Mùi Hương Dẫn Lối

Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng bảy, nắng như đổ lửa, cả Tử Cấm Thành bị hun nóng đến bỏng rát.
Phòng ngủ của cung nữ thấp hẹp, chật chội, hơn mười người chen chúc nhau trên một chiếc giường, qua đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ai nấy đều nhớp nháp mồ hôi, cảm giác dính dáp khó chịu.
Chỉ cần làm việc nửa canh giờ, mồ hôi đã túa ra ướt đẫm, mùi hôi nồng nặc lan tỏa.
Bởi thế, các cung nữ quét dọn đều chọn lau rửa mình mẩy sau khi hoàn tất công việc vào buổi tối.
Còn ta thì ngược lại.
Ngày nào ta cũng dậy sớm hơn một canh giờ, trước tiên là lau sạch người ngợm.
Sau đó thoa một loại hương đặc biệt, rồi mới bắt đầu công việc.
Ai nấy đều nói ta ngu ngốc, làm chuyện thừa thãi, rỗi hơi tự chuốc lấy phiền phức.
Hai tháng sau.
Mỗi sáng, khi Quý phi nương nương đi qua con đường ta quét dọn, đích thân nàng đã chỉ định đưa ta vào Vĩnh Xuân cung.
Vinh Quý phi xuất thân từ gia tộc võ tướng hiển hách.
Không chỉ gia thế hiển hách, mà quyền thế của nàng còn vượt trội, uy danh ngang ngửa Hoàng hậu.
Chỉ tiếc rằng vào cung đã nhiều năm, nhưng bụng dạ nàng vẫn chẳng có tin vui.
Mọi người đều nói ta là kẻ ngốc mà có phúc, gặp may mắn trèo lên cành cao.
Nào có ai biết, người đầu óc đơn giản như thế, liệu có thể sống được bao lâu trong chốn đấu đá tranh đoạt khốc liệt như Vĩnh Xuân cung.
Chưa kịp hưởng lợi lộc e rằng đã mất mạng.
Chỉ có người cung nữ cao gầy nằm lim dim dưới mái hiên, lười biếng trở mình lẩm bẩm một mình:
“Ngốc cái gì, đó rõ ràng là một con hồ ly tinh gian xảo.”
Quả thật, Vĩnh Xuân cung là nơi ăn thịt người mà chẳng nhả xương.
Lúc này trong cung, Vinh Quý phi đang lười biếng tựa vào ghế quý phi, thong thả thưởng thức những quả nho.
Mái tóc đen nhánh, môi đỏ rực, ngũ quan trên gương mặt trái xoan tinh xảo đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Một chiếc áo lụa hồ lục quý giá ôm sát người, tôn lên làn da trắng ngần như ngọc, lộ rõ những đường cong uyển chuyển đầy quyến rũ của nàng.
Ta nhìn thẳng vào nàng, cứ ngây ngẩn ngắm nhìn mà chẳng hay biết gì.
Lơ đễnh, ta buột miệng thốt lên với vẻ ngốc nghếch, thật thà:
“Quý phi nương nương, người trông giống hệt tổ mẫu của nô tỳ…”
“To gan!”
Mụ ma ma quản sự bên cạnh Quý phi quát lớn, một cái tát mang theo cơn gió mạnh lập tức giáng xuống.
Lúc này ta mới kịp nói xong nửa câu sau.
“Trông giống tiên nữ mà tổ mẫu nô tỳ thường kể.”
Có lẽ vì quá xúc động, ta không kìm được mà tiến lại gần.
Không ngờ lại né được phần lớn cái tát nhờ cú lách người vụng về.
Tiếng tát vang lên giòn giã, ta ôm bên má rát bỏng, thành khẩn quỳ xuống dập đầu.
Ma ma còn định làm khó ta.
Nhưng Quý phi đang vui vẻ, liền cao giọng ngăn lại.
“Thôi đi, Vương ma ma. Nhìn con bé này là biết ngay nó thật thà, vụng về.”
“Về sau giao nó cho bà, dạy dỗ cẩn thận.”
Quý phi nói rằng gọi ta đến đây chỉ vì thứ hương lạ trên người ta.
Ta cũng không giấu giếm, đem bí quyết chế ra hương thơm đặc biệt ấy – một phương thuốc quê nhà – kể hết cho nàng nghe.
Quý phi rất hài lòng, đôi môi đỏ mọng khẽ nở nụ cười duyên dáng.
“Chuyện này nếu làm tốt, bổn cung sẽ thưởng lớn!”
Sáng hôm sau, trời chưa sáng tỏ hẳn, ta đã bị cung nữ quản sự Thúy Liễu hắt một chậu nước lạnh cho tỉnh ngủ.
Nàng ta túm lấy tai ta, the thé mắng:
“Đồ con hầu, mới vào đã học thói lười biếng, để xem ta có lột da ngươi không!”
Thúy Liễu nổi tiếng là kẻ có bàn tay sắt, không biết đã hành hạ bao cung nữ mới vào cung.
Chỉ là hôm nay có vẻ không được suôn sẻ cho lắm.
Ta giả vờ khóc lóc om sòm, ôm đầu bỏ chạy, nhưng trong lúc hoảng loạn, nàng ta lại như bắt phải con lươn.
Nhìn như đã nắm được, nhưng rồi lại trơn tuột ngay khỏi tay.
Đang cơn bực bội, nàng ta không cẩn thận giẫm phải chậu nước.
Cả thân người mất thăng bằng, lập tức ngã thẳng xuống đất.
“Choang” một tiếng, cả người nàng nằm sõng soài, ôm lấy eo, đau đến kêu gào thảm thiết.
Biết mình có lỗi, ta ngoan ngoãn quỳ trong sảnh hai canh giờ.
Ma ma quản sự lúc này mới bực bội mở cửa bước vào.
“Ngươi tên là Chung…”
Ta ngờ nghệch cười đáp: “Nô tỳ tên là Chung Thanh Vãn.”
Nghe xong, bà ta liếc ta một cái không cảm xúc, rồi bình thản ngồi xuống.
Vương ma ma là người hầu lâu năm bên cạnh Quý phi.
Nên dù không có thiện cảm với ta, bà ta vẫn giữ đúng lễ nghi, hai tay giao nhau đặt ngay ngắn trên đầu gối.
“Ngươi chẳng phải giỏi lấy lòng chủ tử lắm sao?”
“Vậy từ nay việc quét dọn cả cung Vĩnh Xuân này, ngươi gánh hết cho ta.”
Ta lập tức quỳ nhích lên một chút, hai tay dâng trà lên quá đầu.
Cung kính, trông hiền lành vô hại.