10. Chương 10: Mười giờ đêm

Yêu Thầm Chị Họ

Chương 10: Mười giờ đêm

Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay trời âm u, từ sáng sớm đã phủ mây xám, đến gần chín giờ mới bắt đầu mưa. Mưa dai dẳng suốt buổi chiều mới tạnh. Không khí mát mẻ khiến đứa mê ngủ như tôi quyết định nghỉ học một ngày, ở nhà thư giãn cho thỏa thích.
Tôi định ngủ đến chiều, chờ chị về nấu cơm luôn. Hôm nay bố mẹ đến thăm cô họ xa đang nằm viện ở Sài Gòn, tối mới về. Tôi phải tự lo cơm nước, nhưng lười quá nên tính thế.
Đang ngủ ngon thì chuông cửa vang lên. "Bưu phẩm đến rồi các thím ợ!" Tôi lồm cồm bò xuống. Chiếc máy ghi âm nhỏ gọn như USB, giá hơn một triệu, hơi xót tiền tí. Nhưng tiền nào của đó, tôi đã thử, âm thanh rất rõ. Xem như bước đầu của kế hoạch hoàn toàn thuận lợi.
Nhìn đồng hồ, mới gần mười một giờ, đói meo râu cố leo lên phòng ngủ tiếp. Nằm trằn trọc chưa được bao lâu thì điện thoại reo, là chị gọi.
- A...l...ô...
- Trời, T còn ngủ hả? Trốn học phải không?
- Ừm...he he. Trời mưa ngủ đã quá nên em ngủ quên luôn!
- Xí, làm biếng nói đại đi. T ăn gì chưa?
- Chưa, đang ngủ chị gọi nè, đã kịp ăn gì đâu.
- T xuống nhà xem trong tủ lạnh còn gì ăn không?
Tôi đi xuống, mở tủ lạnh lục lọi.
- Còn mấy con cá, đông đá cứng ngắc à, em không ăn cá đâu...
- Ừm, coi có rau gì không?
- À..ừ.. để coi, còn mấy cọng hành.
Chị cười khúc khích trong điện thoại:
- Hành cũng tính là rau hả? Sao ăn được ông tướng.
- Ai biết đâu, mà chị hỏi chi vậy?
- Để về nấu cơm cho T ăn chứ chi, chứ T định ăn gì?
- Thôi khỏi đi, trời còn mưa chị về cực lắm. Em nấu mì gói ăn được rồi.
- Mưa nhỏ mà, chị về được. Ăn mì sao mà no, chờ tí nghen, giờ chị về nè.
Tôi chưa kịp nói nữa thì chị đã tắt máy. Trời vẫn còn mưa khá lớn, tiệm xa, thấy lo quá! Tôi bấm gọi lại cho chị, không nghe chị bắt máy, chắc đi rồi. Súc miệng rửa mặt xong, chị vẫn chưa về, tôi lại gọi chị mấy lần nữa, vẫn không thấy bắt máy, bắt đầu nghĩ lung tung, chẳng may chị bị tai nạn không biết sao đây?!
Tự trấn an, chắc mưa chị chạy chậm với mua thêm thức ăn, không có gì đâu. Yên tâm được tí, tôi lục nồi cơm ra vo gạo. Lần đầu tiên nấu cơm, nhớ lời mẹ dạy lúc nhỏ, đổ hẳn nước hơn ba lóng tay, chắc thế vừa rồi.
Đặt cơm xong, chị vẫn chưa về. Không chờ được nữa, tôi tròng vội cái áo mưa, đẩy xe ra. Vừa chạy đến đầu hẻm thì gặp chị chạy vào, ướt như chuột, môi chị tái ngắt vì lạnh, nhìn mà đau lòng...
Tôi quay xe lại, chạy theo chị, hình như chị không để ý. Về đến nhà, chị bước xuống xe thì nhìn thấy tôi ở phía sau.
- Ủa, T đi đâu vậy?
Chị ngạc nhiên.
- Đi tìm chị chứ đâu, chờ lâu quá em sợ chị có chuyện...
Chị nhìn tôi khá lâu, rồi cười mỉm:
- Lo cho chị dữ vậy hả? Chị ghé ngang chợ mua thêm thịt với rau. T nói không ăn cá được mà.
Cảm giác của tôi lúc đó không biết phải diễn tả thế nào nữa, chỉ thấy cay cay nơi sống mũi.
- Chị lên thay đồ đi, ướt hết trơn rồi kìa, lau khô coi chừng bệnh.
Tôi chỉ quan tâm chị được bằng lời nói thế này thôi..
- T đẩy xe lên giùm chị nha!
Chị lại cười, đôi môi vẫn tái ngắt, rồi đi lên lầu.
...
Trưa nay là bữa cơm ngon nhất, hạnh phúc nhất đời tôi. Gà ram, canh chua cá lóc... dường như chị biết rõ khẩu vị của tôi, làm toàn mấy món tôi thích, lại nấu rất ngon, giờ nhớ lại vẫn còn thòm thèm, ực...ực...
Hơi tiếc một cái, nồi cơm tôi nấu nhão như cháo, ăn éo được. Dọn cơm ra đâu đó, chuẩn bị chiến đấu thì chị mở nồi cơm ra, sau đó há hốc miệng nhìn tôi.
- T nấu đó hả?
- Ừm.. sao chị? Ngon hem?
- T đổ bao nhiêu nước vậy?
- Thì... ba lóng tay, sao vậy? Khô hả?
- T nhìn đi.
Chị đột nhiên ôm bụng cười, tôi chả hiểu gì, chạy lại nhìn nồi cơm. Haizzz... con kiki hàng xóm bữa nay sướng rồi.
Chị phải nấu lại nồi cơm khác bằng bếp gas. Cơm vừa chín tới, xốp rất vừa ăn. Thời nay, con gái toàn nấu bằng nồi cơm điện, tôi nghĩ khi cần, chắc ít em nào biết nấu bằng bếp ga ngon như chị. Thể theo yêu cầu của tôi, chị cho cơm hơi cháy một tí dưới đáy nồi, tôi hì hục nạo cơm cháy, tẩm mỡ với muối lên, ngon tuyệt cú!!
Ngồi ăn cơm với chị, không khí sao sao đó các thím ợ. Ngày mưa thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng mưa rơi tí tách, không gian se lạnh, được ăn một bữa cơm nóng sốt, bên cạnh là một cô gái xinh xắn, đảm đang lại dịu dàng. Tôi vừa ăn vừa tưởng tượng đây là cuộc sống, là gia đình của mình sau này. Ước gì nó trở thành hiện thực, có lẽ với tôi, không hạnh phúc nào hơn! Quá mãn nguyện rồi...
Lại như lần trước ngắm mưa, tôi và chị đều rất ít nói, chỉ lặng lẽ dùng cơm, khi thì tôi gắp cho chị miếng gà, lúc khác chị lại xới cho tôi bát cơm. Thỉnh thoảng chị lại tặng cho tôi một nụ cười ngọt ngào, bấy nhiêu với tôi là đủ rồi, hơn cả trăm ngàn lời nói. Tất nhiên, lần nào tôi cũng nhăn răng ra đáp lại chị. Không biết chị có nhận ra mật mã Da Vinci tôi đính kèm trong đó không nhỉ? Nếu nhận được thì hồi âm cho em nha chị ơi!
Bữa cơm chỉ kéo dài nửa tiếng, nhưng với tôi thời gian như dừng lại, tôi cố tận hưởng từng phút từng giây khi được ở bên chị. Tôi trân trọng giây phút này, chị cũng im lặng như tôi, có phải chị cũng đang cảm nhận được niềm hạnh phúc đó như tôi không?!
...
Chiều chị về sớm, tôi và chị lại có thêm một bữa cơm riêng tư. Tôi ăn hẳn bốn chén cơm, vui quá ăn mãi chả muốn ngừng, no cành hông chó cục, leo lên cầu thang thiếu điều muốn té lộn cổ.
Tôi định rủ chị đi dạo phố, nhưng nghĩ lại, mấy khi có dịp chỉ có hai người ở riêng với nhau thế này, phải tận dụng chứ. Cuối cùng quyết định tiếp tục mở phim trong nhà, rước chị vào phòng xem phim... kinh dị.
Lúc đầu chị không chịu, bảo sợ ma lắm, xem không dám ngủ, nhưng bị tôi dỗ ngọt "phim này hay lắm, không có ma đâu", chị đành xuôi theo. Tiếp đó là tiết mục "truyền thống", đóng cửa tắt đèn, tôi bật phim "The cabin in the woods".
Phim khá hay, nội dung cũng đơn giản, được cái kỹ xảo tốt. Điều tôi cần nhất trong phim này là vài xác chết sống lại, chạy tới chạy lui giết người thôi. Đúng như dự tính, chị rất sợ hãi, khúc nào ma xuất hiện là chị nhắm tịt mắt lại, không dám xem. Thành ra từ đầu tới cuối phim, chắc chị xem được chừng vài chục phút, còn lại toàn nhắm mắt nghe âm thanh + tôi tường thuật trực tiếp.
Xem xong cũng gần mười giờ khuya, chị về phòng ngủ với gương mặt trắng bệch vì run. Tôi lên ôm máy review cho các thím, tầm hơn mười một giờ, đang lách cách thì chị gõ cửa phòng. Tôi vội mở cửa bước ra (không dám cho chị vào, rủi thấy chuyện tôi đang viết thì bỏ mợ).
- Gì vậy chị?
- Chị... ngủ không được...
- Sao dzạ?
Tôi thừa biết lí do, cơ mà vẫn giả vờ ngây thơ.
- Chị... sợ ma...
Chị lí nhí, nhìn mặt quê quê, thấy tội gì đâu.
- Ax, chị toàn nhắm mắt, thấy gì đâu mà sợ.
- Sao không, chị có hí hí nhìn mấy lần..
- ...
- Rồi giờ sao? Tính nhờ em giữ ma hả?
- Ừ..m, T cho chị ngủ nhờ được không?
Chị ấp úng, mặt dần đỏ lên, nói mà không dám nhìn tôi, toàn cúi cúi xuống đất.
- Ax, rồi em ngủ ở đâu?
Tôi hỏi lại, chủ yếu để nghe chị khẳng định một lần nữa, không thể tin được.
- Thì... T ngủ chung với chị. Chị nằm trong, T nằm ngoài, ngăn cái gối ôm ở giữa nghen.
- Ơ...ờ được, chị về phòng lấy mền gối qua đi.
Trong lúc chị về ôm đồ qua, tôi tranh thủ up phần đang viết dang dở lên cho các thím. Sau đó lao vào toilet vệ sinh, rửa mặt sạch sẽ cho tỉnh táo để chuẩn bị... ngủ với chị.
Mọi thứ diễn ra như lời chị nói, chị nằm trong, tôi bên ngoài, ở giữa là cái gối ôm chết tiệt. Chị nói tôi không được thò tay thò chân hay bất cứ "bộ phận" nào qua, lú qua là chị đánh. Cơ mà cái giường của tôi là giường đơn, loại chỉ dành cho một người nằm, hai người thì hơi chật. Nên trừ cái gối ôm chia ranh giới ra, tôi và chị nằm rất gần nhau, chỉ cách chưa đầy vài tấc (dù chị cố tình nằm sát vào vách, nhưng bù lại tôi lết sát cái gối ôm).
Chị nằm quay mặt vào trong, xoay lưng về phía tôi. Tôi canh chị không để ý, lâu lâu lại đẩy nhẹ cái gối ôm vào trong, lết theo vào. Cứ thế, chưa được nửa tiếng, vùng đất của tôi đã rộng gấp đôi của chị. Nằm nhìn chị thật lâu, không biết chị đã ngủ chưa. Tôi gọi nhỏ:
- Chị...
Không nghe trả lời, chờ một lúc, tôi lại gọi:
- Chị... ngủ rồi hả?
- Ừm, ngủ rồi.
- He he, ngủ rồi mà còn trả lời được, ngộ vậy kà!
- Sao T không ngủ đi, quậy không cho chị ngủ hả?
- Em chưa buồn ngủ. Chị quay ra đây được không vậy?
- Chi dzạ?
- Thì quay ra đi.
Im một lúc, chị xoay nhẹ người lại.
- Trời đất, sao T ém chị quá vậy? Xích ra tí coi.
- Ax, hồi nãy chị chia sao em để y vậy mà. Ém gì?
- Xí, xạo vừa thôi. Giờ xích ra không?
- Rồi đó, vậy được chưa?
Tôi xích ra một cm.
- Có chút vậy, xích ra nữa..
Tôi lại nhích ra một đoạn khoảng hai cm.
- Rồi á, không kêu xích nữa à.
- Hứ, kêu T cũng như không...
Chị lườm tôi một nhát bén ngót, nổi cả da gà. Bù lại, may sao chị không kêu tôi té ra nữa, chắc thấy tôi chai mặt quá, không nỡ.
- T chưa buồn ngủ hả?
Chị nhìn tôi.
- Ừ...
- Sao vậy? Trưa ngủ nhiều quá rồi phải không?
- Không phảiiii...
- Chứ sao?
Không lẽ giờ tôi nói tại ngủ chung với chị sao tôi ngủ được. Lúc này, mặt tôi và chị cách nhau chưa đến một gang tay (cái gối ốm chỉ che từ ngực trở xuống thôi các thím ợ). Kiểu này bố ai ngủ cho nổi, tôi chỉ muốn được hôn vào đôi môi đỏ tươi đang hé mở của chị thôi..
Tôi ấp úng:
- Thì... tại chưa buồn ngủ chứ sao?
- Ừm.. vậy T thức đi hén, chị ngủ trước nha! Mai còn đi làm sớm nữa.
- Ax...
Chị cười mỉm chi, sau đó nhắm mắt lại, bỏ tôi nằm bơ vơ giữa màn đêm lạnh lẽo. Tôi nằm đó, hai mắt mở thao láo ngắm chị cả đêm. Chưa khi nào tôi được ở gần chị như lúc này, chị xinh quá... Bình thường đã xinh, lúc chị ngủ lại càng xinh hơn, tôi không bỏ lỡ cơ hội ngắm chị thật kỹ.
Da mặt chị trắng mịn không một hột mụn, cặp chân mày đen nhánh tỉa ngang khiến chị có vẻ bướng bỉnh pha chút đáng yêu, chiếc mũi thon thon cao hơi cong cong, không được thẳng tắp như các em Hàn xẻng nhân tạo. Nhất là chiếc miệng nhỏ nhắn, đôi môi đỏ hồng tự nhiên của chị, toát ra mị lực kinh khủng...
Đêm vắng, có thể nghe rõ được tiếng trái tim tôi đập thình thịch dồn dập trong lồng ngực. Tôi thật sự rất rất muốn được đặt một nụ hôn lên làn môi ấy, nó ở rất gần, ngay trước mắt tôi, chỉ vài cm thôi. Rất nhiều lần tôi muốn đánh liều hôn chị một cái, rồi ra sao thì ra. Tôi muốn biết cảm giác đó như thế nào, cái cảm giác khi môi tôi chạm vào môi chị, chắc là ngọt ngào lắm...
Sự khao khát trong lòng tôi dâng lên như sóng lớn tràn bờ, làm đầu óc tôi trở nên mụ mị, muốn nổ tung ra. Tự nhủ "chỉ một cú rướn người thôi, sẽ lấp đầy cái khoảng cách nhỏ nhoi đó", nhưng rồi tôi vẫn không thể làm được cái động tác tưởng chừng như quá đơn giản ấy...
Nếu người con gái trước mặt tôi không phải chị, mà là một người khác, có lẽ tôi sẽ chẳng hề đắn đo mà làm theo bản năng, cái bản năng thiên bẩm của một thằng con trai khi nằm cạnh một cô gái suốt cả đêm dài. Nhưng đó lại là chị, tôi không dám... tôi sợ... sợ điều gì đó không rõ, có lẽ sợ mất chị... hay sợ chị buồn??! Tôi chẳng biết nữa, chỉ biết là tôi sợ, thế thôi.
Cảm giác thật khó chịu, vừa hạnh phúc lại vừa khổ sở... Thật lòng tôi chỉ muốn được hôn chị một cái thôi, ngoài ra không có ý nghĩ chiếm đoạt hay xâm phạm gì cả. Tôi không muốn làm điều đó, tất nhiên nếu chị tự nguyện dâng hiến thì lại là chuyện khác.
Thật lâu, chẳng biết đã qua bao lâu rồi. Chị chợt mở mắt, làm tôi giật nảy người, vội giả vờ nhắm mắt lại.
- Sao T chưa ngủ nữa?
- Em đang ngủ nè.
- Xí, mới thấy nhìn lén chị rõ ràng...
Chị nhoẻn cười, chu môi bắt bài tôi.
- Còn chị sao chưa ngủ vậy?
Tôi đánh trống lảng.
- Chị ngủ nãy giờ đó chứ, mới nằm mơ giật mình dậy...
- Vậy hả? Mơ thấy gì ghê dzạ?
- Mơ thấy có người nhìn lén chị...
- Ax...
Yên lặng một lúc...
- Chị...
- Gì nữa ông tướng?
Chị vừa nhắm mắt, nghe tôi gọi lại phải mở ra.
- Hôn em cái, chúc em ngủ ngon đi!
- Hôn vào đâu?
- Đâu cũng được..:">
- Rồi, T nhắm mắt lại đi.
Hơ, đồng ý rồi àh? Tôi sướng rơn, liền nhắm mắt lại, môi chu chu ra, chờ chị hôn vào..
"Cốp"
- Ui da, sao cốc đầu em...
Tôi la lớn.
- Hôn đó. T ngủ ngon nha!
Chị chớp chớp cặp mắt nai, rồi mỉm cười nhắm mắt lại.
Thế là cả đêm, tôi chỉ làm một việc duy nhất là ngắm chị, ngắm mãi không chán. Cho đến gần sáng, đuối quá tôi mới thiếp đi... Trong giấc mơ, dường như đôi môi mềm mại của chị chạm khẽ vào má tôi, cảm giác hệt như lần trước được chị hôn. Tôi cố mở mắt ra, xem là mơ hay thực, nhưng đôi mắt nặng trĩu...
Chị ngủ ngon nhé!
Đề xuất: Ở trọ vùng cao