177. Chương 177: Sóng gió lại ập đến với Nam Kình

Yêu Em Đến Chết

Chương 177: Sóng gió lại ập đến với Nam Kình

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm xuống, cả ba vẫn đứng đó, không ai nói lời nào. Cho đến khi Alex kéo Nam Kình về phía mình, Gia Dương cũng lập tức ôm chặt lấy cậu, dường như không ai chịu buông tay. Nam Kình nhận thấy tình hình không ổn, liền vung tay thoát khỏi vòng tay của họ. Cậu vừa quay lưng đi, Alex và Gia Dương đã lập tức lao vào nhau, ngã lăn trên nền cỏ.
“Tôi là người đến trước, cậu lấy quyền gì mà tranh giành?!”
“Không biết trân trọng, còn khiến anh ấy phải rơi lệ… huynh không phải là người tốt.”
Hai người họ không ngừng đấm đá lẫn nhau, giọng nói lớn tiếng vang vọng. Nam Kình không muốn họ tiếp tục đánh lộn, vội chạy đến can ngăn. Cậu ôm Alex kéo lùi về sau, rồi đẩy Gia Dương ra xa.
“Hai người muốn đánh thức tất cả mọi người sao? Về phòng mà nói chuyện, tôi không muốn chuyện này làm phiền đến người khác.”
Nghe Nam Kình nói vậy, hai người họ mới chịu dừng tay, nhưng vẻ mặt vẫn lộ rõ sự không cam tâm. Về phần Nam Kình, chuyện cậu lo lắng cuối cùng cũng đã xảy ra. Họ đã gặp mặt, đã đánh nhau, giờ cậu không biết họ sẽ còn làm gì nữa.
Khi về phòng, cậu vẫn im lặng, chỉ lấy một chiếc khăn giấy lau mặt cho Alex. Chẳng hiểu sao cậu lại làm như vậy nữa. Có lẽ vì nghĩ Alex nhỏ tuổi hơn, nên cậu lo lắng cho Alex nhiều hơn. Thấy cảnh đó, Gia Dương lập tức tỏ ra ganh tỵ, huynh ấy cũng muốn được cậu lau mặt, nên tự cầm một chiếc khăn ướt đến đưa cho cậu.
“…” Nam Kình thở dài, rồi cũng cầm lấy khăn lau cho Gia Dương.
“Hai người thôi đi, nếu còn đánh nhau nữa, tôi sẽ mặc kệ hai người đấy.
Còn về vấn đề này… lỗi là do tôi. Alex, như đã hứa, sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ cho cậu câu trả lời… À không, tôi sẽ giải quyết vấn đề này một cách vẹn toàn nhất. Từ giờ cho đến ngày hôn lễ diễn ra không còn lâu nữa, tôi mong hai người đừng làm những chuyện ngu ngốc!!”
“Nhưng…”
Nam Kình cúi đầu, giả vờ dọn dẹp mớ đồ trên ghế. Sau đó, cậu lấy gối đặt lên đó. Cậu không muốn họ tiếp tục tranh luận, nên nói tiếp.
“Được rồi, chuyện này không nói nữa. Gia Dương, huynh về phòng đi… Tôi muốn ngủ một giấc!!”
“Không muốn. Tôi ngủ dưới sàn có được không? Tôi sẽ không về phòng!!”
Gia Dương lập tức cầm chiếc gối trên giường đặt xuống sàn và nằm ngay. Nam Kình cũng không nói gì thêm, nằm xuống chiếc ghế đối diện giường mà ngủ.
Đèn đã tắt. Giờ đây, chỉ còn Alex ngồi trên giường, lặng lẽ nhìn về phía Nam Kình. Cậu ta lo sợ rằng sau khi hôn lễ kết thúc, thứ mình nhận được sẽ là lời từ chối của cậu.
Trong chiếc máy ảnh mà Nam Kình cầm hôm ấy, Alex đã nhìn thấy những bức ảnh chụp vội của cậu và người trong hình không ai khác chính là Gia Dương.
Cậu ta thực sự không ngốc. Alex hiểu rõ tình cảm mà Nam Kình dành cho Gia Dương… Alex tài giỏi giống cha mình, nhưng đôi khi quá giỏi lại không tốt, vì cậu ta có thể thấu hiểu ánh mắt mỗi khi Nam Kình nhìn về phía Gia Dương… Alex chưa từng nghĩ bản thân sẽ thích một người nhiều đến thế. Mối quan hệ này là lần đầu tiên cậu ta nghĩ đến. Trong mắt Alex, Nam Kình là một đóa hoa đẹp nhất mà cậu ta từng thấy. Muốn giành lấy nhưng lại sợ đóa hoa ấy sẽ héo tàn, thế nhưng chỉ đứng nhìn thì cậu ta lại không cam tâm.
Alex nằm trên giường, vừa suy nghĩ vừa cảm thấy mình sắp bị bỏ rơi, nên nước mắt bắt đầu trào ra. Và tất nhiên, Gia Dương nằm dưới sàn cũng nghe thấy tiếng cậu khóc, ngay cả Nam Kình cũng nghe thấy. Dần dần, mọi chuyện trở nên rối bời. Mọi người đều hiểu tâm tư của nhau, nhưng chẳng ai dám đối diện để nói ra...
Sáng hôm sau, khi cả ba cùng xuống nhà, mọi người không tỏ ra quá ngạc nhiên. Kể từ khi Nam Kình trở về, Alex và Gia Dương vẫn luôn bám theo cậu không rời. Cả ba ngồi vào bàn, chờ người làm mang bữa sáng lên.
Chu Ân đã thức dậy từ sớm, ở dưới bếp cùng người làm để phụ chuẩn bị bữa sáng. Vừa thấy Nam Kình ngồi xuống, cậu ta liền quay vào trong, mở tủ lạnh lấy ra một hộp đồ từ ngăn mát. Khi thấy người làm vừa quay lưng đi để lau muỗng, cậu ta vội vàng cho thứ gì đó vào một trong ba tô cháo, rồi đặt lên khay.
Lúc này, Chu Ân nhanh chân đi rửa tay rồi ra bàn ngồi. Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, tô cháo đó cũng được đặt ngay trước mặt Nam Kình. Vì đã tính toán kỹ lưỡng, nên lúc nãy ở bếp, cậu ta chắc chắn rằng chuyện mình làm sẽ không bị ai phát hiện.
Khi Nam Kình vừa ăn muỗng đầu tiên, cậu đã vội chạy vào nhà vệ sinh để nôn khan. Bởi vì tô cháo có mùi rất tanh của cá sống và thịt sống đã xay nát. Mùi vị kinh khủng, mà cậu lại chưa ăn gì nên lúc nôn ra vô cùng khó khăn. Chỉ có nước bọt và mùi vị kinh khủng còn đọng lại trong miệng. Nam Kình ôm bụng, vừa nôn vừa ho khan.
“Khụ… khụ… ưm ọe…”
“Anh… anh sao vậy?” Alex đứng ngoài phòng vệ sinh hỏi.
“Ọe… cháo, cháo có vị lạ lắm…”
Alex lập tức chạy lại bàn, khuấy tô cháo lên. Cậu ta thấy bên trong có cả những lát cá sống, còn vương cả máu…
“Cá sống sao?” Gia Dương hỏi. Alex gật đầu.
Gia Thụy thấy mọi người ăn uống bình thường, chỉ có tô cháo của Nam Kình có vấn đề, liền lên tiếng hỏi.
“Tô cháo này là ai mang lên vậy?”
Một trong số người làm liền tái mặt, bởi vì cả bàn ăn này đều do cô ta mang thức ăn lên. Tô cháo này cũng do cô ta nấu, nhưng cô ta phủ nhận mình không làm chuyện đó.
“Tôi không hề bỏ bất cứ thứ gì vào cháo của cậu Nam Kình cả. Tất cả đều là lấy từ trong nồi ra… Tôi không biết chuyện này là sao cả!!”