Chương 14

Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người nghe ra ý cảnh cáo trong lời nói, ai nấy đều che miệng cười thầm.
Ta như tìm được người thân, xúc động nắm lấy tay ma ma, đôi mắt ướt lệ, không kìm được cảm xúc:
“Ma ma thật quan tâm đến bản cung, bản cung được sủng ái đến mức không biết nói gì cho phải.”
Lời nói bất ngờ khiến ma ma nhất thời lúng túng.
Hoàng hậu vẫn giữ vẻ dịu dàng như gió xuân, ân cần hỏi han việc ăn mặc, sinh hoạt của ta, lời lẽ đầy quan tâm, dường như cũng hài lòng vì Hoàng thượng vốn khô khan lại đặc biệt ưu ái ta.
Gương mặt bà tràn đầy nụ cười, nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia khó chịu.
Ta vẫn bình thản, âm thầm ghi nhớ mọi biểu cảm ấy, đáp lại từng câu hỏi líu lo như một cô nương non nớt, chưa từng trải sự đời:
“Hoàng hậu nương nương không cần lo lắng, thần thiếp chiếm dụng tiểu ngự trù của Hoàng thượng, ngày ngày ăn uống rất đầy đủ!”
“Áo mặc cũng là lụa mới cống tiến của mùa thu năm nay, nghe nói là do mấy chục thợ thêu ngày đêm may vá theo lệnh của Hoàng thượng đấy.”
Ta vui vẻ kể lể, như thể không nhận ra mỗi câu nói lại khiến sắc mặt các phi tần tối sầm thêm một phần.
Ta còn vui vẻ chạy tới trước mặt Trầm Giáng Tuyết khoe khoang:
“Nương nương chạm thử xem, chiếc áo thêu kim tuyến này thật đẹp mắt!”
Gương mặt Trầm Giáng Tuyết đen sầm như đáy nồi, xoay người bỏ đi.
Ra khỏi Thọ Nhân cung, các phi tần khác e ngại phải nghe thêm lời khoe khoang khó chịu của ta, đều vội vã bỏ đi như chạy trốn.
Chỉ có Trầm Giáng Tuyết quay trở lại, khi đối mặt với ta, sắc mặt đầy vẻ khinh thường:
“Chung Thanh Vãn, ngươi đừng có mà giả vờ.”
“Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ lột chiếc mặt nạ của ngươi xuống, để Hoàng thượng thấy rõ ngươi thực chất là loại người gì!”
Rõ ràng nàng hận ta đến thấu xương.
Nhưng thì đã sao?
Tiếng cười trong trẻo của ta như tiếng chuông bạc, lanh lảnh vang lên, nhưng lại ẩn chứa lưỡi kiếm sắc bén.
Ta liếc thấy từ đằng xa bóng hoàng bào màu vàng sáng đang nhanh chóng tiến đến, đôi mắt lấp lánh tia phấn khích.
Ta nhếch miệng cười khiêu khích, nhướng mày, từng chữ một nói rõ ràng:
“Ta chính là thích cái bộ dạng ngươi khó chịu với ta mà không thể làm gì được ta đấy.”
Nụ cười trên môi nàng dần đông cứng lại, trong mắt toát ra nét lạnh lẽo quái dị.
Thật đúng lúc, hôm nay là sinh thần của tỷ tỷ.
Để ta tặng ngươi một món đại lễ, để ngươi cũng nếm thử cảm giác bị rút hồn lột da!
Trầm Giáng Tuyết như bị giẫm phải đuôi, lập tức tức giận bừng bừng, không hề nghĩ ngợi, nhấc chân đạp tới.
Nhưng ta đã sớm phòng bị.
Trông thì như bị một cước vào ngực, thực ra là mượn lực để hóa giải phần lớn.
Nàng như đạp vào bông, không chút sức lực.
Thân thể ta lại như thể bị đánh bay ra, được Quý Kỳ Ngôn vừa đến kịp lúc đỡ lấy, nhẹ nhàng ôm chặt vào lòng.
Hắn nhìn ta đầy thương xót, ánh mắt sắc bén như dao nhắm thẳng vào Chiêu nghi nương nương.
“Trầm Giáng Tuyết, trẫm nể tình công lao của phụ thân và huynh trưởng nàng, luôn nhẫn nhịn với nàng.”
“Nhưng lần này, nàng quá đáng rồi!”
Lời nói mang khí thế như lưỡi dao, khiến mặt Trầm Giáng Tuyết không còn chút máu, ánh mắt như vỡ vụn, cơ thể lảo đảo.
Gió lùa qua khóe mắt, nàng cười mà nước mắt lăn dài.
Một lúc lâu sau, giọng nói vỡ vụt của nàng mới cất lên:
“Thiếp quá đáng sao? Ha ha ha…”
“Là nàng ta hại thần thiếp, Hoàng thượng, nàng đã hại chết hai người trong cung của thần thiếp, vậy mà Hoàng thượng còn nói thần thiếp quá đáng sao?”
Nước mắt rơi lã chã, từng giọt rơi xuống ướt đẫm vạt áo.
Mới như thế mà đã đau khổ lắm rồi sao?
So với nỗi đau mất đi tỷ tỷ của ta, chẳng qua cũng chỉ là một phần vạn.
Vẫn chưa đủ đâu, Trầm Giáng Tuyết.
Phụ thân và huynh trưởng ngươi là trụ cột quốc gia, ta không thể vì tư thù cá nhân mà lấy mạng ngươi, khiến bách tính lâm vào cảnh lầm than.
Nhưng ta có thể khiến ngươi tan nát tâm can.
“Không phải vì người trong cung của nàng ép đến đường cùng, A Vãn sao phải làm vậy.”
“Nàng trời sinh thiện lương, tâm tư thuần khiết, vốn không muốn bị cuốn vào chốn hậu cung tranh đấu.”
“Là nàng không quản nghiêm hạ nhân khiến A Vãn chịu khổ, tội ấy trẫm còn chưa truy cứu, nàng lại còn dám ngông cuồng!”
Khuôn mặt Quý Kỳ Ngôn lạnh lẽo hơn cả băng tuyết trên đỉnh núi, nhưng khi cúi nhìn ta đang nằm trong lòng, lại dịu dàng mà an ủi.
Ta liền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương lên.
Đôi mắt như thủy tinh ánh lệ, giống hệt như con mèo nhỏ bị ức hiếp.
Trong sáng vô tội, dễ khiến người ta xót xa.
Ta và Quý Kỳ Ngôn nhìn nhau say đắm, tình ý ngập tràn, không màng đến ai khác.
Khiến Trầm Giáng Tuyết như một kẻ lạc lõng hoàn toàn.
Giọng nàng nghẹn lại, chua xót đến khó nghe, nhưng lại nhẹ nhàng đến run lòng người.
“Hoàng thượng, người từng nói kiếp này, người sẽ chỉ có Trầm Giáng Tuyết là ngoại lệ.”
“Lời ấy... còn giữ được chăng?”