81. Chương 81

Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đi gọi Hàn Mai tới đây, ai gia hỏi nàng ta.”
Thụy thái quý phi nửa nằm nửa tựa trên giường, vẫn quyết định trước mắt chưa vội suy đoán ác ý.
“Vâng.”
Lam Yên lui xuống tìm Hàn Mai.
Hàn Mai tới chỗ Thụy thái quý phi, vẻ mặt khá bình tĩnh. Nàng ta và Ninh trắc phi đã sớm bàn bạc kỹ lưỡng về lý do nên dùng, tất nhiên không hoảng loạn.
Huống hồ lúc này Ninh trắc phi còn đang nằm trên giường, trong lòng Thụy thái quý phi chắc chắn sẽ nghiêng về phía Ninh trắc phi.
“Hàn Mai, đêm qua là ai phát hiện ra hỏa hoạn?”
“Là nô tỳ.”
Hàn Mai cúi đầu, khẽ đáp.
“Ồ? Nửa đêm nửa hôm, sao ngươi lại phát hiện ra?”
Hàn Mai biết Thụy thái quý phi đã sinh lòng nghi ngờ, vội thưa, “Bẩm nương nương, đêm qua Ninh trắc phi nương nương trằn trọc không ngủ được, ngồi trong sân ngắm trời thất thần. Nô tỳ lo cho nương nương nên đứng cách đó không xa, lúc rảnh rỗi nhìn quanh, phát hiện phía trên Linh viện bốc khói đen. Nô tỳ từng thấy nhà hàng xóm ở quê bị cháy, nên mới nhận ra được.”
“Vậy vì sao Ninh trắc phi muộn thế còn chưa ngủ?”
Nghe lời giải thích, vẻ mặt Thụy thái quý phi dịu đi vài phần. Từ sân Ngưng viện quả thực có thể nhìn thấy khói dày phía trên Linh viện.
“Bẩm nương nương, nô tỳ không rõ. Đêm qua từ Linh viện trở về, tâm trạng Ninh trắc phi nương nương không tốt lắm, đến giờ ngủ mà vẫn mặc áo mỏng ngồi ngoài sân. Ngay cả áo choàng cũng là nô tỳ sợ nương nương nhiễm lạnh nên khoác thêm cho người.”
“Ừm, về chăm sóc Ninh trắc phi cho chu đáo, có thưởng.”
“Vâng, nô tỳ hiểu.”
Hàn Mai mặt không đổi sắc lui ra. Về đến phòng Ninh trắc phi mới khẽ thở phào, cũng không biết Thụy thái quý phi có tin hay không.
Bên này Thụy thái quý phi nghe xong lời Hàn Mai, trầm mặc hồi lâu mới hỏi, “Lam Yên, ngươi thấy việc này có liên quan tới Ninh trắc phi không?”
Thụy thái quý phi ở trong cung bao năm, chuyện gì cũng phải suy nghĩ thấu đáo, không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài.
“Nương nương, nô tỳ thấy Hàn Mai không giống nói dối. Đêm qua trong tình cảnh ấy, khi nô tỳ gặp Ninh trắc phi, quả thật người mặc áo mỏng và áo choàng, tóc cũng xõa rối. Hàn Mai cũng áo quần xộc xệch. Nếu không phải Ninh trắc phi đã tính toán kỹ lưỡng đến mức chuẩn bị từng ấy, thì hẳn là thật.”
“Chỉ là,”
Lam Yên liếc nhìn Thụy thái quý phi rồi nói tiếp, “Nô tỳ vẫn muốn tin Ninh trắc phi. Đêm qua nương nương chưa tận mắt thấy, lửa lớn như vậy, nếu không có Ninh trắc phi, e rằng nương nương… ngay cả nô tỳ cũng chưa chắc dám xông vào. Ninh trắc phi có tấm lòng như thế, thật khó được.”
Lam Yên hầu hạ bên Thụy thái quý phi mấy chục năm, một câu nói tùy ý của Lam Yên, cũng đủ khiến cán cân trong lòng Thụy thái quý phi nghiêng đi.
Mà Lam Yên đã tận mắt chứng kiến những gì Ninh trắc phi làm, tự nhiên cho rằng Ninh trắc phi là người tốt, nghe lời Hàn Mai giải thích cũng không nghĩ Ninh trắc phi đến mức tệ hại.
“Haiz, có lẽ là ai gia nghĩ nhiều rồi. Đợi Ninh trắc phi tỉnh lại rồi tính, dù sao mạng này của ai gia cũng do Ninh trắc phi cứu về.”
Thụy thái quý phi thở dài, là tính toán cũng được, là thật lòng cũng được, ít nhất Ninh trắc phi có gan ấy, vậy tạm coi là chuyện ngoài ý muốn đi.
“Nương nương nói phải, đêm qua nô tỳ thấy Ninh trắc phi như vậy, thực sự cảm thấy người ấy không tệ, có lẽ là thật lòng đối đãi với nương nương.”
“Ừm, Lam Yên, con đi xem vụ cháy rốt cuộc là do đâu, ai gia nghỉ thêm một lát.”
“Vâng, nô tỳ đi ngay.”
Lam Yên đỡ Thụy thái quý phi nằm xuống, dặn dò cung nữ trông chừng, rồi tự mình ra ngoài xử lý.
Lam Yên đi kiểm tra hiện trường hỏa hoạn. Lúc trở về, Thụy thái quý phi đã được cung nữ hầu hạ thay xong y phục.
“Nương nương, nô tỳ đã xem qua, do phía hậu viện có ít cành khô, ban đêm tự bốc cháy, giống như hỏa hoạn tự nhiên, không thấy dấu vết có người phóng hỏa.”
Lam Yên xem xét kỹ xung quanh, không phát hiện điều gì bất thường. Hiện là tháng tám, trời nóng nhất năm, xảy ra hỏa hoạn tự nhiên cũng không lạ.
“Đã nhìn kỹ chưa?”
Thụy thái quý phi đưa tay chỉnh lại cây trâm bạc trên tóc, ngủ một giấc dậy, cổ họng đã đỡ hơn nhiều.
“Nô tỳ tự mình xem xét, không giao cho ai khác, hẳn không sai.”
“Ừm, vậy thôi, cứ coi là hỏa hoạn tự nhiên đi, nhưng đối ngoại không thể nói như vậy.”
Thụy thái quý phi đứng dậy, Lam Yên bước lên đỡ.
“Nô tỳ hiểu, với người ngoài, nô tỳ sẽ nói có cung nữ đổ tro trong lư hương ở đó, vừa khéo bén lửa.”
Lam Yên theo hầu Thụy thái quý phi bao năm, chút chuyện ấy vẫn phân rõ được.
Linh viện thuộc địa phận hoàng lăng, hoàng lăng gặp hỏa hoạn tự nhiên, đâu phải chuyện tốt.
Truyền ra ngoài, người không biết lại nói là trời giáng tội, gặp kẻ có ý xấu còn thêu dệt thêm.
Huống hồ hiện nay Đại Lý và Việt Quốc thế cục căng thẳng, nếu bị Việt Quốc lợi dụng thì không hay.
“Ừm, ngươi làm việc ai gia cũng yên tâm.”
Thụy thái quý phi vỗ nhẹ tay Lam Yên, bao năm ăn ý, đâu phải chỉ là lời nói suông.
“Nương nương, Ninh trắc phi nương nương tỉnh rồi, nói muốn gặp người.”
Ngoài phòng có cung nữ vào bẩm.
“Vậy đi gặp nàng ấy.”
Đến phòng Ninh trắc phi, Ninh trắc phi đang nằm sấp trên giường, vì lưng bị thương nặng không thể nằm ngửa, tay lại có thương tích, cũng chẳng thể nghiêng.
Thấy Thụy thái quý phi bước vào, Ninh trắc phi khẽ cựa mình muốn đứng dậy hành lễ, lại chạm phải vết thương, “A…”
“Đừng động, cứ nằm đi, ai gia không thiếu lễ này.”
Hàn Mai mang ghế đặt trước giường, Lam Yên đỡ Thụy thái quý phi ngồi xuống.
“Nương nương có ổn không, có bị thương chỗ nào không?”
Sắc mặt Ninh trắc phi trắng bệch, không chút huyết sắc, nhưng nỗi lo trên mặt lại chân thành.
“Không sao, ai gia đều ổn, làm khó cho con rồi.”
Thụy thái quý phi mỉm cười, giọng nói ôn hòa.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, nương nương không sao là được, thiếp thân cũng không sao.”
Ninh trắc phi cũng cười, nụ cười ấy trong mắt Thụy thái quý phi khiến người ta không khỏi xúc động.
Toàn thân đầy thương tích, vậy mà vẫn lo lắng cho mình, tấm lòng ấy khiến Thụy thái quý phi nghĩ lại sự nghi ngờ lúc trước mà có phần xấu hổ.
Ninh trắc phi có lẽ vì đau mà khẽ cụp mắt, Thụy thái quý phi không nhìn rõ ý cười nơi đáy mắt.
Đêm qua tự làm mình đầy thương tích, lúc này Ninh trắc phi tuyệt đối không thể để mọi chuyện đổ sông đổ biển. Dù trong lòng hận Thụy thái quý phi đến đâu, cũng không thể lộ ra.
Nữ tử nào chẳng yêu dung mạo, nay lưng và tay Ninh trắc phi đều đầy vết thương. Đừng nói ở nơi này, dù trong hoàng cung e cũng khó tránh khỏi để lại sẹo, trong lòng Ninh trắc phi cũng hận.
Nhưng đường là tự mình chọn, hận thì sao, chẳng phải vẫn phải tươi cười hỏi han Thụy thái quý phi đó sao.
“Nghe Hàn Mai nói đêm qua con ngồi ngoài sân đến khuya, có tâm sự gì ư?”
Thụy thái quý phi hỏi một câu như thể quan tâm.
“Thiếp thân… thiếp thân chỉ là đêm qua cùng nương nương nhắc đến mẫu thân, nên trằn trọc khó ngủ. Ra sân hít thở chút, không ngờ Hàn Mai lại phát hiện ra, cũng may Hàn Mai phát hiện ra, nếu không thiếp thân e rằng…”
Ninh trắc phi dường như vừa ngượng ngùng vừa buồn bã, nhắc đến mẫu thân, cuối cùng cũng có chút cảm giác thương tâm.
“Đứa trẻ ngốc, đừng quá đau lòng, dưỡng cho khỏe, rồi sẽ gặp lại được mẫu thân.”
Thụy thái quý phi nhớ lại chuyện hai người nói đêm qua, không ngờ Ninh trắc phi lại vì thế mà mất ngủ.
Nhưng cũng phải, phàm ai nhớ nhà, đều vì nỗi nhớ ấy mà khó chợp mắt. Ngay cả Thụy thái quý phi khi mới tới hoàng lăng, cũng từng nhớ đến thái thượng hoàng.
Khi ấy cả nhà Thụy thái quý phi đã không còn, muốn nhớ nhà cũng chẳng biết nhớ ai.
Thụy thái quý phi không oán trách thái thượng hoàng, mọi chuyện chỉ trách phụ thân quá tham vọng.
Nếu năm xưa mình không nhập cung thì tốt biết mấy, có lẽ người nhà cũng không sinh lòng dã tâm ấy, có lẽ vẫn còn.
Nhưng đời này nào có “nếu”, chuyện đã xảy ra không thể cứu vãn, chi bằng nghĩ tới sau này, biết đâu còn kịp trân trọng.
“Vâng, tạ nương nương, thiếp thân hiểu.”
Thấy Ninh trắc phi không có tinh thần, Thụy thái quý phi không quấy rầy thêm, đứng dậy rời đi.
“Hàn Mai, Thụy thái quý phi có hỏi ngươi điều gì không?”
Vừa thấy Thụy thái quý phi đi khuất, vẻ mặt Ninh trắc phi lạnh xuống.
“Bẩm nương nương, mọi việc đều trong dự liệu của nương nương, nô tỳ đều đáp theo lời nương nương đã dặn.”
“Ừm, tìm đại phu, bảo đại phu nói bệnh tình của ta nặng thêm chút, phải khiến Thụy thái quý phi đau lòng mới được.”
Màn kịch này của Ninh trắc phi, chính là để Thụy thái quý phi thương xót vì mình bị thương mà đưa mình về cung.
Dù sao hoàng lăng như vậy, vết thương dễ nhiễm trùng. Chỉ cần Thụy thái quý phi có vài phần thương xót, ắt sẽ mang Ninh trắc phi về cung.
Thụy thái quý phi nào hay biết, tất cả quả thực chỉ là tính toán. Nghe đại phu nói vết thương Ninh trắc phi có khả năng chuyển biến xấu, nhất thời cũng lo lắng.
“Lam Yên, thu xếp đi, đưa cả Ninh trắc phi theo, cùng về hoàng thành, dù sao nàng ấy cũng vì ai gia mới ra nông nỗi này.”
“Nương nương, làm vậy có ổn không, chỉ sợ hoàng thượng sẽ không vui?”
Lam Yên có chút do dự. Dù cảm thấy Ninh trắc phi là người tốt, nhưng chưa từng nghĩ tới việc đưa nàng về cung.
Thụy thái quý phi ở hoàng lăng năm năm, khó khăn lắm mới đợi được ngày về cung. Nay mang theo Ninh trắc phi, sợ hoàng thượng không vui, vậy thì lợi bất cập hại.
“Không sao, hoàng thượng là do ai gia nhìn lớn lên, không phải người nhỏ nhen như vậy đâu. Huống hồ Ninh trắc phi bị như thế, ai gia cũng không yên lòng.”
Thụy thái quý phi ăn chay niệm Phật ở hoàng lăng năm năm, rốt cuộc cũng giữ lại vài phần thiện tâm. Ninh trắc phi như vậy, thực sự quá thảm.
Nếu không về hoàng thành, cũng chẳng biết Ninh trắc phi có qua nổi hay không. Dù có qua được, sẹo trên người cũng khó xóa.
Để Ninh trắc phi ở lại hoàng lăng, trong lòng Thụy thái quý phi cũng day dứt, nghĩ hẳn là thái thượng hoàng cũng sẽ không nói gì.
“Vâng, vậy nô tỳ đi dặn dò.”
Lam Yên cũng không tiện khuyên thêm, dù sao chuyện Ninh trắc phi làm quả thật khiến người ta cảm động.
“Trước mắt đừng nói cho Ninh trắc phi biết, để nàng ta ổn định đã, sắp về cung rồi hẵng nói, ắt hẳn nàng ta cũng vui mừng, có thể gặp mẫu thân.”
Trong lòng Thụy thái quý phi đã có vài phần xem Ninh trắc phi như con mình. Nếu sau này Ninh trắc phi không làm sai điều gì, Thụy thái quý phi cũng nguyện ở trong cung để nàng ta làm bạn.
“Vâng, nô tỳ hiểu.”