nháy mắt khi miệng vết thương bị rượu mạnh rót vô, đôi mày kiếm của Mộ Dung Phi Yên lập tức cau lại, đau đớn như dao cắt. Hồ Tiểu Thiên trấn định lấy rượu mạnh lau đi máu đen xung quanh miệng vết thương, lộ da thịt non nà của Mộ Dung Phi Yên, lúc này Hồ Tiểu Thiên không chút tà niệm, trong mắt nàng chỉ là đơn giản là bệnh nhân của mình. Mộ Dung Phi Yên nhìn vào đôi mắt kiên định chăm chú của hắn, bỗng nhiên xua tan hình tượng thiếu gia ăn chơi không có điều ác nào làm của hắn.
Sau khi khử trùng sơ bộ dùng vải trắng hong khô như vải che các bộ phận khác của Mộ Dung Phi Yên đi. Thiếu băng dính với kẹp cầm máu nên Hồ Tiểu Thiên lấy kẹp cố định vải ở giữa.
Sau khi hoàn thành tất cả đâu vào đấy Hồ Tiểu Thiên lại lấy rượu mạnh rửa tay để hoàn toàn khử trùng. Hai người Lý Dật Phong và Viên Sĩ Khanh đã là nhân vật đứng đầu trong y học Đại Khang giờ đã biến thành vai phụ, nếu như lúc ban đầu họ vẫn có chút nghi vấn Hồ Tiểu Thiên có thể lấy răng nanh ra khỏi mũi tên thì khi Hồ Tiểu Thiên lấy cây dao cắt da thịt Mộ Dung Phi Yên ra trong nháy mắt, họ đã hoàn toàn bị thủ pháp vững vàng của hắn làm cho kinh sợ rồi.
Cây dao mỏng như lá liễu, ngoại hình cực kỳ giống dao Hồ Tiểu Thiên đã từng dùng để giải phẫu, chẳng qua là lưỡi dao gắn liền với chuôi dao không thể tháo ra, thảng một cái đã mở miệng vết thương trên làn da mềm mại ra, màu hồng của cơ bắp lộ ra tiếp đó máu đỏ thẫm trào ra, Hồ Tiểu Thiên dùng lửa trắng áp vào miệng vết thương rồi đi dao thứ hai dựa vào kiến thức y học của hắn thì hắn biết mở ra chỗ không có dây thần kinh cùng mạch máu, máu rò ra một chút cũng không đáng lo.
theo miệng vết thương mở rộng ra, mũi tên cắm vào cơ thể cũng lộ thêm ra.
Mộ Dung Phi Yên đau đớn run rẩy thân thể, xem ra thuốc của Lý Dật Phong cũng không có hiệu quả như Hồ Tiểu Thiên mong đợi, hắn âm thầm cảm thán đồng thời cũng không khỏi không bội phục năng lực chịu đau của Mộ Dung Phi Yên, muốn chấm dứt cơn đau của nàng thì chỉ có thể tăng tốc quá trình giải phẫu.
"Cái kìm!" Hồ Tiểu Thiên vươn tay ra.
Viên Sĩ Khanh cuống quít lấy cái kẹp đã khử trùng, kẹp lấy đầu nhọn cái kìm đưa cho Hồ Tiểu Thiên, cái kìm này cũng không giống kìm bình thường dùng để thay thế tạm thời. Hai người làm coc vẻ hơi rượm ra nhưng Hồ Tiểu Thiên để tránh nhiễm trùng nên mới thêm trình tự. Hắn cầm lấy kìm mở rộng miệng vết thương ra, đau đớn kinh người xét vào óc nàng, nàng cắn chặt răng, thân thể mềm mại khẽ run rẩy.
Lý Dật Phong đèn qua gương chiếu tới miệng vết thương, dùng phản quang cho Hồ Tiểu Thiên thấy bên trong vết thương.
Hồ Tiểu Thiên rút cuộc cũng tìm được phần nổi lên trên cây tên, thảng dùng sức, rắc một tiếng thu răng nanh trên cung về. Đầu mũi tên cũng đã sớm bị hắn cắt bỏ.
Hồ Tiểu Thiên trầm giọng nói: "Nhanh, rút ra ngoài!"
Viên Sĩ Khanh dùng lửa trắng bọc lấy cây tên rồi dùng sức xé ra, lấy toàn cây tiễn trên đầu vai Mộ Dung Phi Yên ra, Mộ Dung Phi Yên vì đau đớn thân thể mềm mại ngửa ra sau, đầu vật sang một bên.
Hồ Tiểu Thiên thấy nàng ngã xuống liền vươn tay ôm lấy eo nàng, chậm rãi đặt nàng lên giường, giữ thân thể đang run rẩy của nàng nằm nghiêng, máu trên miệng vết thương tuôn ra liên tục, nhưng chỉ là máu rò ra không cần buộc ga-rô. Hồ Tiểu Thiên dùng lụa trắng ấn chặt lên miệng vết thương, sau đó lấy Kim Sang Dược Viên Sĩ Khanh đưa bôi lên vết thương của nàng. Sau đó tiếp tục khử trùng hai tay rồi lấy kẹp khâu vết thương, dùng sợi từ vỏ cây dâu khâu hai đầu vết thương của nàng lại.
Toàn bộ quá trình giải phẫu không đến mười phút, nhưng với Hồ Tiểu Thiên đây là lần tiểu phẫu khó khăn vạn gian hiểm nhất, sau khi khâu xong vết thương hắn lấy vải che lên thân thể mềm mại của nàng. Đem vật dụng ném vào chậu đồng, toàn thân thoát lực ngồi xuống, kéo vải che mặt ra, rồi đầu óc trở nên trống rỗng, nửa ngày vẫn chưa trở về thực tại.
Không biết qua bao lâu, Lý Dật Phong đi tới vỗ nhẹ nhẹ lên vai hắn, thấp giọng nói: "Hồ công tử, Hồ công tử!"
Hồ Tiểu Thiên lúc này mới khôi phục tinh thần, có chút đông cứng cười cười với gã nói: "Nàng sao rồi?" Khi nói chuyện nhìn lại Mộ Dung Phi Yên, thấy nàng đã ngủ say trên giường, nét mặt trở nên yên ổn đi rất nhiều, chẳng qua là mặt còn không chút huyết sắc nào, xám như màu hoa trà, trên cái trán trơn bóng vẫn lấm tấm mồ hơi như óng ánh sương sớm, Mộ Dung Phi Yên lúc này biểu hiện vẻ đẹp nhu nhược, làm cho từ đáy lòng tự nhiên sinh ra ý muốn che chở.
Hồ Tiểu Thiên không thể tin được, hắn lại trong một thời đại lạ lẫm mà ở đây cũng chẳng có ngoại khoa, không có công cụ thuần tay, chẳng có thuốc tê, mà hắn lại có thể hoàn thành được một cái giải phẫu đơn giản cũng coi như là bất phàm. Giải phẫu thành công! Thật lâu sau khi phẫu thuật, đáy lòng hắn vang lên âm tanh này, chỗ sâu nhất trong nội tâm hắn xuất hiện một cảm xúc không nói nên lời, kỳ thật đây chỉ là một giải phẫu bình thường, hắn bỗng nhiên nhận ra cũng không phải do y thuật của hắn cao siêu mà được người khác tặng cho, dược vật, kĩ thuật, thiết bị, tri thức, nếu như không có những thứ đó hắn cũng còn lại một thể xác đáng thương, là một lang băm không biết cách giảm đau cũng chẳng biết khâu vết thương thế nào. Trong giới hạn của thầy thuốc, hắn luôn truy cầu khoa học kĩ thuật mới nhất, kĩ thuật cải tiến, tỉ mỉ lựa chọn một cái giải phẫu, cố gắng làm cho nó hoàn mỹ vô khuyết, không ngừng tăng xác suất thành công mới thu được thanh danh. Gần như kết hợp hoàn mỹ việc chữa bệnh với theo đuổi công danh, muốn kĩ thuật chữa bệnh của mình thay đổi. Nhưng lại để ý đến bản chất thầy thuốc, chăm sóc người bị thương! Tự tay lấy ra mũi tên trong cơ thể Mộ Dung Phi Yên, cái giải phẫu đơn giản này để lại cho chính mình xúc động thật lớn.\