Y Thống Giang Sơn
Chương 68: Tiên hạ thủ để cường (Hạ)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn thấy hòa thượng đang giãy dụa trên đất, Hồ Tiểu Thiên thấy lòng hơi không nỡ. Hắn thở dài: "Tội lỗi, tội lỗi! Ta vốn không muốn giết ngươi, nhưng nếu ngươi không chết, ta sẽ phải bỏ mạng. Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình." Hắn quay sang nhìn lưỡi dao trên tay. Nếu không có vũ khí này, chắc hôm nay đã chết dưới tay tên đầu trọc kia rồi.
Hai người dù có tranh giành nhưng vẫn chưa gây tiếng động lớn, bởi mưa gió cùng tiếng sấm sét đã che giấu đi mọi tiếng động của trận đấu.
Hồ Tiểu Thiên chợt nhớ tới việc Mộ Dung Phi Yên bị hai tên ác tăng bắt đi. Vừa rồi, gã què Ngộ Tính còn sai người mang nàng tới thiền phòng của hắn. Chỉ nghe qua là biết tên dâm tăng này có ý đồ nhơ bẩn. Nghĩ tới đây, Hồ Tiểu Thiên vô cùng sốt ruột. Nếu Mộ Dung Phi Yên bị làm nhục bởi mấy tên tăng dâm tà, hắn sẽ hối hận cả đời.
Hồ Tiểu Thiên quay trở lại theo con đường cũ. Tuy không biết thiền phòng nằm ở đâu, nhưng dựa theo ghi nhớ của mình, chắc chắn nó nằm ở hậu viện. Trên đường bị đưa đi, hắn đã quan sát và nhớ kỹ từng ngóc ngách. Dù mưa to, hắn vẫn không mất phương hướng. Cuối cùng, khi đến gần Thiên Điện, hắn nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Hồ Tiểu Thiên vội nép sát vào tường, từng bước tiến lại gần. Giữa tiếng mưa gió, hắn nhận ra giọng của Ngộ Tính: "Lão Tứ, ngươi đi xem hai tên kia làm gì mà giờ vẫn chưa quay lại."
Tên lão tứ đáp lời.
Ngộ Tính cười nói: "Ta về phòng mình trước đây."
Lão tứ chợt nói: "Đại ca, đừng quên phần của huynh đệ đấy..." Giọng hắn vô cùng dâm tiện.
Ngộ Tính nói: "Yên tâm, yên tâm. Đều là huynh đệ, ta không quên các ngươi đâu. Ta ăn nồi thịt này trước, các ngươi hâm lại rồi ăn sau nhé."
Cả hai cùng phá lên cười. Hồ Tiểu Thiên đứng bên kia thầm mắng: "Bọn ngươi dám ăn thịt của ta? Thịt là của ta, các ngươi đến nước lèo cũng không có mà húp."
Ngộ Tính chợt nói: "Đúng rồi, ngươi khoan đi tìm chúng, trước tiên đem con ngựa cùng đống hành lý giấu đi đã. Chờ ta quay trở lại rồi kiểm tra thành quả sau."
"Vâng!" Tên hòa thượng què chân chống gậy, soàn soạt rời đi.
Hồ Tiểu Thiên không vội đuổi theo. Hắn lặng lẽ đi tới góc tường, nhìn thấy tên sư trẻ tuổi mang theo cái mũ rộng vành đang tiến về hành lang phía trước Thiên Điện. Mặt khác, tên còn lại đã ra tới cửa sân bên phải.
Tên hòa thượng trẻ vừa đi vừa lầm bầm gì đó. Khi đi ngang qua chỗ Hồ Tiểu Thiên, trời bỗng gầm lên một hồi thật dài. Hồ Tiểu Thiên mượn tiếng sấm che giấu, từ trong bóng tối xông ra ngoài, một tay bụm miệng tên sư, tay còn lại đâm thật mạnh vào trước ngực hắn. Dù đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, lần này hắn ra tay nhanh nhẹn hơn rất nhiều.
Tên sư trẻ tuổi chưa kịp ú ớ đã ăn phải một nhát dao của Hồ Tiểu Thiên. Vẻ mặt trước khi chết vô cùng bàng hoàng, khiến trong lòng hắn cũng cảm thấy hơi run. Kiếp trước hắn cầm dao để cứu người, giờ đây bất đắc dĩ phải giết người, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn không thể nhân từ trong tình huống này.
Một nhát đâm chết tên sư, con ngựa bên cạnh hoảng sợ hí dài. Đó chính là bảo mã Tuyết Hoa Thông của Hồ Tiểu Thiên. Lúc này, nó đã nhận ra chủ nhân trước mặt nên lập tức yên tĩnh trở lại, còn cọ cọ đầu vào người hắn. Hồ Tiểu Thiên xoa bờm của nó, thấp giọng nói: "Ngựa ngoan, chờ ta ở đây đàng hoàng. Ta đi một chút sẽ quay lại."
Hắn liền chuyển hướng đi đến cửa sân đằng kia, nhưng vừa bước được hai bước đột nhiên quay lại, cởi bỏ y phục nhuốm đầy máu trên người, sau đó mặc vào bộ tăng bào của tên sư kia, lại nhặt cái mũ to dưới đất đội lên. Thân hình của hắn và tên sư kia khá tương đồng, mặc bộ tăng bào này vào thật sự rất khó phân biệt.
Hồ Tiểu Thiên thay đổi ý định vì hắn biết tên đại ca kia không phải tự nhiên mà được ba tên còn lại xem trọng. Hẳn nhiên phải có chỗ hơn người, có khi còn khó đối phó hơn ba gã kia cộng lại. Nếu sơ suất, đừng nói tới Mộ Dung Phi Yên, ngay cả bản thân hắn cũng không thể thoát.
Hồ Tiểu Thiên thay y phục xong liền đi qua cái cửa sân đằng kia, thấy gã kia vẫn còn đang khập khiễng bước đi.
Trong lòng hắn mừng rơn. Cũng may là tên kia bị què nên không được nhanh nhẹn, đến giờ vẫn chưa về tới thiền phòng. Chắc chắn Mộ Dung Phi Yên vẫn được an toàn. Hắn bước lên hai bước định gọi lớn để tên kia chú ý, nhưng lời vừa tới miệng thì hắn đột nhiên thay đổi ý định, kêu lên một tiếng thất thanh rồi té lăn quay ra đất.
Tâm cơ Hồ Tiểu Thiên kín đáo. Nếu hắn gọi hai tiếng đại ca, chỉ sợ khẩu âm sẽ lộ ra sơ hở. Huống chi lúc này mưa dường như đã nhỏ đi nhiều, đến gần quá sẽ bại lộ. Tên què kia là thủ lĩnh của cả đám, dám chắc là có chỗ đặc biệt. Vì vậy, Hồ Tiểu Thiên quyết định giả bộ làm tên sư đệ, té sấp trên mặt đất.
Chiêu này của Hồ Tiểu Thiên có vẻ vô cùng nguy hiểm, nhưng nếu xem xét cẩn thận thì lại là biện pháp thông minh nhất. Trên người mặc tăng bào, đầu đội mũ rộng vành, lúc té xuống hắn khéo léo nửa vô tình nửa cố ý kéo chiếc mũ che phần sau ót, che đi điểm sơ hở lớn nhất là bộ tóc.
Tiếng kêu thảm thiết của Hồ Tiểu Thiên vừa dứt, Ngộ Tính tưởng đó là huynh đệ của mình bị té ướt sũng dưới đất, liền chống gậy đi lại.
Hồ Tiểu Thiên nghe thấy âm thanh soàn soạt càng lúc càng gần, tinh thần hắn căng thẳng đến cực điểm. Tay phải dấu trong người nắm chặt dao găm. Thành bại trước mắt nhờ vào cơ hội duy nhất này. Nếu thất thủ, mọi thứ coi như xong.
Ngộ Tính hỏi với vẻ khẩn trương: "Lão Tứ, lão Tứ! Ngươi bị sao vậy?"
Hồ Tiểu Thiên không nói một lời. Ngộ Tính đi tới phía trước hắn, bất quá hòa thượng này cũng cực kỳ khôn khéo. Hắn không tiếp cận quá gần mà đứng cách xa ba bước chân, tay phải nhấc gậy lên đẩy chiếc mũ che sau gáy Hồ Tiểu Thiên. Chắc có lẽ là do chân hắn bị tật nên không tiện khom người.
Hồ Tiểu Thiên đã suy nghĩ rất nhiều tình huống biến hóa. Và đúng như hắn lo lắng, tên hòa thượng này thật sự cảnh giác quá mức. Trong khoảnh khắc Ngộ Tính đẩy cái mũ rộng vành trên đầu ra, Hồ Tiểu Thiên nhào người tới trước, đâm một nhát cắm thẳng thanh dao găm vào đùi trái tên trọc.
Trước đó, Hồ Tiểu Thiên đã tính toán qua. Chỉ cần hắn nhích lại gần mình, lập tức tấn công khiến hắn không kịp trở tay. Bởi vì Hồ Tiểu Thiên nằm rạp trên mặt đất, nên vị trí tấn công dễ dàng nhất chính là hạ bàn đối phương. Tên hòa thượng thọt chân phải. Chỉ cần phế đi chân trái, thì sẽ phế luôn khả năng di chuyển của hắn.
Hồ Tiểu Thiên muốn một kích thật nhanh hạ gục mục tiêu. Ngộ Tính tuy đã cảnh giác thế nhưng không ngờ được trước mặt là một kẻ giả dạng. Chưa kịp đẩy chiếc mũ ra, thì Hồ Tiểu Thiên đã nhào tới như mãnh hổ.
Mặc dù võ công Ngộ Tính không kém, nhưng do khoảng cách quá gần khiến hắn không kịp phản ứng. Dao găm cắm ngập vào bắp đùi bên trái của hắn.
Ngô Tính thét lên một tiếng vô cùng đau đớn, giơ cây gậy ba toong lên hung hăng giáng xuống phía sau ót của Hồ Tiểu Thiên. Kích này nếu đánh trúng, chắc chắn sẽ đập tan cái đầu quả dưa của kẻ kia. Thế nhưng, Hồ Tiểu Thiên biết bản thân hắn không giỏi võ. Trước khi hành động, hắn đã cân nhắc rất kỹ lưỡng. Sau khi đâm trúng mục tiêu, lập tức dốc hết sức lăn sang bên trái, tránh được cú đập trời giáng kia.
Hắn vốn còn định rút dao găm mang đi, nhưng do nó đã cắm quá sâu nên không thể nào rút ra nhanh chóng được.
Chỗ gậy đập xuống, gạch xanh lập tức vỡ nát bắn tán loạn ra tứ phía. Một số mảnh văng vào người Hồ Tiểu Thiên khiến hắn rất đau đớn. Bởi vậy, mới thấy lực tay của Ngộ Tính hòa thượng mạnh đến mức nào.
Hồ Tiểu Thiên ra tay tàn độc không khác gì một sát thủ chuyên nghiệp. Đao đâm thật sâu vào đùi trái tên hòa thượng, cơ hồ muốn đụng tới xương. Chân phải Ngộ Tính vốn đã bị tật, nay chân trái cũng trọng thương, nên hành động của hắn tự nhiên bị trở ngại. Hắn cắn chặt răng, dồn lực vào cánh tay nắm chặt lấy dao găm. Máu tươi chảy xối xả theo đường rút ra của thanh đao. Đôi mắt Ngộ Tính lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hồ Tiểu Thiên, hai tay đầy máu chống gậy từng bước tiến về phía này.
Hồ Tiểu Thiên ỷ vào đôi chân lành lặn, liền xoay người chạy tới chỗ bậc thềm, vừa chạy vừa la lớn: "Con lừa trọc chết tiệt, có ngon thì đuổi theo ta!" Hắn cố ý khiêu khích Ngộ Tính muốn hắn đuổi theo mình. Hắn càng vận động, vết thương sẽ càng chảy máu.
Ngộ Tính gào lên điên cuồng, giơ dao găm trong tay lên dốc hết sức ném về phía Hồ Tiểu Thiên. Cái dao găm kia từ tay hắn không khác gì cường cung kình nỏ bắn rơi, xé gió bay thẳng đến trước ngực Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên sợ quá té bịch một cái sang bên cạnh. Cũng xem như hắn may mắn té xuống kịp lúc. Lưỡi dao bay vút qua người hắn cắm vút cây hòe già phía sau. Hồ Tiểu Thiên sợ đến mức toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Nhìn lại thanh dao, thấy toàn bộ lưỡi dao đã cắm vút thân cây hòe, chỉ còn lại dải lụa hồng phất phơ bên ngoài. Lực tay tên ác tăng này quả thực đáng sợ. Cái này gọi là lấy công bù thủ. Hạ bàn không dùng được, thì dồn hết sức rèn luyện thượng bàn.
Hồ Tiểu Thiên nhanh chóng bò dậy, nhìn qua Ngộ Tính đang di chuyển rất khó khăn dưới màn mưa, thầm tính toán hắn thế nào cũng không đuổi kịp. Hắn cười lạnh nói: "Lão lừa trọc dám dùng phi đao đâm ta. Mẹ kiếp, ngươi có biết thanh đao đấy ta đã tẩm độc hay không hả? Ta mà có mệnh hệ gì, chắc chắn sẽ kéo ngươi theo cùng." Hắn thuận miệng nói bừa định hù dọa ác tăng. Trên đao làm gì có độc.
Ngộ Tính nghiến răng nghiến lợi: "Tiểu súc sinh, hôm nay ta phải rút gân lột da ngươi ra mới thỏa cơn giận của lão tử." Miệng nói thế nhưng trong lòng hắn bắt đầu thấy lành lạnh.