Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân
Nghiệt Duyên Nơi Hoàng Cung
Yểu Yểu Chung Thanh Vãn - Mộc Dị Vi Xuân thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có người tiết lộ tin tức, nói rằng Hoàng đế phế truất Hoàng hậu chỉ vì sủng phi Chung thị đã chết dưới tay Hoàng hậu.
Sư thúc dò la được tin này, ông khẽ thở dài:
“Nghe nói bệnh cũ của Hoàng thượng lại tái phát, không cách nào dứt ra được. Mỗi đêm về khuya, người lại thường nhắc đến những ngày còn ở bên Thuần phi.”
Thuần phi sao?
Ta khẽ kéo rèm trúc, che đi ánh sáng chói chang bên ngoài.
Ta chỉ cảm thấy hai chữ ấy cũng giống như ánh sáng chói chang kia, xa vời mà không thể chạm tới.
Từ khi ta bắt đầu cho mèo ăn trong lãnh cung, đó cũng chính là lúc ta âm thầm tính toán để tiếp cận hắn.
Ta tìm hiểu sở thích của hắn, cố ý tỏ ra yếu đuối.
Lúc gần lúc xa, khiến hắn bận tâm không yên.
Dùng chính những thủ đoạn này, ta đã khiến hắn nảy sinh ý nghĩ không thể thiếu ta.
Có lẽ Quý Kỳ Ngôn từng thật lòng với ta, nhưng rốt cuộc, ta cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn mà thôi.
Cái gì mà tình, mà ái.
Chẳng qua hắn mượn danh nghĩa si tình để trừ bỏ phe cánh của Hoàng hậu mà thôi.
Sư thúc gác chân dài lên, nằm uể oải trên chiếc ghế mây.
Tay cầm một bình Xuân Phong Túy, nhấp từng ngụm rượu.
“Sư điệt à, ngươi thấy đấy, ta giúp ngươi báo thù, giúp ngươi toàn thây rút lui.”
Ông bật dậy khỏi ghế, hai tay ôm má làm vẻ van xin.
“Vậy… tối nay ngươi có thể rửa bát giúp ta không?”
Ở cung Vĩnh Xuân, ta cố ý chọc giận cung nữ chưởng sự mới có cơ hội đến phòng chứa củi gặp sư thúc để đàm luận.
Ngày Thúy Liễu bị dội nước nóng chết, chính ông là người đứng ngoài tường dùng đá ném vào con mèo.
Khi Vương ma ma hại ta, kẻ tráo đổi dao và thuốc độc cũng chính là sư thúc.
Thậm chí ngay cả thuật sĩ do Thái y giới thiệu cũng là ông sắp xếp.
Vì không muốn rửa bát, sư thúc bất chấp tất cả, chắp tay làm bộ dễ thương để xin giúp đỡ.
Ta đặt hóa đơn từ quán rượu lên bàn, chẳng thèm ngẩng đầu mà đấu khẩu với sư thúc:
“Sư thúc à, nếu chỉ có một hạt đậu phộng, chắc người cũng không say đến mức này đâu.”
Năm ấy ông vì hai lượng bạc mà cá cược ta không thể lừa được tỷ tỷ.
Đã cá cược thì phải nhận thua, bát này ông rửa là cái chắc rồi.
Có tiếng gõ cửa khẽ khàng, một người đàn ông cụt tay dắt theo một con ngựa gầy đứng trước mặt ta.
“Xin hỏi chủ quán, có từng thấy cô nương này không?”
Ánh nắng cuối hạ chiếu lên đường nét góc cạnh của Mạc Thư Khiêm, khiến khuôn mặt hắn thêm phần phong trần.
Hắn mặc áo vải thô, đôi giày chiến rách nát đã lộ cả lỗ thủng.
Tấm lụa vẽ hình ta lại được hắn gìn giữ cẩn thận, như thể đó là bảo vật duy nhất hắn trân quý.
Ta mơ hồ lắc đầu: “Chưa từng gặp.”
Ta quay mặt đi, không hề giật mình, không chút xót thương.
Sau khi rời cung, ta đã thay hình đổi dạng.
Dù là người thân thiết nhất cũng không thể nhận ra bóng dáng ta của ngày xưa.
Đáp án này hắn đã nghe hàng trăm lần, Mạc Thư Khiêm cũng đã dần quen.
Ánh mắt hắn tối sầm, rồi đặt xuống một địa chỉ.
“Nếu chủ quán gặp được thê tử của ta, xin hãy gửi tin đến địa chỉ này, tại hạ sẽ đền đáp.”
Một vị lão tăng đi ngang qua, khẽ thở dài:
“A Di Đà Phật, khổ hải vô biên, quay đầu là bờ. Thí chủ cớ sao không buông bỏ nhân quả, một niệm giác ngộ ắt sinh trí huệ.”
Hắn lại lắc đầu bướng bỉnh, nở nụ cười cô tịch.
“Ước nguyện khi tay ta chắp lại, chỉ có nàng và con.”
Sau khi Mạc Thư Khiêm rời đi, ta châm lửa đốt mảnh lụa ghi địa chỉ.
Đem đoạn quá khứ ấy đốt sạch theo ngọn lửa.
Sư thúc muốn nói gì đó nhưng lại thôi: “Ngươi có muốn…”
Ta dứt khoát cắt ngang lời ông: “Không cần.”
Ta sẽ không nói cho Mạc Thư Khiêm biết ta là ai, lại càng không để hắn ở lại.
Đứa con mà hắn chấp niệm vốn dĩ không hề tồn tại.
Chẳng qua chỉ là trò lừa gạt của kẻ trong giang hồ, thêm thuốc mê để tạo ra ảo giác mà thôi.
Từ lúc hắn vu oan tỷ tỷ trộm nhìn hắn, đã định trước kiếp này ta và hắn chẳng thể có kết cục.
Sư thúc cười trêu ghẹo, nói rằng ta là kẻ chỉ cầu vinh hoa phú quý, chẳng cầu một chút chân tình.
Nhưng kết quả là, ta lại vì hai lượng bạc mà đánh cược cả cuộc đời.
Đúng là thế sự vô thường.
Ta khẽ mỉm cười, phải rồi, tỷ tỷ mới là kẻ lừa đảo thực sự.
Lúc gặp tỷ tỷ lần đầu, ta còn nhỏ hơn nàng một tuổi.
Ta nói, “Tỷ tỷ, tỷ phải luôn bảo vệ ta nhé.”
Giờ đây, ta lại lớn hơn tỷ tỷ ba tuổi rồi.
“Tỷ tỷ, từ nay hãy để ta bảo vệ tỷ!”
Chuông chiều ngân vang, ngọn núi xanh lẻ loi tiễn bước ta về.
Băng qua một vùng núi hoang vu.
Ngắm ánh chiều tà phủ rực chân trời, nghe gió lùa qua sườn núi.
Cũng may những năm tháng làm Quý phi, ta thường nhờ sư thúc lén đem châu báu ra khỏi cung.
Từ nay rượu nhạt món nhỏ, sống đời phú quý nhàn tản.
Thảnh thơi… thong dong.