188. Chương 188: Bị phát hiện rồi!

Yêu Em Đến Chết

Chương 188: Bị phát hiện rồi!

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi dọn vào nhà mới không lâu, Gia Dương phải về nước giải quyết một số công việc, còn Alex thì đi công tác. Vì thế, Nam Kình sẽ phải ở nhà một mình trong vài ngày tới…
Hôm nay là ngày thứ hai cậu ở một mình, căn nhà dường như trống trải hơn mọi khi. Sáng thức dậy ăn sáng, cậu chỉ đi quanh quẩn trong nhà là hết cả ngày. Chỉ đến tối, cả ba mới cùng gọi điện trò chuyện với nhau. Tối nay, sau khi ăn xong, Nam Kình đi tắm trước khi gọi điện cho hai người kia.
Cậu bước vào phòng tắm, mở vòi nước ấm làm đầy bồn, sau đó đốt nến thơm. Nam Kình thay quần áo rồi ngâm mình vào làn nước ấm. Vừa ngồi được một lát, cậu chợt nhớ đến lần làm tình với Gia Dương trước đây. Ngay tại nơi này, trong chính căn phòng tắm này, cả hai đã quấn quýt lấy nhau. Từng cú thúc, từng tiếng rên rỉ vô cùng dâ.m đã.ng của cậu… Nam Kình vừa nghĩ đến đó, mặt đã đỏ bừng, phía dưới cũng đã cương cứng mất rồi.
“Điên mất thôi… mới có hai ngày mà…”
Nam Kình ôm mặt, rồi lại nhìn xuống cơ thể mình… Cậu không nhịn được mà đưa tay xuống vuốt ve hạ thân. Động tác của cậu rất nhẹ nhàng, cầm lấy rồi xoa nắn, nhưng mỗi khi chạm vào như thế thì toàn thân cậu lại run rẩy.
“Ưm… ưmm…”
“…ahh… ư… ưmm…”
Tay cậu cầm lấy dương vật, càng lúc vuốt ve càng nhanh hơn, hô hấp cũng trở nên khó khăn. Hai chân Nam Kình cọ vào nhau, cả người đỏ bừng như tôm luộc. Vuốt ve thêm vài lần nữa, cậu cũng bắn ra. Nhưng cảm giác vẫn chưa đủ, Nam Kình vẫn chưa thấy thỏa mãn mà muốn nhiều hơn.
Khi này, cậu tự ngậm lấy tay mình, tay kia tự xoa nắn đầu ngực. Nam Kình vuốt ve cơ thể mình, từ cổ, ngực, bụng, cho đến vật mềm mại giữa hai chân. Miệng cậu ngậm lấy hai ngón tay mà mút, mút cẩn thận từng chút một. Cứ như thể đang mút dương vật của Alex trước đây… Được một lúc, Nam Kình bừng tỉnh.
“Không… sao mình lại làm ra chuyện đáng xấu hổ này chứ?! Sao mình lại tự vuốt ve chính mình chứ…”
Cậu vừa nghĩ đến thân hình nóng bỏng của Alex, nghĩ đến giọng nói trầm ấm của Gia Dương… rồi tự an ủi bản thân… Nam Kình nuốt nước bọt, bật dậy khỏi bồn nước và khoác áo choàng tắm vào.
“Điên mất rồi!!”
Cậu không thể tin được việc mình vừa làm… tự dưng lại nghĩ đến hai người họ… Giờ đây, cậu chẳng thể kiểm soát được suy nghĩ của chính mình nữa. Chỉ cần nhắc đến Alex hay Gia Dương, đầu óc cậu liền mường tượng ra hàng trăm tư thế trên giường của bọn họ.
“Đúng là biến thái mà!!”
Dùng khăn xoa tóc vài lần rồi cậu để yên nó trên đầu, đi đến tủ lấy một chai rượu rồi uống cạn một ly, rồi thêm một ly nữa… Cậu cảm thấy mình như sắp phát điên đến nơi, cả người bừng bừng nóng lên, mặt nóng ran, cơ thể vô cùng khó chịu.
Lúc này, cậu muốn mình suy nghĩ đến chuyện khác nên đã đi lấy một ít trái cây lên phòng ăn. Khoảng hai phút sau đó, cậu nhận được điện thoại của Alex. Hôm nay Gia Dương bận việc một lúc nên chỉ có cậu và Alex nói chuyện với nhau. Cả hai cách nhau qua một màn hình, Alex thì cứ nói nhớ cậu, muốn ôm hôn cậu, lời nói bắt đầu có chút ‘người lớn’ hơn mọi ngày.
“Anh vừa tắm xong à? Cả người đỏ bừng kìa… lại còn chưa thay đồ ngủ nữa chứ.”
“Ừm…”
“Có phải em và Dương đi rồi thì anh cảm thấy rất trống trải không? Rất nhớ phải không?... Cũng rất muốn nữa, có phải không?!”
Lúc này, bị Alex nói trúng tim đen, cậu liền đảo mắt sang chỗ khác, giọng nói có chút run rẩy.
“Làm… làm gì có chứ!!”
“Anh nói dối… Anh nói xem, có phải vừa nãy anh đã tự an ủi mình đúng không… Đầu ngực bị anh làm cho cứng lên rồi kìa.”
Alex đã thấy ngay khi cậu bật điện thoại lên. Cổ áo khá rộng nên vừa nhìn đã thấy. Thêm việc Nam Kình vừa xoa mặt trốn tránh thì những gì cần thấy, Alex cũng đều đã thấy rồi. Bị nói như thế, Nam Kình chỉ có thể kéo áo lại rồi lại tránh ánh mắt của Alex.
“Đừng nói linh tinh… đồ ngốc!!”
“Tối nay anh lại ngủ một mình, cơ thể anh có ổn không đây… Hay anh đến ngăn tủ ở đầu giường đi. Dương và em đã cùng nhau chọn thứ đó đấy, chắc chắn anh sẽ vui ngay thôi.”
Cậu ấy nói chuyện với vẻ mặt rất tự nhiên. Nam Kình cũng có chút nghi ngờ nhưng trước tiên vẫn đến đó xem sao. Cậu vẫn để điện thoại ở đấy, rồi đi về phía giường đối diện. Nam Kình lấy trong ngăn tủ đầu giường ra một cái hộp giấy, nhìn ngày giao hàng thì thấy chỉ mới gần đây thôi.
Lúc cậu quay lại ghế, Gia Dương đã tham gia cuộc gọi. Vừa hay lúc này, cả hai người họ lại liếc mắt nhìn nhau mà cười. Nam Kình không hề hay biết gì, liền lấy kéo ra để mở hộp giấy đó.
Cậu cúi đầu lần mò cái thùng giấy ấy thì Gia Dương và Alex chỉ im lặng nhìn. Khi cái thùng được cậu mở ra, bên trong toàn bộ đều là 'đồ chơi người lớn'… Nam Kình bắt đầu đỏ mặt, nhưng không dám ngẩng đầu lên.
“Cái thùng này… khó mở quá, hay là thôi nhỉ… Chúng ta cứ… cứ nói chuyện với nhau có được không?!”
Lúc này, Alex đã biết cậu thấy mấy thứ bên trong nên lại trêu chọc cậu.
“Tiếc thật, bên trong đấy toàn đồ ăn ngon… anh lại không mở được.”
Gia Dương cũng tiếp lời: “Tiếc thật!!”
Nam Kình không biết bọn họ đang lừa mình nên đã vội lên tiếng đáp lời: “Nói dối, chẳng có món nào ăn được… c… cả…!!”
“Ồ, thế là thấy rồi!!”