Y Thống Giang Sơn
Chương 92: Hoàn Thải Các (Phần 1)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn Lương Đại Tráng to cao lực lưỡng thế mà gan bé như hạt đậu, vừa thấy đám người xuất hiện từ Hoàn Thải Các, hắn lập tức sợ hãi ôm chặt tay Hồ Tiểu Thiên mà lẩn phía sau, vừa cầu cứu:
- "Thiếu gia, chính bọn họ dụ tôi vào đây, nào ngờ lại gặp phải chuyện này!"
Hồ Tiểu Thiên trợn mắt. Hắn biết rõ gã đang giả vờ vô tội, chắc hẳn trên đường từ Bồng Âm Sơn đến Tiếp Châu, số bạc của hắn đã bị tên nô tài này tiêu sạch. Tình hình trước mắt đành phải đợi ổn thỏa rồi tính sau.
Lương Đại Tráng lại nói:
- "Thiếu gia, Quan Ấn cùng công văn trong hành lý đều bị họ lấy mất rồi!"
Hồ Tiểu Thiên gật đầu, cười mỉm:
- "Vị đại thẩm này nhìn người cũng không đến nỗi tồi, sao lại có thể nói ra những lời độc địa như vậy chứ?"
Mộ Dung Phi Yên bước đến bên cạnh Hồ Tiểu Thiên thì thầm:
- "Ngưng nói chuyện vớ vẩn với ả ta, ả chẳng phải loại người tốt." Nàng đã nhận ra đám người này chính là chủ chứa và kẻ bảo kê của Hoàn Thải Các.
Mộ Dung Phi Yên nhìn ra đương nhiên Hồ Tiểu Thiên cũng nhìn ra, nhưng trước mắt vẫn còn chút rắc rối. Nếu thật sự phải giao chiến, hắn cũng không sợ vì đã có Mộ Dung Phi Yên bên cạnh. Điều quan trọng là phải lấy lại Quan Ấn và công văn.
Hương Cầm liếc đôi mắt nhỏ nhắn đánh giá Hồ Tiểu Thiên. Loại người như ả giỏi nhất là nhìn mặt đoán tiền, từ tướng mạo, khí chất, cử chỉ lời nói của đối phương có thể đoán được trong túi họ bao nhiêu bạc. Còn Lương Đại Tráng là tay chân của ả, không liên quan đến ả.
Hương Cầm cười khanh khách, giọng quang quác như gà mái gọi con khiến Hồ Tiểu Thiên thầm trách: "Hoàn Thải Các theo lời đồn của Sử Học Đông đưa ta đến đây quả là nổi tiếng. Nơi trăng gió có tiếng nhưng nhìn vẻ ngoài của Hương Cầm này sao mà kém thế. Một tú bà như thế thì lấy đâu ra mấy cô gái xinh đẹp? Lời đồn chưa hẳn đã đúng, hoặc là lão già Sử Học Đông này cố tình hại ta, cố tình nói dối? Được rồi, về Kinh sau sẽ tìm ngươi tính sổ!"
Hương Cầm tiếp tục giọng ngọt ngào:
- "Vị công tử này anh tuấn khí phách, vẻ ngoài hơn người lại cao lớn uy mãnh, chắc hẳn là đại nhân vật. So với tên mập hạ lưu chết bầm kia, quả thật khác biệt trời vực!"
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười:
- "Mắt tinh của đại thẩm quả thật không tồi, gã mập chết bầm mà đại thẩm gọi chính là tì tướng của ta. Xin hỏi hắn đã làm gì mà bị các người đánh hội đồng như thế?"
Hương Cầm cười khanh khách, chiếc khăn thơm trên tay vung vẩy, khiến mọi người suýt nữa nôn hết đồ ăn ra.
- "Công tử cứ gọi ta là Hương Cầm, năm nay hai mươi bảy tuổi. Nếu thấy hợp ý, gọi ta một tiếng Cầm tỷ cũng được."
Hồ Tiểu Thiên ha ha cười:
- "Tuyệt vời! Vừa rồi ta gọi là đại thẩm chỉ là khách sáo. Kỳ thật làm gì có đại thẩm nào xinh đẹp đầy đặn phúc hậu như Cầm tỷ đây chứ. 'Châu tròn ngọc sáng' bốn chữ này là thích hợp nhất!"
Hương Cầm xấu hổ, hai tay đan lại che trước ngực, nói líu lo:
- "Công tử thật biết ăn nói, làm trái tim người ta đập loạn cả lên. Không biết cao tính đại danh của công tử là...?"
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười:
- "Ha ha, Cầm tỷ thật thông minh. Ta họ Cao, tên độc một chữ Minh. Tỷ cũng đoán được."
- "Phải không?" Hương Cầm kinh ngạc, cùng cười hì hì với Hồ Tiểu Thiên. Hai người một xướng một họa rất đồng điệu, hoàn toàn không để ý xung quanh. Đội ngũ hai bên ngơ ngác không biết hai người đang diễn trò gì. Dân chúng tưởng được xem màn 'sao hỏa đụng vào trái đất' náo nhiệt, nhưng đột nhiên biến chiến tranh thành tơ lụa, vừa mới đàm phán cầu hòa.
Hương Cầm nói tiếp:
- "Cao công tử à, ta với cậu thật có duyên. Đánh chó phải nhìn mặt chủ, vừa rồi ta đánh gã kia thật không phải."
Hồ Tiểu Thiên cười:
- "Người không biết không có tội, hai ta đều không biết chuyện. Cầm tỷ, thật ra có nhiều cách giải quyết, không cần dùng bạo lực. Tỷ nói có phải không?"
- "Cao công tử..."
- "Cứ gọi Cao huynh đệ là được!"
Hương Cầm cười híp mắt:
- "Cao huynh đệ, tỷ thật ghét đánh giết. Đệ cũng biết ta là nữ lưu nên ghét nhất là động đao động thương, nhưng con chó này của đệ thật sự quá đáng!"
Lương Đại Tráng rút sát đầu vào vai không nói gì, cho tiền gã cũng không dám.
Hồ Tiểu Thiên nói:
- "Cầm tỷ, hắn là tì tướng của đệ, nhưng cũng là người bình thường, có lúc sai lúc đúng. Xin Cầm tỷ lưu chút tình cảm, nể mặt đệ bỏ qua lần này nhé."
Hương Cầm càng cười lớn, giơ bàn tay mập mạp ra phía sau, lập tức có một gã bảo kê cầm gậy gỗ tới. Ả liền đổi thái độ:
- "Còn lâu, ngươi tưởng bọn ta toàn là đồ ngu sao? Người đâu, đem tiểu cửu cửu ra đây!"
Lập tức có người đưa cho ả một cái tiểu cửu cửu – bàn tính. Hương Cầm tay cầm bàn tính bắt đầu gảy liên hồi:
- "Tại quán của ta ăn một bữa cơm: sáu chay tám mặn, bốn món tráng miệng, hai bát canh thang. Tổng cộng năm mươi tám lượng bạc. Khui một bình Nữ Nhi Hồng ba mươi năm thêm sáu mươi tám lượng. Hai bình trà thượng hạng Long Tĩnh thêm ba mươi ba lượng. Bốn cô nương hầu rượu đều là nhất đẳng mỹ nữ tại Hoàn Thải Các, tính giá hữu nghị mỗi cô hai trăm lượng. Cộng thêm tiền bồi thường bàn ghế bị hỏng tạm coi như sáu mươi lượng. Hết thảy một nghìn lẻ mười chín lượng tròn."
Đừng nhìn ngón tay ả thô ngắn mà coi thường, khả năng gảy bàn tính của ả quả thật đã đến mức 'lô hỏa thuần thanh', liên miên không dứt, linh động như gió.
Hương Cầm tính toán xong xuôi thì chuyển cặp mắt ti hí nhìn về Hồ Tiểu Thiên:
- "Hôm nay Cao huynh đệ tự mình đến đây nên ta không thể không nể mặt. Mười chín lượng lẻ kia ta không tính, chỉ cần đưa ra một ngàn lượng thì chuyện cũ coi như xí xóa."
Hồ Tiểu Thiên chửi thầm trong bụng: "Mẹ nó, sao không kề dao vào cổ ta luôn đi!" Hai trăm lượng bạc một đứa hầu rượu? Hồ Tiểu Thiên nhìn sang Lương Đại Tráng, cái tên dâm tiện này còn gọi một lúc bốn đứa.
Lương Đại Tráng đau khổ nói:
- "Thiếu gia à... thiếu gia... tôi không có làm gì hết, chỉ là cầm tay chút đỉnh thôi..."
Bỗng trước cửa vang lên tiếng của ai đó:
- "Khoác lác, ngươi còn hôn lên mặt ta..."
Hồ Tiểu Thiên quay đầu nhìn lại thì thấy bốn nữ tử trang điểm rất đậm đứng ngoài cửa, trông không khác gì 'dì hai Trư Bát Giới' của hắn. Khẩu vị của Lương Đại Tráng cũng thật đặc biệt, mặt hàng như thế này cũng xuống tay cho được.
Mộ Dung Phi Yên hừ lạnh bồi thêm một câu:
- "Thượng bất chính, hạ tất loạn!"
Tuy nàng cùng phe với Hồ Tiểu Thiên, đều lên án hành động của Lương Đại Tráng, nhưng câu nói vừa rồi chẳng khác nào mắng luôn cả hắn.
Nhĩ lực Hương Cầm cực kỳ linh mẫn, nghe rõ mấy lời vừa rồi của Mộ Dung Phi Yên, ả tiếp tục đưa ra bộ dáng lẳng lơ mà khó dễ:
- "Muội muội nó thế ta không đồng ý, nhân vật như Cao huynh đệ đây sao lại có thể đánh đồng với thằng mập chết bầm kia chứ?"
Hồ Tiểu Thiên cười nói:
- "Đúng lắm, chuyện của Lương gia chẳng liên quan tới đệ. Một ngàn lượng nói nhiều không nhiều nhưng nói ít cũng không ít. Cầm tỷ, chuyện tiền bạc tạm gác qua một bên. Không biết hành lý của đệ hiện tại ở chỗ nào vậy?"
Hương Cầm mở trừng hai mắt:
- "Hành lý? Hành lý nào? Thằng mập này một cắc cũng không có thì lấy đâu ra hành lý?"
Lương Đại Tráng nói:
- "Tôi rõ ràng đem theo một bọc hành lý nhưng đã bị các người cướp mất."
Hương Cầm khanh khách cười nói:
- "Thằng mập chết bầm, cướp của ngươi á? Cướp là trọng tội đừng có nói bừa. Hoàn Thải Các chúng ta từ khi khai trương đến nay đều làm ăn đàng hoàng, tuân thủ pháp luật chưa hề làm gì bậy bạ. Nếu không sao có thể cường thịnh ba mươi năm nay? Ngươi đi hỏi thử xem, thu nhập của Hoàn Thải Các mỗi ngày khoảng trên vạn lượng. Có đem một đống trân châu mã não ra trước mắt mấy cô nương ở đây cũng chưa chắc để ý. Cái bao vải của ngươi á, ai thèm để vào mắt?"