Chương 11: Cô gái nhỏ xinh đẹp

Yêu Nhầm Ánh Trăng

Chương 11: Cô gái nhỏ xinh đẹp

Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, khi vừa bước vào lớp, Ngụy Hi Hòa đã bị cô bạn thân Lý Nhất Đồng kéo đi khắp nơi, thì thầm rỉ rả.
“Hi Hòa, cậu biết chưa, tụi mình sắp được đi quân sự một tháng đó!”
Đôi mắt cô nàng sáng lên, không giấu nổi niềm vui sướng:
“Trời ơi, là quân sự, quân sự đó! Vào đó, tụi mình được ngắm các anh chàng trong bộ quân phục gọn gàng. Chỉ nghĩ đến thôi là mình đã thấy hạnh phúc rồi!”
Ngụy Hi Hòa ngồi chăm chú đọc sách, không nhịn được ngạc nhiên quay sang hỏi:
“Một tháng à? Thế là tụi mình sẽ phải ở trong trường một tháng sao?”
“Đúng rồi. Nhưng cuối tuần chắc sẽ được về nhà.”
Hai người vừa trò chuyện được một lúc thì tiếng chuông báo hiệu vào học vang lên.
Lớp phó Từ Mộng tiến đến trước bàn hai người, giọng đều đều đầy vẻ lạnh nhạt:
“Lý Nhất Đồng, Ngụy Hi Hòa, chiều nay hai cậu ở lại trực nhật cùng bàn cuối nhé.”
Thấy thái độ của Từ Mộng, Lý Nhất Đồng tức đến mức sôi gan, không chịu nổi mà phản bác:
“Từ Mộng, cậu cố tình làm khó tụi mình phải không? Sao lại bắt tụi mình ở bàn cuối chứ!”
Trong lớp này, ai cũng biết bàn cuối là nhóm của Sở Diên. Chẳng những trực nhật, ngay cả việc đi học cũng chẳng biết có ngày nào tụi họ đến. Bắt tụi mình ở bàn cuối, chẳng phải là ép tụi mình làm hết hay sao.
“Tùy các cậu, dù sao cũng đã xếp lịch rồi. Hai cậu chịu khó chút đi. Không thì nếu nhóm Sở Diên đến, tôi sẽ báo với họ.”
Nói xong, cô ta quay đi, để lại Lý Nhất Đồng đầy tức giận. Ngụy Hi Hòa an ủi:
“Đồng Đồng, đừng lo, lát nữa hai đứa mình ở lại làm cũng được thôi.”
Đồng Đồng cũng dần nguôi giận, ai bảo cô không có quyền thế như người ta chứ.
“Vậy chỉ còn hai đứa mình. Cậu nói xem, hai cô gái, một phòng học rộng như vậy, còn phải dọn bàn ghế nữa, đúng là quá đáng mà.”
Đồng Đồng không nhịn được than thở:
“Con nhỏ Từ Mộng đó thật đáng ghét. Cậu chiếm mất chức hoa khôi của cô ta, chắc chắn cô ta sẽ tìm cách để gây khó dễ cho cậu. Hi Hòa, nhớ tránh xa con nhỏ ấy ra một chút, đừng để bị bắt nạt.”
Sau tiếng chuông, mọi người đã ổn định chỗ ngồi, chỉ còn ba bàn cuối trống trơn. Lớp 10B7 đã quá quen thuộc với cảnh nhóm Sở Diên trốn học. Sau hai tiết học, cuối cùng nhóm ấy cũng xuất hiện ở cửa lớp, ai nấy đều bị thương, chắc lại vừa đánh nhau xong.
Sở Diên ung dung bước vào, khiến cô giáo Tiếng Anh tức tím mặt. Cô định cho tụi họ một trận thì thấy thầy giám thị từ xa đi tới. Ông đành bất lực để họ vào lớp.
Tụi chúng nghênh ngang về chỗ ngồi, nhận lấy ánh mắt tò mò của bạn học xung quanh. Ngôn Hi Lạc nhanh chóng về lại chỗ ngồi quen thuộc, cảm thán:
“Cảm giác như trở về tổ ấm quá.”
Đột nhiên, cậu đứng bật dậy, ánh mắt sáng lên như đèn pha:
“Ôi, đệt. Phương Thành, dậy mau! Lớp mình có học sinh mới, trời ơi, còn là một cô gái nhỏ xinh đẹp nữa chứ!”
Phương Thành ngái ngủ cũng nhìn theo, mắt đảo qua đảo lại:
“Đâu, phải người ngồi cách tụi mình một bàn không. Thật là xinh đẹp! Dường như cô ấy còn mang theo chút khí chất của tiên nữ vậy.”
Hai cậu nhìn Ngụy Hi Hòa, bàn tán sôi nổi đến quên cả đang ở trong lớp. Cô giáo Hoàng – cô giáo dạy Tiếng Anh trên bảng tức đến nghẹt thở, đến muộn cũng không sao, lại còn dám nói chuyện trong giờ của cô.
Cô giáo Hoàng cầm viên phấn, ném thẳng về phía Ngôn Hi Lạc. Viên phấn bay vút qua không trung, lao về phía bàn cuối. Cảm nhận được nguy hiểm, hai cậu nhanh chóng né sang hai bên, viên phấn đập vào tường rồi vỡ làm đôi.
Lúc này, hai người mới im lặng. Ngôn Hi Lạc không sợ chết, cảm thán:
“Lão Hoàng, nội công của cô ngày càng thâm hậu rồi.”
Cô giáo Hoàng trên bục giảng tức đến mức mặt đỏ bừng, quát lớn:
“Ngôn Hi Lạc, Phương Thành, hai cậu đứng dậy!”
“Đã đến muộn thì thôi đi, lại còn nói chuyện trong giờ của tôi, cái trường này là nhà của hai cậu à?”
Phương Thành đứng dậy, giọng ngang ngược:
“Lão Hoàng, cô chẳng phải từng nói trường học như ngôi nhà thứ hai của mình sao? Em coi trường học như nhà mình cũng không sao mà.”
Cô giáo Hoàng bị chọc tức đến tức sôi máu, sợ rằng hai đứa nói thêm nữa, chắc chắn cô sẽ chết vì lên cơn đau tim mất.
“Cút. Hai cậu cút ra ngoài.”
Ghế chưa kịp ấm mông, Phương Thành và Ngôn Hi Lạc đã nối đuôi nhau bước ra hành lang đứng.
Sở Diên bị tiếng ồn làm thức giấc. Chàng thiếu niên vẫn còn vương nét ngái ngủ, ánh mắt lờ đờ, chiếc áo sơ mi trắng càng tôn lên vẻ đẹp vượt trội, khiến người khác phải nín thở.
Chàng nhìn lên bàn trên, thấy cô gái nhỏ đang cười đùa vui vẻ với bạn học. Khuôn mặt nhỏ xinh xắn, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt tràn ngập niềm vui, đôi má lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện. Chậc, thật là ngọt ngào, chàng không tự chủ mà liếm môi:
“Xinh đẹp, dễ thương, đúng là cô gái nhỏ xinh đẹp!”
Phương Thành và Ngôn Hi Lạc đứng ngoài chờ đến mỏi mòn mà lão đại vẫn chưa ra.
Hai cậu chán nản, vừa hết tiếng chuông đã phi như bay vào lớp:
“Diên ca, tụi mình đi chơi đi.”
Sở Diên dựa vào bàn, vẻ mặt thờ ơ:
“Đi đâu?”
“Chơi game đó. Mấy đứa lớp 3 vừa rủ tụi mình đấu. Đi đi lão đại.”
Phương Thành thầm nghĩ, tên Ngôn Hi Lạc cũng không đến nỗi tệ. Nếu không có Diên ca đi cùng, có mười Phương Thành cũng không thể địch nổi tên ấy.
Thế nhưng, Sở Diên vẫn ngồi im như tượng đá, giọng trầm ấm:
“Không đi. Ngôn Hi Lạc, cậu không nghe lớp trưởng nói gì sao, tụi mình còn phải trực nhật nữa.”
“Vậy nên, tụi bây, hôm nay ở lại trực nhật cho tôi.”
Sét đánh giữa trời quang, Ngôn Hi Lạc đứng hình như mất hồn vài phút, như thể vừa nghe được một tin chấn động. Ngay cả Phương Thành cũng ngạc nhiên đến kinh ngạc, không tin vào tai mình nữa.
“Trời ơi! Lão đại hôm nay trực nhật, trời sắp có bão hay thiên thạch sắp rơi xuống Trái Đất rồi!”