7. Chương 7: Ngày mưa kỷ niệm

Yêu Thầm Chị Họ

Chương 7: Ngày mưa kỷ niệm

Yêu Thầm Chị Họ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều nay trời mưa như trút, bù lại mấy hôm qua nắng như muốn làm bong lớp da. Không biết mọi người thế nào, còn tôi thì rất thích trời mưa. Trời mát mẻ, không khí trong lành, lại gợi nhớ biết bao kỷ niệm. Chắc mọi người cũng như tôi, đều có những ký ức gắn bó với những ngày mưa, ít nhất là những ký ức tuổi thơ của bọn tôi, khi trốn mưa tắm, chạy khắp làng để phá phách, hái trộm trái cây.
Hôm nay tôi vẫn về sớm như trước khi quen biết thằng nông dân. Giúp mẹ nấu cơm, cả nhà ăn uống xong cũng đã gần bảy giờ tối. Trong bữa cơm, bố mẹ hỏi thăm tôi chuyện dưới quê. Theo tôi kể, thửa đất tôi đứng tên là do bà nội cho trước đây, các chú đều đồng ý, riêng có ông chú út đi làm xa lúc đó không có mặt. Bây giờ về nghe vậy, ông ấy quậy bà nội, bảo rằng đất đó là do ông nội chết để lại cho bà nội và các chú, bà nội không có quyền tự ý sang cho tôi khi chưa được ông ấy đồng ý. Các ông chú khác trước đây đồng ý vì nể bà nội, giờ cũng bị ông chú út này xúi giục, làm đơn thưa đòi hủy quyền sử dụng đất của chị Diễm... kéo theo đó là đủ thứ chuyện xảy ra. Về vấn đề đất đai, tôi không rành luật lắm, nên chỉ ngồi nghe, cũng không góp ý được gì.
Tôi không muốn gia đình bất hòa, anh em bà con không nhìn mặt nhau chỉ vì một miếng đất, nên định trả lại cho xong. Nhưng bố mẹ tôi không đồng ý, muốn đấu tranh quyền lợi, thành ra tôi đứng giữa, vừa chịu sự sỉ nhục của mấy ông chú bà thím, vừa bị áp lực từ bố mẹ. Nói chung, thấy tôi khổ tâm lắm. Mọi việc chưa đâu vào đâu cả, vẫn còn tranh chấp ì xèo dưới quê, tôi buồn chán quá với lại đang học làm tóc trên đây, không thể nghỉ lâu được nên xin phép bố mẹ tôi lên lại. Có ai rành về luật đất đai, địa chính gì không cho tôi ít lời khuyên.
Tôi phụ chị dọn dẹp xong, chị đi lên phòng, tôi cũng lủi thủi theo, dụ dỗ chị ra ban công ngắm mây đen tắm mưa...:">
Tôi và chị ngồi trên ghế đá (lúc trước xây nhà tôi kêu bố mẹ để một cái ghế đá ở ban công, chủ yếu tối ra ngồi mát mẻ tám chuyện tán gái cho sướng). Lúc này mưa cũng đã ngớt, chỉ còn mưa bụi lất phất theo những cơn gió nhẹ thổi vào mặt, cảm giác lãng mạn thích lắm. Chị rất thích thú, đưa tay ra ngoài hứng những giọt nước mưa li ti, tuy nhiên lâu lâu có gió ùa vào chị lại khẽ rùng mình vì lạnh. Tôi vội chạy vào phòng lấy cái áo khoác ra trùm lên người chị. Chị không nói gì, lặng lẽ ngồi im hứng nước mưa.
Tôi có rất nhiều điều muốn nói với chị, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Ở trước mặt chị, tôi không còn là chính mình nữa, thằng con trai hoạt bát miệng dẻo như kẹo kéo trở nên khù khờ đến tội nghiệp. Cứ thế tôi và chị không ai nói lời nào, không gian tĩnh lặng bao trùm một lúc lâu, chỉ nghe tiếng mưa rơi tí tách và tiếng tim tôi lỡ nhịp. Tôi bỗng phát hiện ra một điều, đôi khi im lặng cũng mang lại những giá trị không thể đo đếm được, hơn vạn lời nói. Ít ra là những cảm xúc đang đến với tôi lúc này...
- Sao rủ chị ra đây mà im re, không nói gì hết vậy?
Chị hỏi khẽ, làm tôi từ trong cơn hoang tưởng choàng tỉnh. Chị mà không nói chắc tôi ngồi im đến sáng luôn, lâu lâu sến phát, lú cmnr..
- Thấy chị đang có nhiều chuyện quá, em không muốn làm chị rối thêm.
Tôi trầm ngâm rồi nói nhỏ, vừa đủ hai người nghe. Không hiểu sao tôi rất thích bầu không khí yên tĩnh này, sợ lớn tiếng sẽ phá tan nó đi mất, vậy thì tiếc lắm.
Chị cười, nụ cười tôi vẫn mơ thấy hằng đêm.
- Lo cho chị vậy hả? Chị không sao đâu, chuyện dưới quê chị quên hết rồi, không nghĩ đến nữa, mệt thêm thôi.
- Ừm...chuyện lần trước em nói với chị...
Im lặng một lúc, tôi nói lấp lửng.
- Chị có nghĩ đến, không phải chị không tin T. Nhưng mà...
Nói đến đây chị dừng lại, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đã phủ đầy những giọt nước mưa, mắt nhìn xa xăm.
- Nhưng mà nó đối xử với chị tốt quá, trước mặt chị lúc nào nó cũng đàng hoàng lịch sự, nên chị không rõ phải không?
Tôi tiếp lời còn dang dở của chị.
- Ừm...
Chị gật đầu.
- Không sao. Em không trách chị, vài hôm nữa sẽ có bằng chứng, rồi chị sẽ tin em thôi.
Chị nhìn tôi:
- T định làm gì vậy? Đừng làm gì bậy nhen!
- Đừng lo, em có cách của em. Rồi chị sẽ biết thôi.
Tôi cười tự tin. Có máy ghi âm rồi thì mọi việc sẽ quay lại quỹ đạo như trước thôi.
- Lúc chiều anh có đến đưa chị về, rủ chị đi ăn.
Chị chợt nói.
Rồi sao chị không đi? Em thấy chị về sớm...
Tôi thắc mắc.
Chị trầm ngâm một lúc, rồi lắc đầu:
- Không biết... từ sau chuyện tối đó (hôm tôi chở chị đi đánh ghen hụt), nghe những gì T nói, chị thấy sợ sợ...
Lại im lặng một lúc lâu...
- Sao T cứ phản đối người đó vậy?
Chị hỏi, nhưng không nhìn tôi.
- Tại nó không tốt. Phải nó yêu chị thật lòng, em không cản làm gì đâu.
Câu nói này của tôi, tôi cũng không biết là thật hay tự dối lòng. Thằng nông dân theo chị, tôi còn có lí do để cản vì bảo vệ chị. Vậy nếu đổi lại là một người khác, thật sự tốt với chị, tôi có cản trở không? Hay sẽ chúc phúc cho chị? Tôi không trả lời được.
Đôi mắt đen láy của chị long lanh nhìn tôi:
- Sao T tốt với chị quá vậy?
- Chị là chị của em mà. Không tốt với chị thì tốt với ai? Với lại chị cũng tốt với em mà, em đáp lại thôi.
Tôi trả lời tưng tửng, nhưng quay mặt đi nơi khác. Tôi không dám nhìn vào mắt chị, có lẽ sợ những điều chôn giấu trong lòng bị chị nhìn ra.
- Ừm, cảm ơn T nghen!
Chị nhoẻn cười.
Tôi nhún vai:
- Chuyện phải làm thôi, he he...
Ngồi thêm một lúc nữa. Chị chợt đứng lên.
- Khuya rồi, chị ngủ hén. T cũng ngủ sớm đi, thức khuya hoài không tốt đâu.
- Ừm, chị ngủ ngon nhen!
Tôi cũng đứng lên, nhường chị đi vào trước.
- Chụt...
- T cũng ngủ ngon!
Khi đi ngang qua tôi, chị đột nhiên hôn nhẹ vào má tôi, sau đó nhìn tôi cười tinh nghịch rồi bước vào nhà, bỏ lại tôi đứng ngơ ngác thẫn thờ như vừa bị sét đánh ngay tờ rym..
Có lẽ đó là nụ hôn của người chị thương cậu em trai, không có ý gì. Nhưng với tôi vẫn sướng, đến tận bây giờ, khi đang ngồi review cho mọi người, tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác lúc đôi môi mềm mại của chị lướt nhẹ trên má tôi. Thật trên cả tuyệt vời, gai ốc nổi hết cả lên, tim ngừng đập, máu dồn toàn bộ vào bộ phận dũng mãnh nhất của người đàn ông.
Xin mọi người đừng phân tích nụ hôn này dưới cái nhìn khoa học, hãy để tôi tự sướng, được tự do TDTT qua hết đêm nay.
Mặc dù máu đã xả ra, dồn về tim nhưng hiện giờ tôi vẫn còn rất hưng phấn. Hôm nay sẽ dành nhiều thời gian kể thêm cho mọi người nghe chuyện mấy em gái trong lớp mình.
Tôi học lớp kế toán, mà công việc này thì mọi người biết rồi đấy, toàn nữ, nam trong lớp chỉ được gần hai mươi thằng, nữ khoảng tám mươi, tính theo tỷ lệ thì là bốn nữ vs một nam.
Lớp tôi nữ đông nhưng rất hung hãn, cũng phải thôi, bởi thành phần chủ yếu toàn là các em lacoste. Loại bỏ đi số này chỉ còn lại tầm trên dưới mười em gọi là khá. Hai em mà tôi sắp kể nằm trong số hàng "hiếm" này.
Hai em này từ đầu năm học, tôi đã cho vào tầm ngắm. Ngay từ hôm khai giảng, đang thất vọng vì lớp toàn lacoste thì mấy em này đi vào, làm dịu đi con tim đang khô cằn nhỏ máu vì bị gai cá sấu đâm của tôi (gái đẹp sao nó toàn xuất hiện vào giờ chót các bạn ợ).
Nhóm này gồm bốn em, hôm trước tôi đã nói sơ qua. Do vị trí đặc thù của tôi (ngồi bàn chót ngay cửa ra vào, tiện ngắm gái), nên khi bước vào các em đều có nhìn tôi. Mà kể cũng lạ, cứ có gái nhìn là tôi lại ngó lơ sang chỗ khác, kiểu "bố đek quan tâm", như mấy đứa bạn vẫn hay gọi tôi là "chảnh chó".
Tôi thật sự không phải cố tình làm thế, nhưng chả hiểu sao lần nào cũng vậy, thuộc về bản chất rồi không sửa được. Thế nên lần nào gái đi qua rồi tôi cũng tiếc bỏ mợ.
Lần này vẫn thế, bốn em bước vào, tôi lại ngó sang chỗ khác. Trong khi con nhỏ ngồi cạnh tôi thì khều:
- Thấy Diễm My đẹp không?
- Ờ, cũng được.
Lúc này mấy ẻm đi qua rồi, tôi mới vờ liếc một cái. Trong lòng thì nghĩ khác "con nhỏ ngon quá".
- Hồi trước học cấp 3 chung với em, trai mê nhiều lắm đó.
Con nhỏ nói. Mê em kia chứ có mê nó đâu mà khoe, lạ vãi.
Con nhỏ ngồi kế bên này là nỗi đau khổ của tôi. Nó tên Bảo Ngọc, tên đẹp nhưng người thì ngược lại. Trước khi nhập học vài tuần, tôi có hẹn nó đi uống café (sai lầm vẫn là anh). Vì sao tôi biết nó thì lại là một câu chuyện dài khác nữa.
Lúc trước tôi có quen một ẻm khá xinh, hiền lành tên Hương. Quen gần một năm thì chia tay, vì ẻm kiểm soát tôi quá, tính tôi thì thích bay nhảy, la cà cùng bạn bè, tù túng không chịu được. Có thời gian tôi sẽ kể sau về em này, nhưng trong thời gian quen ẻm, có lần tôi ra rước ẻm thì gặp em Bảo Ngọc (nhà em Hương rất khó khăn, mỗi lần hẹn đi chơi ẻm phải nhờ bạn lại vờ rủ đi chơi, sau đó tách ra đi riêng với tôi). Hôm đó trời tối thế nào, mà tôi nhìn nhầm em Bảo Ngọc thành mỹ nhân, về nhà đêm ngày tơ tưởng. Còn lén lấy điện thoại em Hương trộm số điện thoại của em Ngọc, định để dành sau này có dịp sẽ tán (các bạn đừng gạch tôi, lúc đó mới quen em Hương thôi ợ).
Thời gian gần năm trôi qua, quen em Hương nên tôi cũng không nghĩ đến em Ngọc nữa. Sau này chia tay rồi, một lần vô tình xem list điện thoại tìm... gái thì thấy số em Ngọc. Tôi mới nhắn làm quen rồi hẹn gặp. Khi gặp rồi thì hỡi ơi, lacoste chính hiệu, được mỗi cái dáng khá bốc, cơ mà gái bốc cỡ nào nhưng mặt xấu tôi vẫn không thể cảm hứng làm thơ nổi.
Sau lần gặp đó được tầm nửa tiếng thì tôi ù té chạy. Về nhà em nó vẫn thường xuyên nhắn, điện thoại cho tôi. Nhất là đêm khuya, hay than buồn cần có người tâm sự. Tôi lịch sự nên cũng ậm ừ trả lời cho qua chuyện. Cho đến hôm khai giảng, vào lớp tình cờ gặp lại ẻm, không ngờ lại học chung với tôi, thế là lết lại ngồi sát gần tôi cho đến tận bây giờ luôn. Trong lớp ai cũng nghĩ tôi và ẻm là một đôi yêu nhau say đắm, ngày nào cũng ngồi cạnh, thật là khổ vãi...nhiều lúc tôi cố tình đi trễ, để ngồi chỗ khác, nhưng vừa bước vào lớp là ẻm ngoắc lại "em có chừa chỗ cho anh nè". Pó tay, hết cách tôi đành âm thầm chịu khổ.
Phải em nó bình thường tôi cũng cố chịu được, đằng này càng tiếp xúc càng thấy ẻm não não sao đó. Có hôm đang ngồi chép bài, tự dưng ẻm lấy ra tờ giấy, bảo tôi ngồi yên cho ẻm vẽ, éo biết nói gì luôn.
Rên rỉ tí để mọi người hiểu nỗi khổ của tôi khi phải chịu đựng em lacoste não thiếu nếp nhăn. Trở lại chuyện em Diễm My, từ hôm tăm tia em ấy đến nay tôi vẫn chưa có dịp làm quen. Ngồi học chỉ nhìn lén từ sau lưng, em này tóc uốn hơi xoăn, để dài chấm lưng, đi học lúc nào cũng make up nhẹ, má phớt hồng, môi đo đỏ cùng với làn da trắng bóc. Tướng tá thì không cao không thấp, khúc nào ra khúc đó, nhìn mà chảy dãi.
Nhóm ẻm gồm bốn người đi học luôn ngồi cùng nhau, hai lacoste một mập một ốm, còn lại ẻm và một em nữa nhìn cũng dễ thương, nhưng không bằng em My. Cách đây mấy ngày, đang ngồi học thì thằng Quốc (thằng này mập mạp, nhìn hơi khù khờ), cầm cục giấy vứt qua bàn tôi. Em Ngọc cúi xuống đất lượm lên. Lúc này như có linh tính, tôi liếc lên bàn em My, thấy tụi ẻm cũng đang ngó xuống liền đánh trống lảng ngồi chăm chú nhìn lên bảng chép bài. Thật ra trong lòng đang đánh lô tô, cứ cầu mong tờ giấy đó là của mấy ẻm ném xuống làm quen với tôi.
Liếc liếc qua thì thấy em Ngọc đang chăm chú đọc tờ giấy, mà chờ hoài không thấy đưa tôi. Đệch, xé là chết với ông :-w
- Nè...
Em Ngọc khều tôi, đưa tờ giấy.
- Gì vậy?
Tôi giả vờ ngây thơ, không biết gì.
- Coi đi rồi biết.
Em Ngọc nói cộc lốc, rồi cắm cúi chép bài.
Tôi chậm rãi cầm tờ giấy lên xem. Nét chữ khá mềm mại nữ tính "Anh ơi cho em sdt được không?"
Hờ hờ, biết ngay mà. Đọc hàng chữ mà tôi sướng run người các bạn ợ. Tôi định trả lời ngay, nhưng lúc này chợt thấy mấy ẻm đang ngó xuống, nên tôi giả vờ không quan tâm, vứt tờ giấy qua một bên, tiếp tục chép bài.
Đề xuất : Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao