106. Chương 106: Dám làm phản?

Yêu Em Đến Chết

Chương 106: Dám làm phản?

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, Gia Thụy ngủ một mạch đến chiều mới tỉnh giấc. Cậu rời phòng và đi xuống lầu.
"Mộc Lăng... Mộc Lăng..." Cậu vừa ngái ngủ vừa lẩm bẩm gọi tên anh. Vừa đặt chân đến sofa phòng khách, cậu lại đổ vật ra ngủ tiếp. Anh từ trong bếp bước ra, nhìn dáng vẻ của cậu mà bật cười.
Anh bế cậu ngồi lên đùi mình, rồi hôn lên khắp khuôn mặt cậu.
"Dậy ăn thôi bảo bối, không thì sẽ đói đến ngất đấy."
Anh đã hầm xương cùng rau củ cho cậu ăn, vì nếu cứ ăn mãi canh gà sẽ rất ngán.
Mộc Lăng đút cho Gia Thụy muỗng đầu tiên, cậu hé mắt nhìn xem mình đang ăn gì. Khi nhận ra không phải gà, cậu liền nhõng nhẽo, đổ người xuống ghế vùng vẫy.
"Không ăn cái này... không ăn đâu... Ăn gà cơ!"
"Được rồi, được rồi... Ăn hết muỗng này thì sẽ được ăn canh gà."
Mộc Lăng ra sức dỗ dành, cuối cùng cũng dụ được cậu ăn hết tô canh hầm. Sau khi cho Gia Thụy uống nước, cậu cũng quên bẵng đi chuyện đòi ăn gà lúc nãy.
Anh ngồi đó xoa chân cho cậu một lát rồi đưa cậu đến thẳng công ty. Vì Mộc Nam Kình ở gần đó, anh sợ Gia Thụy sẽ lại bị dụ dỗ đi chơi. Mộc Lăng cho cậu mặc quần dài, áo khoác, đội mũ kín mít rồi đưa cậu lên xe.
Ở công ty có sẵn đồ ăn vặt nên không lo cậu bị đói. Mộc Lăng cứ kè kè Gia Thụy bên mình, ngay cả khi cậu đi vệ sinh anh cũng phải đi cùng.
Thật ra Gia Thụy có rất nhiều người để ý, do đó anh phải ra sức giữ gìn, nếu không bị người khác cướp mất thì coi như xong.
Đến giờ cơm trưa, mọi người đều đi ăn, chỉ riêng cậu lại biến thành 'bữa trưa' của Mộc Lăng.
Anh ngấu nghiến hôn đôi môi cậu, không cho cậu cơ hội thốt lên bất cứ lời nào.
Đôi tay anh thuần thục tháo đồng hồ, rồi vòng ra sau luồn tay vào quần cậu.
Mộc Lăng thật sự muốn cắn cậu một cái, cậu mềm mại như một chiếc bánh. Anh buông môi cậu ra và bắt đầu mút lấy ngực cậu.
Đầu lưỡi nóng ấm xoay tròn trên đầu nhũ hoa khiến nó cương cứng, một cảm giác rạo rực lan tỏa khắp người. Mộc Lăng như muốn phát điên.
Anh đưa tay cậu chạm vào quần mình, Gia Thụy làm theo và kéo khóa quần xuống. Vật kia vẫn còn mềm, chưa cương cứng như những lần cậu thấy trước đây.
Gia Thụy chạm vào nó, vuốt nhẹ một cái rồi buông ra. Ngay lập tức, nó cương cứng và to lớn hơn, cậu nhìn thấy toàn bộ quá trình đó thì hơi đỏ mặt.
Anh để cậu quỳ trên ghế, còn mình thì đứng tựa vào bàn. Gia Thụy chống tay xuống ghế, đưa mặt sát vào vật nam tính của anh. Chiếc lưỡi nhỏ màu hồng vươn ra liếm dọc từ dưới lên trên, rồi đảo quanh phần đầu. Mỗi động tác của cậu đều như muốn thiêu đốt tâm trí anh.
Mộc Lăng thở dốc nặng nề, anh cầm lấy nó đưa vào miệng cậu. Cậu há to miệng ra rồi ngậm lấy.
Cổ họng bị lấp đầy, chỉ nghe thấy tiếng nước nuốt ừng ực.
Cảm giác ấm nóng bao bọc lấy nó sướng đến không thể tả nổi, 'thứ' của anh giật giật trong miệng cậu, sắp bắn ra. Gia Thụy cứ mút mãi không chịu nhả ra. Mộc Lăng đành phải ấn đầu cậu ra và dùng ngón tay cái bịt lại.
Tinh dịch bắn ra dính lên mặt cậu, anh liền lấy khăn chùi đi. Cậu dường như muốn thêm nữa, liền đè anh xuống bàn rồi kéo áo sơ mi anh ra.
Cậu mút lấy ngực Mộc Lăng, còn cắn nhẹ nữa. Tay kia cậu đưa xuống tự xoa dương vật của mình. Cậu đè sát vào người anh, nắm lấy 'cái' của anh và xoa nhẹ.
Cậu bắt chước y hệt những gì Mộc Lăng từng làm, rồi tay cậu từ từ đưa ra sau mông anh. Đúng lúc này, Mộc Lăng giữ chặt tay cậu lại.
"Em muốn làm phản sao?!"