2. Chương 2: Vụ tai nạn

Yêu Đương Không Bằng Thi Đậu Vào Thanh Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí trong phòng như bị nén chặt, nhưng Tuyết Giao vẫn tiếp tục nói:
- Con không chỉ thích huynh hai, mà còn thích nội và sư huynh Trình nữa!
Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, nghiêm túc nói.
Trình Minh Trạch quả thật là xuất sắc, Cố Tuyết Giao cũng rất thích anh ta, nhưng từ đầu đến cuối, anh ta chẳng hề để mắt đến cô. Thế nên cô đã tự làm mình trở nên khác biệt, mong anh sẽ nhìn mình một lần. Ai ngờ càng làm như vậy, cô càng bị người khác ghét bỏ.
Trong truyện, sau khi mẹ ruột qua đời, Cố Tuyết Giao càng xem Trình Minh Trạch như thần tượng, suốt ngày theo sau anh, đi đâu cô cũng theo đó, trong mắt và lòng cô chỉ toàn là anh.
Trình Sóc thương nhớ Lý Tư Đồng, lại thương xót Cố Tuyết Giao thiếu vắng mẹ, càng thêm yêu thương, chiều chuộng cô, muốn thay người vợ đã mất chăm sóc cô thật tốt. Cố Tuyết Giao vì được nuông chiều mà càng trở nên ngang ngược, ghen tị với tất cả những cô gái muốn giành Trình Minh Trạch, cuối cùng sau nhiều lần đối đầu với nữ chính Cố Thi Vận, cô đã phải chịu kết cục thảm thương.
Tuyết Giao không thể hiểu được tình cảm của Cố Tuyết Giao. Quả thật, trong cuộc đời cô có không ít người có lòng dạ xấu xa, nhưng bản thân cô cũng tự tay phá hủy hết những cơ hội tốt của mình. Tuổi thiếu niên ai mà chẳng mơ mộng, nhưng yêu đơn phương đến cùng, cuối cùng chỉ rơi vào vực sâu, muôn đời không thoát.
- Đồ tồi! Đồ thích trai đó!
Trình Minh Kiều tức giận đứng bật dậy, thậm chí cách xưng hô với chị cũng mất hết.
Tuyết Giao nghiêm túc như một người chị lớn, dạy bảo cô:
- Minh Kiều! Yêu sớm là không được! Chị và huynh hai ở bên nhau càng là không được, sau này em mười vạn lần không nên có ý tưởng vô lý như vậy!
- Chị! Chị! Chị! Chị! Chị!
Trình Minh Kiều tức đến mức nói không nên lời. Tuyết Giao vẫn giữ nguyên thái độ nghiêm túc:
- Minh Kiều, chúng ta sắp vào lớp 11 rồi, cần phải cố gắng học tập, nỗ lực thi vào trường đại học tốt, em nhất định không được yêu sớm, nếu có dấu hiệu này cũng không cần sợ! Chị trước đây cũng chẳng hiểu chuyện, không nghe lời, nhưng sau khi nghe mẹ dạy dỗ, đã quyết tâm sửa đổi. Hai chị em chúng ta sau này sẽ cùng nhau đốc thúc lẫn nhau! Ai không làm được sẽ bị trừng phạt!
- Đồ tồi! Đồ đốc thúc lẫn nhau!
Trình Minh Kiều bị Tuyết Giao nói đến mức tức giận muốn ngất đi, không thể nói nổi câu nào. Lý Tư Đồng vội vàng kéo Tuyết Giao, cùng với Trình Sóc và Trình Minh Trạch rời khỏi nhà cũ của họ Trình.
Trình Minh Kiều ngồi trên xe lâu lâu mới có thể thở lại bình thường, tức giận mắng:
- Đồ tồi Cố Tuyết Giao này!
Vừa mắng xong, Lưu Nhã Trân đã kéo tay cô, nhỏ giọng hỏi:
- Minh Kiều, con sẽ không thật sự yêu sớm chứ? Con vẫn còn nhỏ...
- Mẹ! Đồ tồi nói bậy!
Trình Minh Kiều vừa bình tĩnh được một chút, lại tức giận sắp bùng nổ.
******
- Mẹ, con đi ra ngoài một chút.
Tuyết Giao vừa đi giày vừa nói. Lý Tư Đồng từ trong bếp bước ra, cau mày, tỏ vẻ "thế ra là vậy". Bà tức giận hỏi:
- Con muốn đi đâu?
- Đi làm tóc.
Lý Tư Đồng hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh:
- Tóc con đã như vậy rồi, còn muốn làm gì nữa? Cố Tuyết Giao, mẹ nói cho con biết, ngày mai là khai giảng rồi, hôm nay con không được ra ngoài nửa bước!
Tuyết Giao đã đi xong giày, trên vai đeo chiếc cặp hồng phấn mà Trình Sóc tặng khi khai giảng cấp ba, nhìn mẹ:
- Con đi nhuộm tóc về lại màu đen. Tóc đỏ như vậy không ra dáng học sinh.
Vừa dứt lời, Lý Tư Đồng sửng sốt.
- Con...
Tuyết Giao thở dài:
- Con đã thề trước mặt Minh Kiều sẽ thay đổi, đương nhiên không thể để cô ta coi thường!
Mẹ cô tưởng cô sẽ không tự giác thay đổi, nhưng lấy Minh Kiều làm cớ, cô lại nói thật hơn. Quả nhiên, Lý Tư Đồng nghe xong thở nhẹ, nhưng trên mặt vẫn còn chút lo lắng. Trình Sóc đang đọc báo trên ghế sofa thấy vậy cười, nói:
- Được rồi, em cho Giao Giao đi đi. Giao Giao, bảo tài xế đưa con đi, cũng muộn rồi, đừng đi quá lâu, chú ý an toàn một chút.
- Vâng ạ, cảm ơn chú Trình.
Tuyết Giao ngoan ngoãn vẫy tay chào hai vợ chồng họ xong liền đi.
Trình Minh Trạch vừa xuống lầu liền thấy cảnh này, nhíu mày, không nói gì. Lần đầu tiên đứa bé không bám theo anh, hôm nay anh có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi.
- Anh nói xem, Giao Giao thật sự muốn thay đổi sao?
Lý Tư Đồng ngồi xuống ghế sofa, vẻ mặt lo lắng. Trình Sóc ôm bà, nhẹ nhàng nói:
- Con bé lớn rồi, tất nhiên sẽ hiểu chuyện hơn. Lần này dù là tự mình nghĩ thông suốt hay muốn tranh đua với Minh Kiều, chỉ cần con bé có tiến bộ, em sẽ khen nhiều hơn, đừng suốt ngày mắng nó, không sẽ phản nghịch thì sao?
Lý Tư Đồng thở dài, vẫn chưa hết lo:
- Chỉ mong lần này con bé có thể kiên trì lâu hơn chút.
Trình Sóc vỗ vỗ tay bà an ủi, sau đó nhìn Trình Minh Trạch:
- Minh Trạch, Giao Giao nếu muốn học tập tốt, con giúp em phụ đạo một chút nhé.
Trình Minh Trạch nhún vai, hơi bĩu môi. Cố Tuyết Giao mà còn có thể cố gắng học tập? Đùa quỷ đi.
******
- Hoàn mỹ! Quá hoàn mỹ!
Thợ cắt tóc nhìn mái tóc của Tuyết Giao, kinh ngạc thốt lên, thật không thể tin đây là tác phẩm của mình. Cô bé khi bước vào cửa hàng là một tiểu mỹ nhân tóc đỏ, giờ khôi phục lại màu tóc nguyên bản, lại sửa chút tóc mái, khí chất như thể biến thành người khác.
- Cảm ơn anh.
Tuyết Giao vừa trả tiền vừa ngoan ngoãn cười với thợ cắt tóc, đôi mắt cong cong, da trắng nõn, mái tóc đen nhánh hơi xoăn nhẹ, dài đến eo, trông chẳng khác gì một nàng búp bê sứ tinh xảo.
Chờ cô đi khỏi, thợ cắt tóc kéo đồng nghiệp đứng cạnh, say mê nói:
- Tôi sau này nhất định phải sinh một đứa con gái, đáng yêu như tiểu thiên sứ vừa rồi.
Đồng nghiệp của anh nhìn cánh tay mình bị kéo, run rẩy nói:
- Tôi... tôi... tôi... Tôi cũng là đàn ông... Sinh không được...
Bước ra khỏi tiệm cắt tóc, Tuyết Giao chậm rãi đi dọc con phố, đến khi nhìn thấy hiệu sách, đôi mắt cô mới sáng lên, liền chui vào. Cửa hàng này khá hẻo lánh, nhưng đến giờ vẫn còn vài người, trong đó có một đôi cha con rất chói mắt. Người đàn ông ăn mặc theo phong cách nhà giàu mới nổi, hoàn toàn không hợp với hiệu sách. Tay ông nắm lấy một thiếu niên gầy cao mặc đồng phục, thiếu niên còn ôm một quả bóng rổ, vẻ mặt không kiên nhẫn.
Tuyết Giao chỉ liếc qua rồi dời mắt. Sau khi nhìn quanh, ánh mắt cô sáng lên, bay ngay đến chỗ đống sách. Hiệu sách nhỏ nhưng đủ loại, cô nhìn không chớp mắt, không nhịn được lấy vài quyển lật ra xem.
Một lúc sau, cô cảm thấy có người nhìn chằm chằm mình, liền ngẩng đầu, rồi sửng sốt. Đôi cha con chói mắt kia đang đứng bên cạnh cô, người đàn ông trung niên cười cười, thiếu niên vẻ mặt không kiên nhẫn, cằm hơi nâng lên, đầy mặt đều viết "Dưới trời này ta là lớn nhất!"
- Bạn nhỏ, con cũng muốn mua tài liệu à, chú thấy con đang xem sách tham khảo lớp 11, ngày mai khai giảng con cũng vào lớp 11 ư?
Tuyết Giao ngơ ngác gật đầu.
- Vậy thì trùng hợp quá, con trai của chú cũng học lớp 11, chính là ở trường Thất Trung đó!
- A?
Hóa ra vẫn là cùng khối ư?
Người đàn ông xoa xoa tay, cười nói:
- Cái kia... Con trai của chú thành tích không tốt, chú cũng chẳng hiểu mấy chuyện này, bạn nhỏ, con có thể đề cử cho chú một ít tài liệu ôn tập không?
Vừa nói xong, thiếu niên bên cạnh đã không kiên nhẫn cắt lời:
- Ông già, ông nói đủ chưa? Mua về tôi cũng không xem!
- Con câm miệng cho ba!
Người đàn ông hung hăng trừng thiếu niên, vẻ mặt hung hãn, nhưng đối diện với Tuyết Giao, vẻ mặt lại trở nên ôn nhu, gãi đầu:
- Đây là con trai chú Dịch Thiên Úc, con đừng để ý đến nó, bạn nhỏ, con chuẩn bị mua sách gì vậy?
Dịch Đại Phát nghĩ bụng, Tuyết Giao mua sách gì mình liền mua cho con trai sách đấy.
Tuyết Giao tiếp tục ngượng ngùng cười, sau đó nói:
- Con đã tự học xong nội dung lớp 11 nên chuẩn bị mua đề ôn luyện thi đại học. Bạn học vừa mới vào lớp 11, không nên xem quá nhiều sách phụ đạo, trường học sẽ thống nhất mua sắm tài liệu thích hợp, đến lúc đó cậu ấy chỉ cần nghiêm túc làm là được. Chỉ cần học thật tốt nội dung chính trong sách giáo khoa là được, vì tất cả đề trắc nghiệm đều lấy căn bản từ sách giáo khoa mà ra. Việc thống nhất mua tài liệu thật ra chỉ là đón ý nói hùa, nhằm vào các bạn học sinh còn yếu, nếu như trình độ khá giỏi, con kiến nghị sau giờ học và cuối tuần nên xem thêm những quyển sách này...
Tuyết Giao nói vô cùng lưu loát, Dịch Đại Phát vừa gật đầu vừa vội vã ôm lấy những quyển sách cô chỉ nhanh chóng, Dịch Thiên Úc nhìn cô nhóc chỉ cao tới ngực của mình đứng trước mặt, ngây người một chút.
Mười phút sau, Dịch Đại Phát trên tay đã ôm một chồng sách, Dịch Thiên Úc từ ngây người cũng biến thành nghiến răng nghiến lợi. Cô nhóc sao không nói luôn là muốn cậu đọc toàn bộ sách trong cửa hiệu đi? Muốn lăn lộn chết cậu à?!
Tuyết Giao nói xong, nhấp môi, vẻ mặt xấu hổ:
- Cái kia... Con chỉ là cảm thấy phối hợp như vậy tương đối tốt, nhưng tinh lực của một người vốn là hữu hạn, nhiều sách như vậy khả năng đọc không xong...
Dịch Đại Phát phì cười:
- Không có việc gì! Không có việc gì! Nhà chú không thiếu tiền, đều mua về cho thằng nhóc chết tiệt đọc, nó có thể học được một tí tẹo thì chú liền thỏa mãn!
Cuối cùng, lúc thanh toán, Tuyết Giao và Dịch Thiên Úc mỗi người ôm một chồng sách, những quyển mà Tuyết Giao chỉ ông đều mua, ngay cả bộ đề Ngũ Tam cô mua, Dịch Đại Phát cũng học theo cầm một bộ.
Riêng bộ đề Ngũ Tam đã là một chồng thật dày, mặt của Dịch Thiên Úc đã không chỉ là khó coi bình thường.
Chờ Tuyết Giao ôm sách đi xa, Dịch Đại Phát còn nhìn theo bóng dáng cô gật gật đầu:
- Cô bé này lớn lên xinh đẹp như vậy, còn đam mê học tập như thế, thật là hiểu chuyện quá, nhà ai có đứa con như này nhất định là vô cùng hạnh phúc...
Dịch Thiên Úc bĩu môi, đối với cô nhóc xinh đẹp vừa rồi một chút hảo cảm cũng đã sớm tan biến, ghét bỏ mà nói:
- Ông già, tôi cho ông một ý kiến, ông hiện tại chạy nhanh đuổi theo đi, hỏi một chút đây là con cái nhà ai, sau đó đem tôi mang qua đổi một chút, để cô ấy làm con gái ông đi!
Dịch Đại Phát lập tức xoay người, tức giận chọc chọc đầu cậu:
- Con cái đồ không có mắt! Còn có thành tích thối kia của con, toàn khối nhiều người như vậy, con thì hay rồi, đứng thứ nhất từ dưới lên.
Dịch Thiên Úc một tay ôm bóng rổ một tay ôm sách, nhanh chóng chạy xa xa:
- Ông già, dựa vào cái gien tồi của ông như vậy, tôi có thể học giỏi sao?
- Thằng nhóc chết tiệt! Mày đứng lại!
Dịch Đại Phát cởi giày, giơ lên liền đuổi theo cậu.
******
Được học thêm một lần nữa là một chuyện vô cùng vinh hạnh với Tuyết Giao, thế nên cô không nhịn được mà mua nhiều sách một chút.
Lúc làm tóc, cô đã bảo chú tài xế đi về trước, lúc này cũng lười gọi người ra đón, vì thế Tuyết Giao đứng ở ven đường gọi xe.
Tháng 8 đúng là lúc nắng hè chói chang nhất, hai giờ chiều càng đáng sợ, cô đứng dưới tán cây bên đường lau mồ hôi, sốt ruột nhìn hai bên đường. Con đường xe qua lại rất ít, đợi vài phút mới có hai chiếc xe từ bên phải chạy lại đây. Nhìn thấy xe taxi ở phía sau, Tuyết Giao vui vẻ, chạy nhanh ôm sách tiến đến:
- Taxi!
Vừa hô lên, chiếc Maybach màu đen chạy phía trước xe taxi thẳng tắp vọt về phía cô, tốc độ không giảm chút nào.