54. Chương 54: Người Một Nhà

Yêu Em Đến Chết

Chương 54: Người Một Nhà

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa trưa hôm đó đối với Gia Thụy ngon miệng vô cùng. Sau khoảng thời gian dài đói lả người, cậu cần phải ăn thật no để lấy lại sức. Ăn xong, Gia Thụy ngoan ngoãn ngồi bên bàn làm việc cạnh Mộc Lăng, hai tay đặt trên đùi, chăm chú nhìn màn hình máy tính của anh. Thấy cậu đáng yêu như vậy, Mộc Lăng khẽ mỉm cười.
Anh xem xong hồ sơ thì thấy Gia Thụy đã ngủ gật. Anh cởi áo khoác đắp lên người cậu rồi cầm hồ sơ ra ngoài. Khoảng ba mươi phút sau, Gia Thụy giật mình tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh không thấy Mộc Lăng đâu, cậu bèn ngẩng đầu lên.
“A… cô ngồi đây từ lúc nào vậy?”
“Lúc cậu đang say sưa ngủ đó. Sợ tôi đến vậy sao?” Gia Thụy ngẩng đầu lên thì thấy Thiếu Lan đã ngồi đối diện nhìn cậu. Gia Thụy hơi sợ hãi khi gặp cô ta, bởi lần trước uống rượu cô ta đưa đã bị đánh thuốc, lần này không biết cô ta còn âm mưu gì nữa.
“Ai mà sợ cô chứ? Cô vào đây bằng cách nào?”
“Cái đó không quan trọng. Tôi đến đây chỉ muốn nhắc nhở cậu một điều. Tất cả chỉ mới là khởi đầu thôi, sau này tôi mới là phu nhân của anh ấy, là người sẽ sinh con cho anh ấy. Cậu nghĩ Mộc Lăng sẽ cưới cậu sao? Cưới một kẻ không thể sinh con nối dõi sao? Tỉnh táo lại đi, cậu bé. Cậu chỉ là đồ mua vui của anh ấy, chỉ là những cuộc vui trên giường mà thôi.”
Gia Thụy ngồi im lặng nghe cô ta nói. Đúng vậy, cậu không thể sinh con. Vậy Mộc Lăng có thật sự yêu cậu không? Gia Thụy bị những lời của cô ta làm cho đầu óc rối bời. Đến khi Mộc Nam Kình bước vào, cậu cũng không hề hay biết.
“Này Tiểu Thụy, đang nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy?”
“Nam Kình… Sao cậu lại ở đây?”
“Mình tiện đường ghé qua thôi, nhưng mẹ mình bảo đem đồ ăn vặt cho cậu, còn mẹ cậu thì nhờ mình mang canh gà lên. Hai người họ còn nhấn mạnh rằng ‘chỉ dành cho Tiểu Thụy’ đấy. Cậu đúng là sung sướng thật đấy, haizz.”
“Được thôi, bây giờ mình đi đây. Cậu cứ từ từ ăn nhé.”
Mẹ Mộc Lăng hiểu rõ tính độc chiếm của con trai mình, nên làm sao có thể để Gia Thụy ra ngoài chơi được chứ. Vì vậy, bà đã chuẩn bị cả túi đồ ăn vặt để cậu có thể ăn ở công ty. Còn canh gà thì ba của Gia Thụy ngày nào cũng nấu, nên cậu cứ theo thói quen mà ăn. Gia Thụy đang buồn vì những lời Thiếu Lan vừa nói, nhưng giờ có đồ ăn thì cậu lại quên sạch. Gia Thụy đổ hết túi bánh ra bàn, sau đó lấy mấy chiếc thùng giấy nhỏ xếp chúng vào. Xếp xong tất cả được bốn thùng, Gia Thụy thỏa mãn đem chúng giấu lên kệ.
“Em đang làm gì thế?”
“Em chỉ xếp lại mấy thứ đồ thôi, anh để chúng lên đó giúp em với.”
Mộc Lăng cầm chiếc thùng lên thì nghe thấy tiếng lạo xạo bên trong. Anh mở ra thì thấy cả bốn thùng đều là đồ ăn vặt.
“Gia Thụy! Ai mua cho em đống đồ ăn này thế?”
“Là mẹ anh ạ, bác ấy nói ‘chỉ dành cho Tiểu Thụy’ nên em chỉ muốn cất ở đây thôi, mỗi ngày ăn một ít. Không ăn nhiều đâu ạ.”
“...Hết cách với em rồi.” Mộc Lăng đặt chúng lên kệ rồi quay về bàn. Thấy Gia Thụy đang ăn canh, anh cũng ngồi cạnh nhìn cậu ăn. Vẫn như mọi khi, cậu ăn vài muỗng rồi lại đút cho anh ăn cùng.
Cả ngày chỉ làm những việc vẩn vơ, Gia Thụy trở về nhà đợi Mộc Nam Kình đến. Khoảng mười phút sau, cả hai ra xe và chạy đi. Ban đầu là hứa đi uống rượu, nhưng Mộc Nam Kình lại đưa cậu đi một con đường hoàn toàn khác so với mọi ngày. Đến khi tới nơi, cậu mới biết đó lại là con đường về chính nhà Mộc gia.
Gia Thụy xuống xe trong sự bỡ ngỡ. Cậu mặc đồ cũng khá gọn gàng, nhìn chung cũng khá ổn, nhưng đến nhà người ta mà lại đi tay không thì hơi kỳ cục. Gia Thụy đứng ở cửa chính đợi Mộc Nam Kình.
“Này, sao lại đưa mình về đây chứ?!”
“Thôi nào, vào đi.”
Mộc Nam Kình kéo cậu vào trong. Gia Thụy thay dép đi trong nhà rồi tiến vào bên trong. Mộc Nam Kình kéo ghế để cậu ngồi xuống rồi thì thầm vào tai cậu, sau đó bỏ lên lầu.
‘Cậu cứ thả lỏng đi, người trong nhà cả thôi mà. Mình không làm phiền mọi người nữa đâu, đi đây.’ ‘Nam Kình… đừng đi chứ!’ Mộc Nam Kình vỗ vai cậu, sau đó vọt thẳng lên lầu, để lại một mình Gia Thụy ngồi với ông bà và ba mẹ Mộc Lăng.
“Con… con… con chào mọi người ạ…”