104. Chương 104: Giá như...

Yêu Em Đến Chết

Chương 104: Giá như...

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Mộc Lăng vẫn chưa chịu buông Gia Thụy ra, cứ ôm chặt cậu trong lòng mà không chịu tỉnh dậy.
"Này Mộc Lăng! Con làm thằng bé không thở nổi rồi!"
Bà vỗ nhẹ vào mặt anh, Mộc Lăng mới chịu buông Gia Thụy ra. Anh nâng cậu dậy và lay lay.
"Gia Thụy! Gia Thụy!"
"Nhẹ nhàng thôi, sao lại lay thằng bé như lay con gấu bông vậy?"
Bị anh lay mạnh, đầu Gia Thụy gật gật rồi cậu hé mắt. Không rõ cậu nhìn thấy gì mà lại nhắm mắt ngủ tiếp. Mộc Lăng bế cậu vào nhà vệ sinh để rửa mặt, đánh răng...
Gia Thụy vẫn vậy, cứ nhắm mắt ngủ gà ngủ gật. Mộc Lăng sợ cậu ngủ nhiều sẽ mất sức nên đưa cậu ra bàn, đặt ngồi giữa mẹ và anh.
Cậu mặc quần áo của Mộc Lăng, trông cứ như chỉ có mỗi cái áo còn cậu thì bé tí. Gia Thụy ngồi giữa, nhắm mắt đợi mẹ anh dọn đồ ăn ra, người cậu cứ nghiêng qua bên này rồi lại nghiêng qua bên kia.
Vừa khi đồ ăn được dọn ra, cậu đã gục xuống. Mẹ anh nhanh chóng đỡ cậu dậy, để cậu tựa vào ghế.
Mẹ anh thấy trên tay và cổ Gia Thụy toàn dấu răng nên lại tiếp tục mắng Mộc Lăng.
"Mộc Lăng, rốt cuộc con đã làm gì thằng bé vậy hả?! Con đúng là quá đáng rồi đấy!"
Bà lật tay Gia Thụy lên, thấy rõ những vết răng, cổ cậu còn có chỗ đỏ tím. Bà đánh vào vai anh rồi liếc anh một cái.
Mẹ anh đi đến phích nước, pha một ly sữa ấm rồi bảo Mộc Lăng ôm lấy Gia Thụy. Bà đút ống hút vào miệng cậu.
"Uống sữa đi Tiểu Thụy... Ngoan nào."
Bà vừa nói vừa vỗ nhẹ vào mặt Gia Thụy. Cậu như nghe thấy, bắt đầu hút. Được một lúc thì dừng lại, chép chép miệng rồi lại ngủ tiếp.
Mẹ anh phải dỗ mãi, mất cả buổi mới khiến cậu uống hết ly sữa. Đồ ăn dọn ra Gia Thụy cũng không ăn được nên bà lại dọn đi.
Mộc Lăng ôm Gia Thụy trong lòng, nhìn đống đồ ăn bị dọn đi thì lên tiếng:
"Không cho con ăn sao? Sao mẹ lại dọn?"
"Hôm nay xuất viện rồi, tự về nhà mà nấu ăn đi. Còn cái này, mẹ mang về hâm nóng cho Gia Thụy ăn."
Mẹ anh thể hiện rõ sự cưng chiều dành cho Gia Thụy. Bà nấu ăn cho cậu, dẫn cậu đi khắp nơi. Từ khi có Gia Thụy, bà vui vẻ hẳn lên, cứ xem Gia Thụy như bảo vật mà hết mực cưng chiều.
Đến nỗi ba anh gặp Gia Thụy cũng mềm lòng, vì cậu vô cùng đáng yêu lại rất lễ phép với mọi người trong gia đình anh.
Sau khi mẹ anh dọn dẹp đồ ăn, bà cũng thu dọn luôn quần áo của Mộc Lăng. Bà cho người mang đồ ra xe, còn anh thì dùng áo trùm kín Gia Thụy lại rồi bế cậu ra xe.
Cả ba về thẳng Mộc gia chứ không về căn hộ của Gia Thụy nữa. Bà đã cho xây một căn biệt thự cạnh nhà chính và cạnh căn nhà mà mẹ Gia Thụy đã tặng cậu.
Từ khi trở về từ căn nhà trong rừng, cậu đã không gặp mặt bà nội, Gia Dương cũng vậy. Khi thoát khỏi đó, cậu đã báo cảnh sát giải quyết lô hàng cấm kia. Với sự giúp đỡ của ba mẹ hai đứa, vụ việc đã ổn thỏa và không còn liên quan đến bà nội cậu nữa.
Mọi việc được giải quyết êm đẹp. Vì bà nội đã làm những chuyện đáng sợ kia mà Gia Thụy không thể chấp nhận nổi, nên việc không gặp nhau vào thời điểm này là lựa chọn thích hợp nhất.
Thật ra, bà nội cũng rất thương Gia Dương và Gia Thụy, nhưng cách làm của bà quá sai lầm. Bà đã không suy nghĩ cho tương lai mà chỉ lo cho lợi ích trước mắt, nên hậu quả mới tàn khốc như bây giờ.
Cháu trai lớn thì bị tiêm thuốc khiến thần trí sắp không còn bình thường nữa, còn đứa cháu bà thương nhất thì hai bàn tay đã nhuộm đỏ máu. Cậu đã giết người ngay trước mặt bà và giết rất nhiều người.
Giá như... khi đó, mọi người suy nghĩ cho nhau một chút, thì mọi việc đã tốt đẹp hơn rồi!