Đây không chỉ là một cuộc hành trình, mà còn là một lần giải cứu... của chính tâm hồn.
"Chơi vậy thôi chứ ai lại đi cưới một phụ nữ đã một đời chồng, nhan sắc và trí thông minh đều chẳng ra gì?"
Lời lẽ cay nghiệt ấy thốt ra từ miệng Chu Vinh, cứa sâu vào không khí. Ngay phía sau anh, Triệu Tiểu Nhu, "người phụ nữ một đời chồng" bị anh miệt thị, vẫn đứng đó, bó hoa định trao vẫn còn e ấp trên tay. Cả căn phòng chìm trong sự ngượng ngùng đến nghẹt thở, nhưng cô lại mỉm cười, thản nhiên đến lạ: "Bác sĩ Chu, hoa này em tặng anh. Cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em."
…
Anh, Chu Vinh, tự cho mình là người hùng cứu rỗi. Anh đã che chở Triệu Tiểu Nhu khỏi những trận bắt nạt, kéo cô khỏi bàn tay tử thần, vực cô dậy từ vực sâu tuyệt vọng. Nhưng trớ trêu thay, anh lại khinh miệt sự yếu đuối, ngu ngốc của cô, và thề rằng sẽ không bao giờ kết hôn với một người như vậy.
Hai năm sau, tin tức về cô đến tai Chu Vinh như một nhát dao: Triệu Tiểu Nhu đã rời xa Thượng Hải phồn hoa, đến tận Cam Tư xa xôi hai ngàn cây số, và đã kết hôn. Giây phút ấy, anh mới bàng hoàng nhận ra, cô gái anh từng miệt thị ấy, với sự yếu đuối nhưng ngang ngược đến lạ, đã ăn sâu vào tâm trí anh, ám ảnh anh như máu thịt. Anh tỉnh táo hơn bao giờ hết, và cũng tuyệt vọng hơn gấp bội.
**Nhân vật:**
* **Triệu Tiểu Nhu:** Vẻ ngoài yếu đuối, ngây thơ đến mức bị xem là ngốc nghếch, nhưng ẩn sâu bên trong là một nội tâm kiên định đến bất ngờ.
* **Chu Vinh:** Kẻ được mệnh danh là "con cưng của trời", luôn đặt lý trí lên trên hết thảy, khinh ghét sự yếu đuối và ngu dốt.
Truyện Đề Cử






