6. Chương 6: Tìm chủ cho mèo con

Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu cô gái kia thay đổi ý định, cậu chỉ còn cách bỏ cuộc và tìm kiếm mục tiêu khác. Cậu ngồi đó khá lâu rồi nhận thấy những gia đình có trẻ nhỏ là ứng viên tiềm năng nhất. Họ cũng nuôi mèo, thường đưa con cái và mèo ra công viên chơi vào cuối tuần. Những chú mèo quanh quẩn bên chân họ trông có vẻ rất ngoan, nhưng lão mèo đã dặn cậu không nên chọn những gia đình có trẻ con. Điều đó khiến cậu phân vân mãi. Chú mèo kia cũng cảm nhận được ánh mắt của cậu, quay đầu nhìn nhưng không hề tỏ ra oán giận.
Vài phút sau, cậu vẫn còn do dự chưa biết có nên đưa mèo con đến đó hay không thì thấy mấy đứa trẻ chạy tới. Một đứa cúi xuống ôm chặt lấy chú mèo kia, vừa vuốt ve vừa gọi tên nó liên tục.
Cậu quan sát thấy chú mèo cố gắng vùng vẫy nhưng càng bị ôm chặt hơn, cuối cùng nó cũng đành bất lực. Nói chung, lúc này cậu vẫn còn là một chú mèo trưởng thành non nớt, có chút tự tin và ngây thơ. Cậu muốn tìm cho mèo con một chủ nhân hoàn hảo, nhưng tìm mãi vẫn chưa ưng ai.
Công viên dần vắng bóng người. Mèo đen buồn bã nhìn chú mèo con mà mình định giao cho người khác. Chú mèo con chẳng biết gì, chỉ cảm thấy đói và mệt, ngáp một cái rồi ngả đầu vào cậu.
"Chưa thể giao nó đi được," cậu nghĩ. "Chỉ còn cách mang nó về với mẹ."
"Sao lại quay về nữa?" Bà nhìn cậu rồi nhìn chú mèo con, "Rồi sao nó vẫn chưa đi được sao?"
"Con định giao nó cho người khác nuôi mà," cậu giải thích, đẩy chú mèo lên phía trước, ngụ ý nhờ mẹ chăm sóc.
Chú mèo con vẫn nhớ bà, kêu meo meo liên tục nhưng vẫn bám chặt lấy cậu không rời.
"Vẫn chưa tìm được người chủ ưng ý," Mèo đen than thở. Lần đầu tiên cậu mang mèo con đến đây, cậu tưởng chuyện này đơn giản lắm, ai ngờ lại khó đến vậy. Tìm mãi vẫn chưa thấy ai ưng.
Cậu quay lại chỗ cũ nơi mình từng nhặt mèo con lần đầu. Mùi của mèo mẹ ngày càng phai nhạt, chứng tỏ bà ấy không quay lại đây nữa.
Trước kia, cậu nghĩ đã nhận nuôi mèo con thì phải có trách nhiệm với nó. Cậu sẽ nuôi nó dần dần rồi tìm cho nó một chủ nhân thích hợp. Với khả năng của mình, nuôi một chú mèo con chẳng có gì khó khăn. Nhưng thực tế lại phũ phàng: tìm chủ thích hợp đã khó, mà giao mèo con cho mẹ cậu cũng không ổn. Chú mèo này khi ở với mèo mẹ hay gây chuyện với những đứa em của cậu.
Sáng hôm đó, cậu đi kiếm ăn, không thể đem mèo con theo. Phần lớn thời gian, cậu phải để nó lại với mẹ mình. Nhưng rồi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, đáng lẽ trưa về nhưng mãi đến tối cậu mới có thể quay lại.
Cậu vừa kêu mấy tiếng đã thấy một cái đầu quen thuộc ló ra. Mèo mẹ dẫn đàn con đi ra. Hóa ra chúng đã lớn hơn nhiều so với hồi cậu mới đem mèo con đến đây, chỉ có chú mèo con vẫn bé như cũ, yểu điệu như gió thổi là bay mất. Nó háo hức chạy về phía cậu.
Đột nhiên, cậu có cảm giác nếu cứ tiếp tục nuôi chú mèo này cũng chẳng có gì sai… Sau khi tạm biệt mẹ mình, cậu mang chú mèo con về chỗ của mình.
Có lẽ trong thời gian này, chú mèo con đã tìm hiểu được thái độ của mèo lớn và thấy cậu khá dễ chịu nên bản tính nghịch ngợm của nó bắt đầu lộ ra. Mèo đen vừa nằm xuống, chú mèo con liền ùa tới. Cậu vừa nhắm mắt định chợp mắt thì cảm thấy có vật gì nặng trịch cứ bò lên người mình. Nghển đầu nhìn, thấy chú mèo đang cố bám lên cậu với móng vuốt.
Mèo đen đứng dậy, chú mèo con rơi tõm xuống đất. Cậu không nỡ, liền đứng lên đẩy nó đứng dậy rồi kéo nó vào lòng. Chú mèo con bị kẹp chặt vẫn không chịu nằm yên, cứ ngọ nguậy liên hồi, thậm chí còn vươn chân ôm lấy cổ mèo đen như muốn trèo lên lần nữa. Có lẽ vì bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ nên chú mèo con ảnh hưởng không ít. Đây là lần đầu tiên nó phải xa mèo đen lâu đến vậy.
Một ngày không nhìn thấy mèo đen, chú mèo con quấn lấy cậu không rời.
Mèo đen đành giơ chân đè lên chú mèo đang quậy quọ kia, cúi đầu liếm bộ lông xù lên rồi đứng dậy giải thích: "Hôm nay ra ngoài kiếm đồ ăn, gặp chút chuyện ngoài ý muốn thôi."
Cậu không nhịn được, cúi xuống liếm đầu chú mèo vài cái: "Không phải là muốn bỏ nó đâu nhé."
Sáng hôm sau, sau khi đưa chú mèo đến chỗ mẹ mình, cậu lại phải giải thích với nó thêm một lần nữa.
Như thường lệ, cậu đẩy chú mèo lên phía mẹ mình, nhờ vả: "Mẹ giúp con chăm sóc nó buổi sáng nhé. Chiều con sẽ quay lại đón nó."
Mèo mẹ nhìn chú mèo con, gật gật đầu: "Được rồi."