101. Chương 101: Đêm Vụng Trộm (2)

Yêu Em Đến Chết

Chương 101: Đêm Vụng Trộm (2)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác lén lút như vậy khiến cả hai vô cùng hưng phấn. Dù buổi tối có nhiều y tá qua lại, nguy cơ bị phát hiện rất cao, nhưng họ vẫn không thể dừng lại.
Gia Thụy không muốn anh cử động nhiều nên để anh nằm dưới, cậu từ từ trượt xuống phía sau, nắm lấy vật nam tính của anh, vuốt ve vài cái khiến nó tiết ra một chất lỏng trong suốt.
Cậu từ từ ngồi xuống, cảm giác to lớn ấy khiến cậu giật mình. Gia Thụy mạnh dạn ngồi hẳn xuống, khiến Mộc Lăng căng cứng cả người.
"A...!
Cả hai cùng rên rỉ trong khoái cảm. Gia Thụy không dám cử động mạnh vì mỗi lần nhúc nhích, vật nam tính của cậu lại nảy lên như muốn xuất, đầu nhũ căng cứng nhức nhối.
"Sờ em đi!"
Cậu nắm lấy tay anh đặt lên ngực mình, đòi anh xoa. Mộc Lăng làm theo, một tay xoa ngực cậu, tay kia đặt lên eo cậu. Anh muốn Gia Thụy cử động, chứ cứ thế này anh sẽ chết mất.
"A... ha... ưm..."
Cậu nhích thân mình, Gia Thụy đẩy đưa trên người anh, bụng cậu cứ co rút, siết chặt lấy anh.
"Đừng siết anh!" Mộc Lăng run cả người, nhưng Gia Thụy vẫn cứ thế ngậm chặt lấy anh. Mỗi lần như vậy, cậu chỉ rút ra được một chút rồi lại cắm sâu vào.
"Em muốn... ưm... ư..."
Anh không chịu nổi sự dày vò này nữa, liền co chân lại, đưa đầu gối lên cho Gia Thụy tựa lưng vào. Mộc Lăng rút ra rồi thúc vào nhanh chóng. Tiếng 'bạch bạch' phát ra càng lớn hơn, cậu siết anh càng chặt hơn.
"A... a... a..."
Gia Thụy như bật khóc, vật nam tính của cậu nảy lên, sắp xuất ra thì bị Mộc Lăng nắm lại và dùng tay bịt lấy.
"Nhanh vậy đã muốn ra rồi ư? Không được đâu bé cưng."
Bị tay anh chặn lại, cảm giác của cậu như muốn phát điên, cả người run rẩy, bụng cứ co giật.
Lúc này anh dừng lại, Gia Thụy liền ngã xuống ngực anh mà rùng mình, hai bắp đùi cậu run run kẹp chặt lấy eo anh.
"Ha... haa... ha..."
Đợi Gia Thụy thở và nghỉ một lát, Mộc Lăng lại tiếp tục. Anh ôm lấy lưng cậu, phía dưới lại bắt đầu thúc lên. Gia Thụy vừa được Mộc Lăng buông tay ra thì liền xuất.
Khoảng năm phút sau, có tiếng bước chân ở trước cửa phòng. Gia Thụy ôm cổ anh và xoay mặt ra ngoài, cậu tái xanh cả mặt.
Cạch! Tiếng cửa mở ra, nhưng người bên ngoài vẫn chưa bước vào.
"Hai đứa nó ngủ hết rồi, món canh này còn ăn đi Nam Kình."
Là mẹ anh và Mộc Nam Kình. Chỉ cách một cánh cửa thôi, nếu họ bước vào thì chết mất.
"Mộc Lăng... ưm... anh dừng... A... lại đi!"
Mộc Lăng biết mẹ đang đứng ngoài cửa phòng nhưng anh không muốn dừng lại. Cảm giác Gia Thụy run rẩy, vừa sướng vừa sợ, càng khiến anh thích thú hơn.
Anh cứ thúc lên, tay bóp mông cậu, miệng mỉm cười nham nhở. Thấy cậu sợ như vậy, anh cũng kéo chăn đắp ngang người cậu.
"A...!"
Mộc Lăng làm cậu xuất ra thì anh cũng xuất. Kết thúc hiệp một, anh cũng để cậu nằm lên người mình để nghỉ ngơi.
Gia Thụy phì phò thở, trông rất đáng yêu. Mộc Lăng thấy cậu còn mặc áo vướng víu quá nên cởi phăng nó đi luôn.
"Nào, tiếp thôi, ngủ gì chứ?"
Mộc Lăng ngồi dậy, lôi cậu đang nằm sấp trên giường. Gia Thụy không dậy nổi nữa nên không thèm nhìn anh, càng không thèm trả lời anh.
Nhưng Mộc Lăng không dễ gì tha cho cậu. Anh ngồi trên mông cậu và đưa vật nam tính của mình ngay khe mông cậu, chà xát.
"Ưm... đừng mà!"
Cậu đưa tay ra sau muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh nắm lấy hai tay kéo về phía sau và ép sát vào lưng.
"Em xem nó đã cứng như vậy thì có thể dừng được sao?"
Anh vừa nói vừa dùng ngón tay út kéo dọc sống lưng cậu, khiến cậu rùng mình.
"Anh đừng có trơ trẽn như vậy chứ... Buông ra!"