Yêu Em Đến Chết
Chương 27: Thưởng phạt chưa dứt
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lăng lấy chiếc gối kê dưới lưng Gia Thụy, rồi ép sát người xuống, cọ xát dương vật của Gia Thụy, khiến đôi mắt cậu trở nên mơ màng. Mộc Lăng vẫn không ngừng cọ sát phía dưới, miệng thì vươn lưỡi liếm láp bầu ngực cậu, phát ra tiếng “Ưmm...”
Anh bắt đầu đưa hai ngón tay vào hậu huyệt của cậu, chà xát. Những động tác lúc mạnh lúc nhẹ, lúc nhanh lúc chậm khiến cậu run rẩy, vội nắm lấy tay anh.
“Lăng~~... ngứa quá...”
“Ngoan, bây giờ mà đâm vào thì… tiêu mất.”
Gia Thụy nhìn thấy dương vật của Mộc Lăng đang căng cứng, hơi thở anh cũng trở nên gấp gáp. Cậu đỏ mặt, dời mắt lên nhìn Mộc Lăng, rồi nắm lấy bàn tay còn lại của anh, đưa vào miệng mút. Động tác đó khiến Mộc Lăng cứng đờ người. Anh rút tay ra, rồi dang rộng hai chân Gia Thụy. Anh cầm lấy côn thịt của mình, đưa đến bên miệng nhỏ của cậu, rồi ấn nhẹ vào.
“Ưm.. ưm…” ‘Phập!’
“Ahhh!”
Anh đẩy mạnh vào, lấp đầy khoang miệng đang hé mở kia, khiến Gia Thụy giật nảy mình. “Hức.. Ahhh.. to quá..” Mộc Lăng vừa đâm vào đã cảm nhận được sự siết chặt đến rùng mình. Anh bắt đầu rút ra rồi đâm mạnh vào, phát ra tiếng ‘Phụt!’
“Ha, vừa mới vào mà em đã bắn rồi.. anh sẽ khiến em thoải mái hơn nữa.”
“Ưm… A!!…. ahhh!!!...” Cứ thế, anh liên tục đâm vào rút ra. Cứ vài lần đâm nông lại có một cú thúc sâu. Tiếng “bạch bạch” cùng tiếng giường cót két vang lên theo mỗi cú thúc của Mộc Lăng. Anh còn gian ác bóp lấy bụng cậu, khiến cậu ưỡn người lên, rồi sau đó thúc mạnh tới. Mỗi lần như vậy, Mộc Lăng sướng đến mức muốn buông súng đầu hàng. Gia Thụy nằm dưới thân anh, rên rỉ. Đôi chân cậu kẹp chặt lấy eo anh, hai mắt mê man nhìn Mộc Lăng.
Gương mặt ấy như một liều thuốc kích thích. “Dễ thương quá!!” Mộc Lăng càng lúc càng ra vào nhanh hơn, miệng thì liếm và cắn lấy hai nhụy hoa trên ngực cậu. Anh ra vào vài chục lần nữa, rồi thúc mạnh vào, bắn thẳng vào bụng cậu, phát ra tiếng ‘Phụt!’
Mộc Lăng rút ra thì nhìn thấy chất lỏng đục theo đó chảy xuống ga giường. Gia Thụy nắm lấy tay anh, đặt lên ngực mình, đòi xoa nắn. “Mộc Lăng… ở đây muốn được xoa… ưmm.” Anh chiều theo ý cậu, đưa tay xoa bóp. Miệng anh hôn lấy cậu, mút lấy chiếc lưỡi kia. Đột nhiên, anh nhấc chân cậu đặt lên vai mình và bắt đầu đâm vào, phát ra tiếng ‘Ọt!’
Mộc Lăng chỉ vừa đẩy vào, nó đã tuột sâu vào bên trong. Độ ẩm ướt và nóng ấm bên trong Gia Thụy khiến anh càng thêm bành trướng. Do bên trong còn tinh dịch lúc nãy nên rất trơn tru. Anh ngậm lấy miệng cậu, nuốt hết tiếng rên của Gia Thụy vào trong, thay vào đó là tiếng thở gấp và tiếng “nhóp nhép” khi ra vào.
Gia Thụy buông Mộc Lăng ra, nằm nghiêng sang một bên. Anh nắm một chân của cậu, đặt lên vai mình và thúc liên hồi vào trong. Gia Thụy rên ư ử, không thể mở miệng cầu xin anh chậm lại. Đột nhiên, Mộc Lăng chụp lấy dương vật của cậu, tuốt lên xuống. “Ahh… Mộc Lăng đừng.. ưm…”
“Như thế này chẳng phải kích thích hơn sao? Ưgh... đừng cắn chặt.. vậy…”
Do bị Mộc Lăng vuốt ve phía trước, còn phía sau thì bị nhồi đầy, khiến cậu hưng phấn. Mộc Lăng lại dùng chiêu cũ với cậu, bóp nhẹ vào dương vật của cậu, còn phía sau thì đâm vào lút cán.
“Á.. ahhhhh… Hức!!!..” Người Gia Thụy giật nảy, bắn ra. Bụng cậu co rút, mút chặt lấy côn thịt của anh.
“Ưgh.. tiểu yêu tinh muốn lấy mạng người mà.” Anh bắn hết tinh túy vào người cậu, nhưng phía dưới vẫn chưa thỏa mãn, lại ngẩng cao đầu nhìn Gia Thụy.
“Không không… đầy lắm rồi không làm nữa…”
“Lúc nãy chỉ là thưởng, bây giờ mới là phạt. Anh sẽ nhẹ nhàng… Nào, dang chân ra.” Mộc Lăng đưa tay tách chân Gia Thụy ra, nhưng cậu khép chặt lại, liên tục lắc đầu. Mộc Lăng nhìn cậu cười.
“Bây giờ em đi xuống bếp lấy được ly nước lên đây, anh sẽ tha cho em. Chịu không?”
“Thật sao?”
“Tất nhiên, nếu em không lấy được, thì em phải bồi thường cho anh đến khi anh no.”
“Được.” Gia Thụy chuẩn bị đứng lên đi, thì Mộc Lăng đè cậu xuống, với tay lấy một vật nhỏ bằng đầu ngón tay và nhét vào hoa cúc của cậu.
“Ahh!”
“Bây giờ thì bắt đầu nào.” Mộc Lăng cười nham hiểm, đứng lên mở cửa phòng cho Gia Thụy.