198. Ký Ức Ùa Về

Yêu Em Đến Chết

Ký Ức Ùa Về

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối đó, Mộc Lăng thật sự khiến Gia Thụy kiệt sức. Cậu nằm trên người anh, mệt mỏi rã rời, cảm giác như eo mình sắp gãy đến nơi. Mộc Lăng lau người cho cậu, đỡ cậu ngồi xuống ghế. Sau khi thay ga giường mới, anh bế Gia Thụy trở lại giường.
Cả hai ôm nhau ngủ một mạch đến sáng. Hôm sau thức dậy, Gia Thụy còn không thể đi lại bình thường được, cậu bước đi rất chậm chạp và khó khăn. Trong khi đó, Mộc Lăng thì lại vô cùng thoải mái, anh vui vẻ cười tít mắt rồi nhanh chóng bế cậu ra xe, đưa đến công ty.
Mấy ngày sau đó, Gia Thụy sợ mình sẽ bị như thế một lần nữa nên đã rút kinh nghiệm cho bản thân. Cậu mặc đồ kín đáo hơn, sau khi nịnh Mộc Lăng một lúc thì mới dám quay sang chơi với con. Gia Thụy dỗ con ngủ rồi đặt bé nằm cạnh mình. Có lẽ mấy ngày qua không ngủ đủ giấc nên hôm nay cậu khá mệt mỏi, Gia Thụy lại một lần nữa ngủ quên trong lúc Mộc Lăng đi tắm.
Nhưng dường như cách này chẳng có tác dụng gì. Mộc Lăng vẫn chui vào áo cậu làm những chuyện không đâu, anh mút ngực cậu đến sưng đỏ. Mặc dù không đi đến cùng nhưng Gia Thụy vẫn cảm thấy không ổn chút nào.
Anh bế em bé quay về chỗ của mình rồi chui vào chăn nằm cạnh cậu. Nếu không phải là con trai của cả hai, có lẽ Mộc Lăng đã cho đứa bé ra khỏi phòng mất rồi. Anh rất hay ghen tị khi thấy Gia Thụy suốt ngày cứ ôm nó, ngày càng không để tâm đến anh... Mộc Lăng thậm chí còn lo sợ tới lúc nó lớn sẽ giành mất Gia Thụy của anh không chừng.
...
“Anh... có thôi đi không?! Mộc Lăng!!”
Gia Thụy đang ngồi xem tài liệu thì Mộc Lăng đi đến bế bổng cậu lên. Anh ngồi xuống ghế rồi để Gia Thụy ngồi trên đùi mình. Ban đầu chỉ là ôm ấp, nhưng sau đó thì anh bắt đầu hôn hít, sờ soạng khắp người cậu. Cả hai đã có nhiều lần làm chuyện đó ở công ty, nhưng giờ là giờ nghỉ trưa, nếu cứ ở lì trong đây thì sẽ bị nghi ngờ mất.
“Bảo bối, em trò chuyện với anh một chút đi!!”
“Anh mau quay về phòng mình đi, đến tối chúng ta sẽ nói chuyện sau... ah...”
“Anh không chịu đâu, anh không đợi đến lúc đó được. Có phải có con rồi em liền vứt anh sang một bên không?! Trước đây đâu phải như vậy... Bảo bối!!”
“Chỉ lần này thôi... lần sau mà anh còn muốn làm vậy em liền đánh chết anh!!” Gia Thụy thật sự bị anh làm phiền đến mức đau cả đầu, cậu cũng đành phải đồng ý cho xong chuyện.
“Tuân lệnh..”
Mộc Lăng liền vui vẻ, anh kéo Gia Thụy đối mặt với mình sau đó ôm hôn cậu. Cả hai hôn nhau gần hai mươi phút mới chịu dừng. Mộc Lăng hôn đến môi Gia Thụy đỏ ửng lên, sau đó lại di chuyển xuống ngực. Anh không để lại dấu hôn ở những nơi dễ thấy như cổ hay gáy, mà chỉ để lại dấu hôn ở những chỗ duy nhất chỉ mình anh được chạm vào.
Quần của Gia Thụy đã bị cởi và vứt sang một bên. Cậu ngồi trên bàn, mặc cho Mộc Lăng tùy ý hôn hít. Cả hai quấn quýt lấy nhau trong phòng rất lâu, đến mức quá giờ ăn trưa nên đành phải gọi đồ ăn đến phòng làm việc.
Sau khi giao quyền cho Gia Thụy, Mộc Lăng chỉ như một nhân viên làm thuê. Công việc thì chẳng thấy đâu, nhưng mấy chuyện nhảm nhí thế này thì anh lại là số một. Gia Thụy có quyền thật, nhưng đến đêm thì cũng phải xin thua anh trên giường.
...
Quay lại Nam Kình, chuyến đi chơi diễn ra khá thuận lợi. Nhưng trong lúc cả ba đang dùng bữa tối trước khi quay về khách sạn, Nam Kình bỗng đau đầu dữ dội. Phải nói là cậu đã đau hơn hai ba ngày nay rồi, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung ra vậy.
Rồi những hình ảnh mơ hồ cứ hiện lên trong đầu cậu. Nam Kình đau đến mức chân tay run rẩy, không đứng vững mà khụy xuống.
“Ahh... lạ quá... quá lạ... ahh... cút đi... tránh xa ra...”
“Nam Kình... em sao vậy? Nam Kình...”
“Anh à!!”
Gia Dương và Alex vội ôm Nam Kình lại. Cậu cứ la hét cầu xin "buông tha"... Dường như ký ức trước đây dần phục hồi rồi thì phải. Nam Kình la hét thất thanh, cậu run rẩy trong sợ hãi, rồi ngất lịm đi trong lòng Alex.
“...”
Nam Kình tỉnh dậy giữa đêm, Gia Dương và Alex vô cùng vui mừng. Gia Dương đi đến ôm chầm lấy cậu.
“Em tỉnh lại rồi!!”
Gia Dương rất vui mừng, anh vừa ôm vừa vuốt ve lưng cậu đầy trìu mến. Nhưng đổi lại là thái độ lạnh nhạt, xa lạ của cậu. Nam Kình đẩy Gia Dương ra, sau đó không nói một lời nào mà nhìn chằm chằm cả hai.
“Tôi... tôi muốn gặp anh trai tôi, tôi muốn gặp Mộc Lăng!!”
Nam Kình cứ một mực đòi gặp Mộc Lăng, cậu xô đẩy Alex và Gia Dương ra. Dường như cậu đang ghét bỏ hai người họ vậy.
“Anh... anh làm sao vậy? Có phải giận em không?”
Alex nắm tay Nam Kình vừa khóc vừa nói, nghe thật đáng thương. Nam Kình thật sự không biết phải làm gì, nhưng rồi cũng đẩy cậu ta ra, cậu vội chạy vào nhà vệ sinh rồi nôn thốc nôn tháo.
“Nam Kình em làm sao...”
“Tránh ra... đừng đụng vào người tôi!! Tôi muốn gặp anh trai tôi!”
“Có phải... em nhớ lại hết rồi... đúng không?” Gia Dương rụt tay khỏi người cậu. Anh cũng không muốn tin vào những gì mình vừa hỏi, nhưng khi thấy phản ứng đó của cậu thì anh đã hiểu rõ rồi.
Nam Kình không nói gì cả, cậu đẩy cửa bỏ chạy ra ngoài. Còn Alex khụy người xuống, cậu ta nhìn Gia Dương, cả hai cũng không nói lời nào. Đến khi Nam Kình chạy khỏi bệnh viện thì cả hai mới vội vàng chạy theo.
Nam Kình chân không giày dép, cứ thế bỏ chạy khỏi bệnh viện. Bây giờ trời đã tối mịt, cậu cứ thế chạy về phía trước. Chạy rất xa trong đêm tối, cứ như một người mất phương hướng...
Cậu không thể nghĩ ngợi gì, cũng không muốn nghĩ ngợi gì cả. Thứ Nam Kình muốn lúc này chính là quay về ngôi nhà của mình, quay lại cuộc sống vốn có của mình... Còn hiện giờ, cậu vẫn nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ nào đó.