191. Chương 191: Hoảng sợ vì hiểu lầm

Yêu Em Đến Chết

Chương 191: Hoảng sợ vì hiểu lầm

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 191 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Dương hớn hở về nhà sớm hơn dự tính, muốn tạo bất ngờ cho Nam Kình. Anh còn cẩn thận mua quà và hoa. Về đến nơi, thấy Nam Kình đã ngồi chờ sẵn ở phòng khách, Gia Dương càng thêm vui mừng.
“Tiểu Kình… Kình!” Chưa kịp nói hết lời, một chai nước lọc đã bay thẳng về phía anh.
“Em lỡ tay làm rơi… ha ha ha.” Nam Kình đứng dậy đi về phía Gia Dương, động tác vốn luôn nhẹ nhàng nay lại trở nên thô bạo bất thường.
Nam Kình đá chiếc vali vào góc, rồi nắm lấy cà vạt của Gia Dương kéo mạnh. Ngay tại cửa ra vào, cậu đã cởi phăng nút áo của anh. Sau khi xác định trên người Gia Dương không có gì lạ, cậu liền kéo anh vào phòng tắm.
“Em… em sao thế?”
“Chỉ là thấy anh vừa về có lẽ rất mệt nên muốn giúp anh pha nước tắm.”
Nam Kình vừa nói vừa cười, nhưng chẳng thấy sự vui vẻ nào trong đó. Mà Gia Dương cũng chẳng nghĩ gì, cứ thế đi theo cậu vào phòng tắm. Anh cứ ngỡ sẽ được tắm nước ấm, có nến thơm, hoa tươi… Nào ngờ, Nam Kình lại dùng vòi nước lạnh xối thẳng vào người anh.
“Lạnh… lạnh chết mất… Ái chà, Tiểu Kình…”
“Em đang giúp anh tắm. Ngồi yên chút đi.”
“Ái chà, trời này mà được tắm nước lạnh… nhất anh rồi, Dương.” Alex cũng vừa về đến, đứng ngoài cửa phòng xem trò vui. Nhưng ngay lúc Nam Kình đang nổi giận đùng đùng, Alex cũng bị cậu lôi vào cuộc.
“Alex, xem ra về rất đúng lúc.” Nam Kình cũng kéo phăng áo của Alex ra, sau đó đẩy cậu vào trong phòng. Cả hai tắm nước lạnh chỉ trong chốc lát, sau đó Nam Kình đã chỉnh lại nước ấm một chút cho bọn họ. Thế nhưng, dường như cơn giận của cậu vẫn chẳng vơi đi chút nào. Vì vậy, cậu bỏ ra khỏi đó và quay về phòng trên tầng.
“Chúng ta đã làm gì sai?!” Gia Dương hỏi.
“Tôi cũng thắc mắc giống anh… mà tôi vừa mới về, chắc chắn là anh đã làm gì sai rồi!”
Hai người bọn họ tắm thật nhanh rồi quấn khăn tắm chạy về phòng. Về phòng, một người mở tủ, một người kéo tủ, làm ầm ĩ cả lên. Đến khi bọn họ thay quần áo xong, Nam Kình đã thấy mệt cả tai.
“Thay quần áo xong rồi thì xuống bếp.”
Cậu nói thế rồi lại ra khỏi phòng, bỏ lại hai người họ đứng ngơ ngác. Nhưng ngay sau đó Gia Dương liền chạy theo. Lúc này, Nam Kình đã muốn bật khóc. Cậu cố gắng kìm nén cho đến khi xuống bếp, rồi mới đưa những tấm ảnh đó ra.
“Anh… đang muốn ra ngoài tìm niềm vui mới sao?”
Gia Dương xem những tấm ảnh đó liền tái cả mặt, anh thắc mắc không biết Nam Kình có được chúng từ đâu.
“Ai gửi cho em… không phải vậy đâu. Anh không ra ngoài làm mấy chuyện xấu xa đó đâu… Anh…”
Alex từ trên lầu xuống, thấy hai người đang lớn tiếng nên cũng tò mò. Cậu cầm lấy điện thoại, lướt xem mấy tấm ảnh. Lúc này, cậu ta thốt lên:
“Wow… trông khá đấy!”
Thật ra trước khi Alex xuống, không khí ở đây đã rất căng thẳng rồi. Thêm câu nói của Alex thì thôi rồi luôn…
Nam Kình đột nhiên đổi sang con dao lớn hơn, nhắm ngay cây xúc xích trên thớt mà thẳng tay chặt xuống. “RẦM!”
Thấy cảnh tượng đó, Gia Dương và Alex liền cảm thấy vô cùng sợ hãi, đến thở cũng không dám mạnh. Nhìn con dao chặt xuống rồi nhìn cây xúc xích đứt làm đôi… Rồi lại thấy Nam Kình khóc nấc… Đến lúc này, hai người họ mới thực sự hoảng loạn.
“Hai người… các người… cút hết đi! Các người đều như nhau, ra ngoài rồi tìm được thứ tốt hơn rồi chứ gì… Không chừng vài ngày nữa là nuôi luôn người khác bên ngoài rồi đúng không… Các người bắt đầu xem tôi là thứ vô dụng rồi đúng không… hức… Ách…”
Nam Kình mắng liên tiếp một hơi rồi lại bỏ chạy về phòng. Nam Kình nghĩ cả hai người bọn họ bắt đầu chán ghét mình rồi. Gia Dương thì ôm eo người khác, Alex cũng khen người đó rất khá… Chỉ hơn một tuần mà đã vậy, vậy vài tháng nữa cậu chính là người bị đá đi rồi.
Nam Kình vừa vào phòng đã điên cuồng lôi hết quần áo trong tủ ra, cậu vơ đại một chiếc giỏ rồi nhét số quần áo đó vào. Khi này Gia Dương và Alex chạy đến.
Alex ôm chặt cậu lại, còn Gia Dương đem số đồ kia bỏ lại vào tủ.
“Anh… em sai rồi, em sai rồi. Em không phải là muốn chọc giận anh đâu, là em nói bừa thôi… Anh à.”
“Tiểu Kình… chỉ là hiểu lầm thôi. Chỉ là tiệc ăn mừng, mấy người đó đều là nhân viên bình thường thôi. Anh chẳng bao giờ ra ngoài tìm nhân tình đâu.”
“Cút đi… cút hết đi.”
Cả Gia Dương và Alex đều ôm và giữ cậu lại, cố gắng để cho Nam Kình ngừng khóc rồi từ từ giải thích cho cậu nghe. Mất rất lâu, rất lâu sau đó, Nam Kình mới chịu chấp nhận những gì họ nói là sự thật.
Lúc này, Alex sợ đến phát run, cậu ta lập tức xuống bếp để chuẩn bị bữa ăn.
Khi dùng bữa xong thì Alex dọn nhà, Gia Dương rửa bát. Nhìn thấy hai người bọn họ run rẩy như thế, Nam Kình mới khẽ nhếch môi cười.