Y Tiên Hôm Nay Cũng Không Nghĩ Tiếp Khám thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng thấy Liễu Tầm Cần nằm thẳng tắp, ngay ngắn đến mức cực điểm, liền chọc nàng một cái: “Cái kia, Liễu Liễu?”
“Làm sao vậy.”
“Ngươi ngủ không thoát y? Như vậy thoải mái sao.”
Liễu Tầm Cần cảm thấy khoảnh khắc này có chút xa lạ – rốt cuộc đã lâu lắm rồi nàng không được ngủ, ngoại trừ lần trước bị Việt Trường Ca ôm vào lòng kia một lần.
Nàng nhắm mắt: “Còn hảo.”
“Ngươi cứ định như vậy ngủ một đêm sao?” Việt Trường Ca dường như cảm thấy có chút lạ lùng.
“Ân.”
“Như vậy sao được.” Việt Trường Ca nói: “Như vậy ta ôm ngươi sẽ không thoải mái.”
“Đừng ôm không phải thành sao.” Liễu Tầm Cần tiếp tục nhắm hai mắt.
Bên cạnh có tiếng sột soạt một trận, rồi lại yên tĩnh trở lại.
Lúc này trời đã thực sự quá khuya, nếu còn làm phiền việc nghỉ ngơi, Liễu Tầm Cần liền lướt qua trong đầu một lượt sắp xếp ngày mai. Nàng đang định nằm xuống để minh tưởng tu hành thì bên tai vang lên một tiếng trách móc sâu xa:
“A, không ngờ mới qua mấy canh giờ, lời thề non hẹn biển đã dễ dàng đổi thay. Giờ ngươi còn keo kiệt không chịu cho một cái ôm, vậy ngày mai có phải là cũng không cho bổn tọa vào cửa nữa không? Cứ thế này thì không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây…”
Hai ngón tay kẹp lấy môi trên môi dưới của Việt Trường Ca.
Liễu Tầm Cần nói: “Ngủ đi.”
Việt Trường Ca cười khẽ, thở dài rồi nhắm mắt lại. Nàng lúc này niềm vui trong lòng dần lắng xuống, rồi chợt dâng lên một tia cảm xúc trống vắng.
Trong một đêm này đã xảy ra quá nhiều chuyện, nàng luôn cảm giác giữa các nàng còn có rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết, nhưng lời nói đến miệng lại không thể phanh lại, thế mà cứ thế vội vàng ngủ cùng nhau.
Thật không có cảm giác chân thật, cứ như đang nằm mơ vậy.
Liễu Tầm Cần… có thật sự yêu thích nàng không?
Vì sao? Làm sao có thể nhận ra được?
Việt Trường Ca suy nghĩ miên man một lúc, nhưng sư tỷ không cần thiết ở bên nàng mà ép mình chịu đựng, bởi vì nàng thực sự không phải người như vậy.
Niềm tin này khiến nàng hơi chút vững tâm lại.
Mùi hoa trên Hoàng Chung Phong cùng với làn gió nhẹ thổi qua đỉnh núi, luôn khiến lòng người cảm thấy thật dễ chịu.
Hôm qua có một trận mưa lớn, những bông hoa dại không bị ai kìm hãm hiển nhiên muốn bung nở rất nhiều. Nhưng cũng giống như Việt Trường Ca, rất nhiều thứ trên Hoàng Chung Phong đều tự do, phóng khoáng, chẳng bao lâu sau lại sẽ từ dưới đất chui lên từng cụm, từng vạt, lấp đầy biển hoa. Điều này chẳng có gì đáng lo cả.
Đêm qua Liễu trưởng lão rốt cuộc đã không thể minh tưởng đả tọa thành công. Nàng nghi ngờ Việt Trường Ca nửa đêm lại lén dậy đánh đàn, khiến nàng chìm vào một giấc mộng đẹp sâu hơn. Khi đột nhiên tỉnh dậy, nàng phát hiện mình không thể cử động – vòng eo bị hai chân của Việt Trường Ca kẹp chặt, một cánh tay bị người kia đè sau đầu, giờ hoàn toàn không còn cảm giác, hiển nhiên đã tê liệt từ lâu.
“Chào buổi sáng, sư tỷ.”
Việt Trường Ca với mái tóc còn xù hơn cả cỏ dại tươi tốt, cùng đôi vành mắt sưng đỏ khẽ ửng hồng, lười biếng chào nàng.
Bởi vì hôm qua đã khóc quá dữ dội, nên nàng có chút xấu hổ.
– Mới ngày đầu tiên đã không kiềm chế được như vậy, về sau không biết sẽ ra sao nữa.
Liễu Tầm Cần cảm thấy người nên lo lắng điều này hẳn là chính mình.
“Cảm giác quan hệ của chúng ta vẫn không thay đổi gì cả…” Việt Trường Ca có chút phiền muộn xoa xoa khóe mắt, “Trước kia ta cũng từng nói với ngươi những lời này, và tuy không nhiều lần ngủ cùng một giường, nhưng cũng không phải là chưa từng có.”
“Trước đây chưa từng thân mật như vậy.” Liễu Tầm Cần tuy nói thế, nhưng trong lòng nàng lại nghĩ – thật ra là có rồi. Lần đầu tiên. Lúc đó Việt Trường Ca đang hôn mê, chắc là không nhớ rõ cảm giác này. Nhưng chuyện này Liễu Tầm Cần không muốn nhắc lại với nàng, thứ nhất là không cần thiết, thứ hai là… tình cảnh đó cũng chẳng mấy vui vẻ.
“Không, không chỉ vậy đâu.” Việt Trường Ca dường như có chút tiếc nuối thở dài một tiếng, rất nhanh lại bật cười: “Còn chưa cảm nhận được những rung động tuyệt đẹp của tuổi thanh xuân, hai chúng ta dường như vì quen biết nhau quá lâu… mà đã như vợ chồng già rồi.”
“Cũng chẳng có gì không tốt.” Y Tiên đại nhân hiển nhiên không có quá nhiều ý niệm lãng mạn, nàng lại nằm trở về.
“……” Nếu không phải đã rõ ràng người này và phản ứng của nàng hôm qua là bằng chứng sống, Việt Trường Ca sẽ nhìn người phụ nữ mặt lạnh này từ trái sang phải, dù đã biết kết quả vẫn rất khó tin được – nàng sẽ có hứng thú với mình. Đôi khi hoàn toàn không thể nhận ra một chút nào.
Nhưng thật ra, không hoàn toàn là như vậy.
Người đầu tiên cảm nhận được niềm vui của nàng, không phải Việt Trường Ca, mà ngược lại là các đệ tử trong Dược Các.
Minh Vô Ưu tinh ý phát hiện thời gian sư tôn luyện đan đã giảm đi rất nhiều. Tuy nói nàng vẫn thích mày mò những thứ không đâu, nhưng ít ra cũng không còn vượt quá khả năng chứa đựng của Dược Các. Thứ hai là, sư tôn chỉ đạo các nàng cũng ôn hòa hơn một chút, không còn như trước kia miệng chẳng bao giờ thốt ra được vài lời hay. Thứ ba – điều đáng sợ nhất, Dược Các thế mà lại có một ngày được nghỉ phép, dù đối với các nàng mà nói là nghỉ luân phiên.
Đây đều là những dấu vết của niềm vui lan tỏa từ trong lòng nàng, cụ thể nhưng rất nhỏ, chỉ là một chút ý cười nơi đáy mắt, hay là đôi lông mày ít nhíu lại hơn.
Chỉ là Y Tiên đại nhân quen với việc che giấu những điều này rất kỹ, nàng thích duy trì sự bình tĩnh, và cũng từ tận đáy lòng cảm thấy những biểu hiện quá phù phiếm sẽ có chút xấu hổ.
Mối quan hệ giữa Hoàng Chung Phong và Linh Tố Phong vẫn như cũ không có gì thay đổi. Không hiểu vì sao, hai người thậm chí không ở cùng một chỗ, hình thành cục diện mỗi người giữ một phong.
Việt Trường Ca đang nằm phơi nắng trước biển hoa Hoàng Chung Phong, ánh sáng cam ấm áp chiếu vào đôi mắt nheo lại của nàng, từ kẽ mi lộ ra những vệt sáng lốm đốm. Dáng vẻ của nàng lúc này rất tiêu sái, phía sau có một tiểu y tu vẻ mặt âm trầm đang xoa bóp vai và đấm lưng cho nàng. Thần sắc thích ý của Việt Trường Ca và vẻ mặt kia tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Đại sư tỷ mỗi lần đi ngang qua, luôn muốn dừng chân thưởng thức một chút, đáy mắt ánh lên một tia châm chọc.
Sau đó nàng nhìn Liễu Thanh Thanh với vẻ oán khí càng sâu sắc hơn, trên tay dùng thêm chút lực, đầu lại bất ngờ bị Việt Trường Ca vỗ một cái.
Đại sư tỷ càng thêm sung sướng. Nàng vốn dĩ không muốn ngày nào cũng thấy kẻ này, nhưng mỗi ngày được thưởng thức vẻ mặt buồn bực, thất bại của Liễu Thanh Thanh thì quả thực còn sảng khoái hơn cả việc trực tiếp ra tay đánh nàng ta.
“A Thanh à, được rồi, đừng nhéo nữa.” Việt Trường Ca lười biếng nói: “Vi sư bấm tay tính toán, vừa rồi lại có một đứa nhóc làm vỡ chén, kia, ngươi qua bên đó dọn dẹp một chút.”
Liễu Thanh Thanh rũ tay xuống, theo tiếng động đi qua. Quả nhiên ở hành lang có người làm vỡ đồ vật, kẻ gây tội không hề chạy trốn mà ngược lại đang chuộc lỗi – Mộ Dung An đang cúi người cẩn thận nhặt từng mảnh sứ trên mặt đất.
Mảnh sứ sắc bén, Mộ Dung An xuống tay lại không biết nặng nhẹ, chỉ nghe thấy một tiếng kêu rên khe khẽ, ngón tay của An An bị cắt một vết, máu tươi dính vào ngón tay, trông có vẻ hơi ghê người.
Liễu Thanh Thanh: “Đã ngu ngốc rồi, ngươi dù không biết thi pháp, cũng không biết đi lấy cái chổi sao?”
Mộ Dung An như thể mới phát hiện nàng, ngẩng đôi mắt ngơ ngác nhìn qua: “Sao lại là ngươi?”
Liễu Thanh Thanh lạnh mặt, hơi có chút không kiên nhẫn nói: “Ngươi tránh ra, ta làm.”
Nàng chắp hai tay lại, từ lòng bàn tay ngưng tụ thành một luồng linh lực tinh thuần, cuốn lấy mấy mảnh sứ vỡ kia, ném đến nơi sẽ không có người giẫm phải.
“Thật là lợi hại.” Mộ Dung An có chút hâm mộ, nàng lén lút nắm chặt ngón tay bị thương.
Liễu Thanh Thanh làm xong việc được giao, xoay người định đi, nhưng ống tay áo của nàng lại đột nhiên bị Mộ Dung An túm chặt: “Chờ một chút, chuyện này, ngươi có thể đừng nói cho đại sư tỷ được không?”
Cô nương trước mặt lộ ra vẻ áy náy: “Đại sư tỷ mà biết lại sẽ tức giận, lần trước nàng vì ta làm vỡ một cái chén mà tức đến hôn mê mấy ngày.”
Có bệnh sao, ai lại vì một cái chén mà đi mách lẻo. Liễu Thanh Thanh lạnh lùng nói: “Cái này không liên quan đến ta.”
Không ngờ Mộ Dung An lại hiểu lầm ý của nàng, đôi mắt hạnh tròn xoe của nàng cụp xuống, dường như giây tiếp theo sẽ bật khóc.
Liễu Thanh Thanh lùi về sau một bước nhỏ, ánh mắt đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng dừng lại ở ngón tay còn đang chảy máu của Mộ Dung An. Nàng mím môi, nhíu mày, do dự một lát rồi nói: “Đưa tay ra đây.”
Mộ Dung An không chút phòng bị nào đưa tay về phía nàng. Liễu Thanh Thanh lập tức có chút nản lòng, rõ ràng mấy ngày trước mình vừa mới khiến nàng chịu khổ, vậy mà người này lại chẳng để tâm chút nào sao.
Nàng cầm lấy vết thương của nàng, chỉ trong chớp mắt, vết cắt rộng kia đã khép lại, trở thành làn da lành lặn.
“Đa tạ, sư muội.” Mộ Dung An có chút kinh ngạc.
Sau những lời này, sắc mặt Liễu Thanh Thanh đột nhiên lạnh như băng, nàng từng câu từng chữ nói: “Ta chỉ là không muốn người phụ nữ kia lại nói ta ức hiếp ngươi! Không liên quan gì đến ngươi, ngươi cảm ơn cái gì mà cảm ơn. Với lại, đừng gọi ta sư muội, ta lớn hơn ngươi một tuổi.”
Mộ Dung An ngơ ngác nhìn sư muội hỉ nộ vô thường của mình phất tay áo bỏ đi.
Liễu Thanh Thanh một lần nữa trở lại bên cạnh Việt Trường Ca, chẳng bao lâu sau đã lại bị nhờ vả việc mới.
“Tiểu Thanh Thanh, đại sư tỷ nói chó nhà Trần viên ngoại dưới chân núi lại bị mất. Nàng ấy hiện đang ở phòng thu chi quản sổ sách nên không rảnh đi, nhưng lại không nỡ bỏ qua cơ hội này, ngươi dành chút thời gian đi giúp người ta tìm một chút. Tiền thù lao rất cao đấy.”
“Tiền thù lao bao nhiêu?” Liễu Thanh Thanh nói: “Ta không muốn đi tìm, có bao nhiêu ta trả cho ngươi.”
Việt Trường Ca đưa tay báo ra một con số. Liễu Thanh Thanh với vẻ mặt hờ hững móc ra một cái túi gấm, không thèm đếm, ném vào lòng bàn tay nàng.
Việt Trường Ca với vẻ mặt rạng rỡ mở ra cái túi gấm kia, trong lòng khẽ kêu lên một tiếng. Liễu gia tiên phủ đã nghèo túng đến mức này, vậy mà vẫn có thể sung túc như vậy, thật khó tưởng tượng khi thịnh vượng nhất năm đó sẽ như thế nào.
Mà Liễu Tầm Cần chính là người đã rời khỏi gia môn vào thời điểm thịnh vượng nhất. Nàng kiên quyết từ bỏ những tài nguyên hậu đãi mà người thường khó có thể tưởng tượng, cùng với các loại tài liệu quý hiếm hỗ trợ tu hành.
Vẫn còn nhớ có một lần thi đấu ở bí cảnh, vì một viên Phá Cảnh Đan bé nhỏ, nàng cùng sư tỷ và các đệ tử môn phái khác đã triền đấu mấy ngày mấy đêm, cuối cùng kiệt sức mà giành chiến thắng hiểm hóc một bậc.
Lúc đó Liễu Tầm Cần với khuôn mặt đầy máu me dựa vào lưng nàng, nhẹ giọng nói thứ đồ này khi còn nhỏ nàng đã từng ăn như kẹo đậu, không ngờ bây giờ lại hiếm hoi đến vậy.
Đây là một trong số ít lần nàng nhắc đến chuyện cũ, vì vậy Việt Trường Ca nhớ rất rõ.
Việt Trường Ca chợt bừng tỉnh, đối diện đứng một đứa trẻ có vài phần khí chất tương tự với thái cô nãi nãi của nàng, thanh ngạo tự phụ, cũng không dễ hòa hợp với người khác. Chẳng qua vẻ mặt trông có vẻ khó bình tĩnh, lại còn sắc sảo hơn một chút.
Lưỡi đao quá sắc, làm người khác bị thương hại mình, khó mà thành châu báu.
Việt Trường Ca khẽ cười: “Được rồi, xuống núi tìm chó đi thôi ~”
“Cái gì?” Liễu Thanh Thanh sửng sốt, lập tức định giật lại cái túi gấm kia, chẳng qua Việt Trường Ca dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay sợi dây bông, lập tức thu về lòng bàn tay, rồi bỗng chốc bắn ra một ngón tay, dựng lên lắc lắc trước mặt nàng.
“Không được đâu.” Người phụ nữ kia cười nói: “Tiền đã đưa ra đi giống như nước đã hắt ra ngoài – không thể đòi lại. Ngoan ngoãn xuống núi đi thôi, nếu làm tốt thì sư phụ sẽ gọi Liễu trưởng lão đến ăn cơm cùng.”
Nghe được ba chữ “Liễu trưởng lão” này, Liễu Thanh Thanh lập tức ngừng tính tình, nàng đứng im tại chỗ, nghi ngờ nói: “Thật sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Liễu Thanh Thanh không nói thêm gì nữa, nhanh chóng xuống núi.
Việt Trường Ca nói thêm vài câu – con chó cưng nhà Trần viên ngoại không phải vật tầm thường, mà là mua từ chợ linh sủng về. Con chó đó chân dài eo nhỏ, lông vàng trán trắng mắt xếch, khi di chuyển nhanh như gió mạnh, nếu không phải tu sĩ thì người bình thường chẳng làm gì được. Đại sư tỷ bắt nó cũng mất mấy canh giờ, Liễu Thanh Thanh đoán chừng phải đến tối mịt mới về.
Việt Trường Ca nhảy dựng lên, lời nói kia của nàng thật sự không phải là nhất thời nảy lòng tham.
Hôm nay Liễu Liễu về để khảo hạch các đệ tử, cả ngày nàng ấy chưa ghé qua đây, chắc hẳn lại sẽ bị một đống lớn thao tác khiến người ta tức sôi máu làm cho hao tổn tâm trí.
Từ tối qua trước khi đi ngủ, nàng đã nghĩ cách làm sao để đưa hai người thoát khỏi cái trạng thái vợ chồng già không tên này mà trở về tuổi thanh xuân. Vậy thì một bữa ăn ngon vào ngày tuyết rơi như thế này hiển nhiên là rất chu đáo.
Nàng nghĩ là làm, liền lập tức bắt tay vào việc. Nàng xuống núi mua một lượt nguyên liệu nấu ăn, lại đi dạo quanh cửa hàng điểm tâm, tay xách nách mang rất nhiều thứ trở về.
Tay nghề của Việt Trường Ca cũng không phải sinh ra đã tốt. Từ khi nhặt được Diệp Tử về sau, nàng tiến bộ vượt bậc, từ không biết gì đã nhảy vọt ngàn dặm. Từ cháo sữa cho trẻ sơ sinh, đến tám món ăn chính, các loại điểm tâm thuộc bàng môn tả đạo, ở phương diện này nàng còn từng dạy cả Vân trưởng lão ở nhà bên cạnh.
Tuy nói Diệp Mộng Kỳ hiện tại trông thon thả cao ráo, duyên dáng yêu kiều, nhưng khi còn nhỏ, lúc Việt Trường Ca chuyên tâm nuôi nấng nàng… Diệp đại sư tỷ đã từng vì ham ăn mà béo thành một cục tròn vo. Mãi đến khi Liễu trưởng lão ở nhà bên cạnh nhíu mày nói đứa nhỏ này không thể béo thêm nữa, Việt Trường Ca mới dần dần bớt nuông chiều đại ngoan ngoãn, mỗi bữa cố tình làm món ăn không ngon lắm, để khỏi phải thấy nàng một hơi chén sạch ba bát cơm.
Vân Thư Trần từng uyển chuyển chỉ ra rằng Khanh Chu Tuyết nấu cơm rất nhạt nhẽo, không lĩnh hội được tinh túy. Việt Trường Ca đối với điều này khịt mũi coi thường, nàng cũng từng đến ăn ké cơm của đứa trẻ kia, đơn giản là nhạt một chút hoặc đôi khi hơi cứng một chút, nhưng nếu so với tay nghề của Liễu Tầm Cần, thì đúng là gặp sư phụ rồi – Vân Thư Trần nàng ta quá non nớt, chưa hiểu sự đời.
Rốt cuộc Liễu Tầm Cần đã nhiều năm không nấu ăn, nhưng trong chốn giang hồ vẫn còn lưu truyền những truyền thuyết về Liễu Tầm Cần.