Chương 11

Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi rượu độc được đưa tới trước mặt Vương thị, đôi mắt trống rỗng của bà khẽ rung lên.
Có vẻ như không thể tin được rằng, cả đời bà ta vì nương nương mà dùng rượu độc hại người, cuối cùng lại phải tự mình uống chén rượu độc báo ứng ấy.
Bà ta co giật, run rẩy.
Đôi mắt đục ngầu mở to đầy bất cam, dù đã tắt thở nhưng vẫn không thể nhắm lại.
Vương ma ma nào biết.
Lưỡi dao và thuốc độc bà ta dùng để đâm ta, từ lâu đã bị người của ta lén lút tráo đổi.
Lưỡi dao vốn có cơ quan, sẽ thụt lại nửa tấc ngay khi đâm vào người.
Thuốc độc trông có vẻ nguy hiểm, nhưng thực chất chỉ là mánh lừa bịp trong giang hồ mà thôi.
Đến ngày thứ mười ta tĩnh dưỡng trong lãnh cung, tiểu thái giám thanh tú ấy lại ghé thăm.
Hắn mang theo những món ăn và bánh ta ưa thích.
Hắn chui qua cánh cửa sứt sẹo lạnh lẽo, phủi phủi lớp bụi trên áo, rồi mỉm cười kiên nhẫn kể cho ta nghe tình hình trong cung.
Ta lặng lẽ nghe, thi thoảng đáp lại đôi câu.
Nhưng nụ cười của ta vẫn không khỏi có vẻ gượng ép.
Hắn nhìn vào ánh mắt ấy của ta, thoáng buồn nhưng không nói gì thêm.
Những chú mèo con quanh chúng ta vẫn vờn đùa vui vẻ trên giường.
Một lúc sau, hắn im lặng hồi lâu rồi khẽ cất lời hỏi.
“Nhất định phải rời khỏi Hoàng cung sao?”
Ta đang bận rộn cho mèo ăn, ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ với hắn.
Rồi ta kiên quyết gật đầu.
“Chốn cung đình thâm sâu hiểm ác, ta muốn về quê sống một đời bình yên.”
Mười ngày trước, ta chỉ còn chút hơi tàn, tựa như một oan hồn từ địa ngục bò ra khỏi giếng khô.
Người đầy máu me, mặt mày nhếch nhác, gục xuống giữa vũng máu.
Nếu không tình cờ gặp được hắn lúc dạo quanh, e rằng ta đã mất mạng từ lâu rồi.
Hắn cười khẽ, nhưng trong mắt lại phảng phất vẻ buồn bã.
Giọng nói của hắn lạnh lùng pha chút khàn khàn.
“Sớm biết vậy, ta đã không nên giúp ngươi báo thù.”
“Ít nhất như thế, ngươi vẫn ở lại bên cạnh ta.”
Chúng ta đã hẹn, giờ Tý đêm nay, hắn sẽ dùng xe ngựa đưa ta ra khỏi cung.
Trước lúc đi, hắn lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt sâu lắng khó dò.
Mang theo chút đắng cay, hắn khẽ hỏi: “Ngươi mong xuất cung đến vậy, có phải chỉ để sau này thành thân cùng Mạc Thư Khiêm không?”
Ta phì cười, phun một ngụm nước, rồi đưa ánh mắt đong đầy vẻ e thẹn mà phủ nhận.
“Nếu không phải hắn cứ ép ta nhận đồ, ta nào có tự dưng rước họa sát thân như vậy.”
Dưới ánh sáng dịu dàng, yết hầu hắn khẽ nhấp nhô.
Ánh mắt hắn như mây mờ tan đi, chứa cả một dải ngân hà sáng rực.
Mà trong dải ngân hà ấy, lại có một bóng hình nhỏ nhắn.
Bóng hình ấy, là ta.
“A Vãn, đợi ta, ta nhất định sẽ tìm cách ra khỏi cung… cùng ngươi…”
Nói đến đây, hắn bỗng ngừng lại.
Hai gò má thoáng đỏ ửng.
Ta ngỡ ngàng ngắm nhìn quai hàm rắn rỏi của hắn khi hắn nghiêng mặt.
Đôi mắt hẹp dài của hắn, đuôi mắt khẽ nhếch lên, lộ ra nét sắc bén cuốn hút.
Ta nhìn thẳng vào hắn, giọng khẽ buông lửng, nghe như giọng nói mê hoặc hồn người.
“Quý Tiểu Bảo, nếu ngươi không phải thái giám, biết đâu ta đã thích ngươi thật rồi.”
Khuôn mặt không phấn son của ta thoáng hiện nét nhợt nhạt vì bệnh, nhưng đôi mắt cười cong sâu, vừa quyến rũ vừa khơi gợi.
Câu nói đanh thép ấy khiến lòng hắn khựng lại.
Gió lạnh vút qua tai cũng không còn nghe thấy, chỉ còn tiếng vo ve, bốn bề tĩnh mịch.
Ngay lúc ấy, ta bất chợt ho nhẹ.
Cơn ho bất ngờ như một cái tát tạt vào hắn khiến hắn bừng tỉnh.
Cuối cùng, hắn đành cất đi bao nỗi niềm, ngậm ngùi nói:
“Ra khỏi cung cũng tốt, chốn cung đình này đầy mưu mô gian hiểm, không phải nơi dành cho kẻ thuần khiết không chút tì vết như ngươi.”
Đêm thu, trăng sáng như dải lụa.
Đom đóm bay lượn, sao lấp lánh sáng ngời.
Hắn và ta ngồi chung trên xe ngựa.
Chiếc xe lắc lư, ta không e dè gì nữa, ngả đầu vào bờ vai rộng của hắn.
Khoảnh khắc thân mật ấy, hệt như đôi giai ngẫu.
Đến cổng cung, thật không may, lại đúng lúc Mạc Thư Khiêm đang trực đêm.
Hắn theo quy định mà tra hỏi, còn tiểu thái giám lái xe ngựa thì đáp lại vô cùng trôi chảy.
Lại có lệnh bài trong tay, Mạc Thư Khiêm cũng không có lý do gì để ngăn lại.
Nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng ấy, tựa hồ như muốn xuyên qua rèm xe, nhìn thấu mọi thứ bên trong.
Ta rụt cổ, có chút sợ hãi.
Quý Tiểu Bảo liền tự nhiên nắm lấy tay ta, giữ chặt trong lòng bàn tay rồi trấn an bằng giọng ấm áp.
Ở góc độ hắn không thể thấy.
Nụ cười của ta như một đóa hoa anh túc rực rỡ, đẹp đẽ nhưng ẩn chứa độc dược chí mạng.
Tiểu thái giám đánh xe thì thầm mấy câu vào tai Mạc Thư Khiêm.
Mạc Thư Khiêm liền cung kính lùi sang một bên, cúi mình chắp tay.
Tiếng nói lẫn chút run rẩy khẽ khàng: “Cung tiễn đại nhân.”