Yêu Nhầm Ánh Trăng
Chương 21: Tuần quân sự
Yêu Nhầm Ánh Trăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng mấy chốc, tuần quân sự đã đến. Thẩm Vân không khỏi lo lắng cho cô bé. Kể từ khi cô về đây, bà đã chăm sóc cô không thiếu thứ gì, như một đứa con yêu quý. Chỉ sợ vào trường, cô quen chỗ lạ lẫm, sinh hoạt không hợp sẽ bị sụt cân, khiến công sức chăm sóc suốt một tháng qua của bà đổ sông đổ bể.
"Mẹ lo gì chứ. Trường Tam Trung cơ sở vật chất tốt như vậy, mẹ còn lo chị chịu khổ à?"
Thẩm Vân vẫn không khỏi lo lắng:
"Dù sao cũng không thể bằng ở nhà được. Lát nữa nhờ chú Trần đưa con đi, đừng đi xe buýt nữa."
Thẩm Vân nhìn cô, nở nụ cười thân thiện, lấy trong túi ra một tấm thẻ đưa vào tay cô.
"Hi Hòa, đây là tiền của thím, con giữ lấy. Vào đó muốn mua gì thì mua, là con gái, tuyệt đối không được nhịn đói nhé?"
"Không, thím à, con không nhận đâu. Con cũng có tiền mà."
Thẩm Vân xoa đầu cô, đúng là con gái có khác, ngoan quá.
"Nói vậy nghe lời đi. Đây là tiền của thím, còn tiền của con, con cứ giữ lấy."
Ngụy Hoài Nam đứng bên cạnh, nhìn hai người tình cảm như vậy, không khỏi ghen tị, liền ngắt lời:
"Mẹ à! Tuần sau con cũng đi dã ngoại, hay mẹ cũng cho con tiền đi?"
Thẩm Vân liếc cậu bé một cái, đứa con trai này suốt ngày chỉ biết vòi vĩnh, mỗi lần nhìn thấy tiền là hai mắt sáng lòa.
"Mẹ nhớ là tháng trước con cũng xin tiền đi dã ngoại. Thằng nhóc này, từ khi nào con biết nói dối thế hả?"
"Mẹ nói cho con biết, Ngụy Hoài Nam, nếu tuần sau điểm của con không đạt, mẹ sẽ cắt một nửa tiền tiêu vặt của con."
Ngụy Hoài Nam nhìn mẹ bằng ánh mắt không tin nổi, đây là mẹ ruột của cậu sao.
"Mẹ, mẹ nói thật đi, có phải mẹ nhặt con ở thùng rác không? Sao mẹ có thể đối xử tàn nhẫn với con như vậy?"
Thẩm Vân và Ngụy Hi Hòa bật cười trước thái độ của Ngụy Hoài Nam. Thẩm Vân nhìn cậu bé dọa:
"Chẳng phải mẹ nhặt con ở thùng rác về sao. Nói xong chưa, xong rồi thì về phòng đi, không thì tháng sau tiền tiêu vặt của con cũng không còn đâu."
Ngụy Hoài Nam mặt mày đau khổ trở về phòng, cậu mới nhận ra rằng mình không phải con ruột của Thẩm Vân, Ngụy Hi Hòa mới là con gái bà ấy.
Sáng hôm sau, chú Trần chở Ngụy Hi Hòa đến trường. Quả nhiên, trường Tam Trung là ngôi trường tốt nhất thủ đô, không chỉ tụ hội nhiều học sinh giỏi mà còn có rất nhiều con nhà giàu. Những cậu ấm cô tiểu thư nhàn nhã, hành lý lỉnh kỉnh được người nhà xách vào, như cảnh ngày đầu tựu trường.
"Tiểu thư, hay là tôi xách hành lý của cô vào khu quân sự nhỉ?"
Ngụy Hi Hòa mỉm cười, gật đầu cảm ơn bác Trần:
"Không cần đâu, bác Trần. Vali cũng nhẹ, để con tự xách vào."
Đúng lúc bác Trần đang do dự, Lý Nhất Đồng từ xa bước tới, vẫy tay với cô:
"Hi Hòa, bên này."
Thấy cô có bạn đi cùng, bác Trần mới yên tâm, cười thân thiện:
"Tiểu thư Hi Hòa, vậy tôi không làm phiền cô nữa, tôi đi trước."
Đợi bác Trần đi xa, Lý Nhất Đồng nhìn cô như nhìn viên kim cương di động:
"Ngụy Hi Hòa, nói cho mình biết, cậu có phải tiểu thư nhà giàu không hả? Chiếc Cadillac kia, giá trị không dưới 1000 vạn đâu. Hôm nay cậu không nói rõ, cậu biết tay mình."
Ngụy Hi Hòa nhìn cô, ánh mắt vô tội:
"Chiếc xe đó là của chú thím mình. Cậu cũng biết rõ mình đang ở nhờ nhà chú mà."
Lý Nhất Đồng thường ngày chỉ thấy cô mặc đồ bình thường, hồi ở Giang Nam, cô cũng chỉ mặc đồng phục hoặc đồ dân quốc. Lý Nhất Đồng nhìn cô nhẹ nhàng, hòa nhã như vậy, còn tưởng cô là cháu của nhà thư hương thế gia, cùng lắm là gia đình có tiền một chút. Thật không ngờ, chú cô lại là một đại phú hào.
"Ngụy Hi Hòa, tốt nhất là như thế. Nếu không, mình chắc chắn phải bồi thường tổn thất tinh thần, mình không chịu nổi cú sốc này đâu."
Hai cô nàng cười nói cùng nhau vào khu quân sự. Trường Tam Trung lớn như vậy, nên khu quân sự được xây ngay trong trường. Ngụy Hi Hòa cùng Lý Nhất Đồng được phân cùng một phòng, điều này khiến cô vui quên trời quên đất.
Thế nhưng, trời chẳng chiều lòng người, kì phùng địch thủ của cô là Từ Mộng. Hai cô nàng vốn đã không ưa nhau, nay lại đụng độ, thật khiến Lý Nhất Đồng muốn đổi phòng.
"Thôi nào, Đồng Đồng, chỉ có một tháng thôi. Chúng ta không trêu chọc cô ta, cô ta sẽ không làm khó mình."
Lý Nhất Đồng thở dài:
"Chỉ sợ cô ta lại kiếm cớ gây chuyện với chúng ta thôi."
Tuần quân sự đầu tiên diễn ra. Ngôn Hi Lạc mặc bộ quân phục rằn ri cũ nát, lẩm bẩm chửi:
"Mẹ kiếp, bắt ông mặc bộ quần áo rách nát này. Mất hết vẻ đẹp trai của ông rồi."
Thế nhưng, khi nhìn Sở Diên bước ra, Ngôn Hi Lạc mới biết thế nào là lụa đẹp vì người. Mẹ kia, lão đại của bọn họ đúng là một giá treo quần áo thực thụ.
Bộ quân phục cũ nát nhưng khi Sở Diên mặc lên, trở nên vừa sáng chói vừa nghiêm trang. Chàng cao 1m83, dáng người thẳng tắp như cây tùng trên núi cao, ánh mắt sắc lạnh, cả người giống như phảng phất khí thế tự cao tự đại, không giận mà uy.
Đến huấn luyện viên nhìn cậu cũng không khỏi cảm khái, ông chưa bao giờ nhìn thấy người nào mặc quân phục đẹp như vậy, giống như trời sinh cậu ra đã dành cho quân phục.
"Nào, các cô các cậu nhìn đi đâu đấy, có gì đẹp mà nhìn hả?"
"Còn cậu kia, đứng thẳng lên cho tôi?"
Sở Diên nghe huấn luyện viên nhắc nhở, cậu mới lười nhác đứng thẳng lên. Cậu liếc mắt nhìn thấy Ngụy Hi Hòa ở hàng bên kia. Cô gái nhỏ trong bộ quân phục rằn ri rộng thùng thình, có vẻ như bộ quần áo quá dài khiến cô phải xắn phần gấu quần khiến dáng cô càng trở nên nhỏ bé, đáng yêu hơn. Đôi mắt trong veo, cong cong như vầng trăng khuyết, lúc nào cũng đầy ý cười.
Bắt gặp ánh nhìn của cô, thiếu niên khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy của cậu còn đẹp hơn ánh dương ấm áp. Ngụy Hi Hòa giật mình, cô cúi đầu không dám nhìn lén cậu lần nào nữa.
Buổi tập nhanh chóng diễn ra, hôm nay là ngày kiểm tra bắn súng.
Ngụy Hi Hòa cầm khẩu AK47 nặng trịch trong tay, cô đưa mắt ngắm chuẩn bia. Dáng người nhỏ bé đối lập với khẩu súng to lớn kia, không hiểu sao cô cảm thấy có chút thú vị, ánh mắt càng sâu.
"Mẹ kiếp, đó là súng cho con người sao. Lão đại à, tớ đây bắn còn thấy ê ẩm cả tay, huống chi là đám con gái lớp mình."
Chàng trai xoa xoa bả vai đau nhức của mình, không khỏi chửi thề. Đánh mắt nhìn Sở Diên, chỉ thấy thiếu niên cao lớn đi về phía hàng con gái, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng tiểu tiên nữ.
Mẹ kiếp, lão đại bọn họ yêu đương vào đúng là không biết tiết chế, đúng là chọc mù mắt bọn cẩu độc thân bọn họ.
Thi xong, huấn luyện viên Trương lần lượt đọc kết quả, khi nhìn đến tên Sở Diên, ánh mắt thưởng thức:
"Sở Diên, 95 điểm, Phương Thành 85 điểm, Ngôn Hi Lạc 85 điểm."
Cả lớp ồ lên, không khỏi nhìn về bóng dáng cao lớn của anh. Nói xong, ông nhìn qua hàng nữ, ánh mắt càng sửng sốt hơn:
"Ngụy Hi Hòa, 90 điểm, Lý Nhất Đồng, 30 điểm, Từ Mộng, 20 điểm."
Lần này, đến lượt tất cả mọi người xôn xao. Cô gái với dáng người nhỏ bé, tưởng như trói gà không chặt mà có thể bắn được gần như điểm tuyệt đối. Đối diện với ánh mắt mọi người, Ngụy Hi Hòa có chút ngượng ngùng.
"Ngọa tào, Diên ca, tiểu tiên nữ biết bắn súng đó. Quả nhiên con nhà công, không giống lông cũng giống cánh. Nóc nhà này của cậu có vẻ vững chãi đó."
Ngôn Hi Lạc nhìn về phía cậu, ánh mắt thâm sâu khôn lường. Sở Diên nhìn cô, dường như trong ánh mắt phát ra một tia khó đoán.
"Bạn học Sở Diên, Ngụy Hi Hòa, Hàn Tuyết là ba người đạt điểm cao nhất trong kì thi bắn súng. Khóa quân sự này thực sự xuất hiện nhiều nhân tài nha."
Huấn luyện viên Trương cười, cái nhìn về Sở Diên thay đổi hoàn toàn. Ông vốn tưởng rằng cậu là một quan nhị đại*, vừa ngông cuồng, vừa tự đại, chỉ biết dựa dẫm vào gia đình. Thế nhưng, qua kì quân sự này, ông thấy rằng Sở Diên vừa thông minh, vừa quyết đoán, chỉ là tính cách có chút kiêu ngạo. Thiếu niên này, nếu theo nghiệp quân đội chắc chắn sẽ trở thành nhân tài.