Trong ký ức trung học nhạt nhòa của Thư Ngâm, cô chỉ là một nét chấm phá mờ ảo, một cái bóng vô hình giữa dòng người ồn ã. Thứ duy nhất rực rỡ, lấp lánh như ánh sao trời trong chuỗi ngày ấy, chính là hình bóng của Thương Tòng Châu.
Anh là tâm điểm của mọi ánh nhìn: xuất thân danh giá, vẻ ngoài cuốn hút, thành tích học tập chói sáng. Anh là ánh dương rực rỡ, còn cô chỉ dám đứng từ xa lặng lẽ dõi theo, tự biết giữa họ là một vực sâu không thể nào chạm tới.
Thế rồi, một đêm định mệnh, một khoảnh khắc mất kiểm soát, mọi ranh giới bỗng chốc tan biến. Sáng hôm sau, Thư Ngâm lặng lẽ rời đi, bỏ lại sau lưng chàng trai cô từng yêu thầm đang say ngủ.
Khi anh tìm đến, cô cố gắng che giấu sự hoảng loạn bằng vẻ bình thản đến lạnh lùng. "Chuyện tối qua, tôi mong mình có thể chịu trách nhiệm với em," anh nhíu mày, rồi bất ngờ nở nụ cười đầy ẩn ý. Cô đáp lại, giọng điệu kiên quyết: "Chúng ta đều là người trưởng thành, chỉ là một đêm bốc đồng. Anh không cần phải chịu trách nhiệm với tôi."
Nhưng Thương Tòng Châu không dễ dàng bỏ cuộc. Ánh mắt anh sâu thẳm, lời nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng: "Không, là tôi hy vọng... em có thể chịu trách nhiệm với tôi."
Và thế là, họ kết hôn.
Một đêm khuya, khi Thư Ngâm tựa vào lòng anh, cô khẽ hỏi về đêm định mệnh ấy. Anh ôm cô chặt hơn, thì thầm bên tai: "Hôm đó không phải say, cũng không phải bốc đồng đâu, Thư Ngâm... Anh rất tỉnh táo."
Năm mười sáu tuổi, cô yêu thầm anh. Năm hai mươi sáu tuổi, cô trở thành vợ anh. Thư Ngâm đã dùng cả thanh xuân để chôn giấu tình yêu ấy, đã từng cố gắng buông bỏ, cố gắng quên lãng. Nhưng cô đâu ngờ, Thương Tòng Châu lại dùng cả cuộc đời mình để chứng minh rằng: tình yêu thầm lặng của cô, từ bao giờ đã trở thành tình yêu sâu đậm nhất trong trái tim anh.
Từ tình đơn phương hóa thành duyên phận vợ chồng, từ sân trường ngây thơ đến cuộc sống đô thị đầy thử thách. Đây là câu chuyện về hành trình một cô gái nhạy cảm, tự ti tìm thấy giá trị của bản thân, và nhận ra rằng, điều cô mong muốn nhất, cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Truyện Đề Cử






