Yêu Em Đến Chết
Chương 36: Do cô ta mà ra
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lần này con trở về là để kết hôn với Mộc Lăng, chỉ cần chiếm được anh ta là được thôi.” Thiếu Lan, em họ của Mộc Lăng, vốn dĩ đã như đỉa bám, nay sau ba năm du học nước ngoài, trở về với một mục đích duy nhất: trở thành con dâu Mộc gia.
“Con bị điên rồi sao? Nó là anh họ của con đó! Hơn nữa Mộc Lăng đã có người yêu rồi, con mau dẹp bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn đó đi. Mau quay về Pháp ngay!”
“Con mặc kệ! Con đã có tính toán của riêng mình rồi, bây giờ con đi tìm anh ấy đây.” Mặc kệ lời mẹ nói, cô ta vừa sắp xếp hành lý xong là lập tức chạy đến công ty của Mộc Lăng.
“Xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?”
“Tôi muốn gặp Mộc Lăng, tôi là vợ tương lai của anh ấy.”
Vừa bước vào quầy lễ tân, cô ta đã hống hách tự xưng là phu nhân tổng tài, khiến cả tầng dưới trố mắt nhìn. Mộc Lăng chưa từng có tin đồn hẹn hò hay bất cứ chuyện tình cảm riêng tư nào, đột nhiên lại có người tự nhận mình là vợ của giám đốc. Sau những lời nói của Thiếu Lan, cô nhân viên lễ tân còn đang hoang mang không biết có nên ngăn cản hay không, thì cô ta đã tự ý đi thẳng vào thang máy và bấm lên lầu.
Cô ta đi lên tầng cao nhất, quả nhiên phòng làm việc của Mộc Lăng nằm ở đó. Lúc này Gia Thụy chưa vào, chỉ có một mình anh đang ở trong phòng xem xét hồ sơ. Trước khi vào, cô ta lấy ra một lọ nước hoa nhỏ, thoa lên cổ tay và hai bên gáy.
‘Cạch’
“Anh, em về rồi.”
Ban đầu nghe tiếng mở cửa, Mộc Lăng còn tưởng Gia Thụy đã vào. Anh nhìn lên khẽ mỉm cười, nhưng rồi nhận ra đó là cô ta. Cô ta nhìn anh với ánh mắt thèm thuồng. Thiếu Lan đang mặc một bộ đồ hở ngực, lộ lưng, và cô ta đi thẳng về phía anh.
“Không biết gõ cửa sao?! Ra ngoài!” Mộc Lăng cảm thấy vô cùng khó chịu khi phải đối mặt với cô ta cùng mùi nước hoa nồng nặc khiến anh hoa mắt. Mặc dù bị đuổi, cô ta vẫn đứng lì ra đó, rồi từng bước tiến lại gần anh.
“Em muốn gặp anh để bàn về lễ cưới của chúng ta.” Vừa nói, tay cô ta bắt đầu đặt lên vai anh, vuốt ve.
“Cô bị ấm đầu rồi sao? Người như cô, ai cũng muốn lên giường, đến cả anh họ mình cũng không tha sao?”
“Không, em yêu anh mà… Anh nóng sao, mồ hôi ra nhiều quá. Hay để em cởi áo giúp anh nhé?” Lọ nước hoa cô ta vừa thoa lúc nãy có chứa xuân dược. Mộc Lăng ngửi phải mùi này liền cảm thấy cơ thể nóng ran lên. Cô ta kéo áo vest của anh, khiến quần áo anh trở nên xộc xệch.
Thiếu Lan đưa tay kéo áo mình xuống, để lộ nửa bầu ngực, ý muốn dụ dỗ anh. Mộc Lăng vẫn còn giữ được ý thức, anh thừa biết cô ta muốn trèo lên giường mình. Mộc Lăng đứng dậy lôi cô ta ra ngoài cửa. Quần áo anh xộc xệch. Vừa đẩy cô ta ra ngoài cửa thì đúng lúc Gia Thụy cùng bảo vệ bước ra từ thang máy.
“Giám đốc!”
“Lôi cô ta đi! Từ nay cấm cô ta vào đây, nếu không, các người tự chịu trách nhiệm!”
Sau khi cho người lôi cô ta đi, Gia Thụy đưa anh sang phòng nghỉ. Mộc Lăng không muốn Gia Thụy phải chứng kiến cảnh anh đau đớn, nên đã tự mình vào nhà vệ sinh tắm nước lạnh và tự xử lý.
Gia Thụy ngồi phía ngoài đợi, lòng vô cùng bực mình. Từ góc nhìn của cậu, chỉ thấy một nam một nữ ôm dính lấy nhau, mặt đỏ môi hồng. Cậu tự hỏi, trong khoảng thời gian đó, không biết anh có làm chuyện gì có lỗi với mình hay không.
Sau ba mươi phút, Mộc Lăng bước ra với bộ quần áo khác. Anh đi về phía Gia Thụy ôm lấy cậu.
“Anh không làm gì có lỗi với em cả, do cô ta mặt dày muốn quyến rũ anh. Đừng nghĩ lung tung, em nghĩ gì nó hiện rõ hết trên mặt kìa.”
“Nhưng cô ta là cô gái trong tin đồn lần trước sao? Là thanh mai trúc mã hay vị hôn phu của anh?”
“Không hề, cô ta là em họ anh… Cô ta bị điên rồi. Em đừng tin cô ta!”