Thể loại: Kiếm Hiệp
Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Kiếm Hiệp mới nhất trên Storya.
3005 Truyện
Danh sách truyện
(Trang 4/151)Sắp xếp:

[Tác giả Nữ Vương Bất Tại Gia -- Thể loại: Ngôn Tình, Quan Trường ]
A Yên biết rõ, mặc dù Tiêu Chính Phong hiện tại chỉ là một võ tướng tam đẳng, nhưng tương lai sẽ được phong hầu, quyền khuynh triều đình, vinh quang không ai tưởng nổi.
Nàng không ngờ đến đời này, người đó lại đến phủ cầu hôn mình.
Đây là chuyện tốt? Hay chuyện xấu?
A Yên nhịn không được rùng mình một cái.
Nàng vẫn còn nhớ, đời trước, chính thê của Tiêu Chính Phong là thứ nữ nhà hộ bộ thị lang. Nghe nói cô nương đó, với sắc đẹp khó cưỡng hôm sau tân hôn liền ngủ mê man không dậy nổi!
Không phải đâu… Nàng thật sự, có chút sợ nha…
640 chương0 lượt xem
FullMột chiếc xe tải từ phía đối diện phóng thẳng tới, ánh đèn chói mắt.
Phương Nhiên vô thức che mắt, tưởng bản thân sắp bị nghiền nát thành file nén .zip, kết quả giây tiếp theo bỗng xuyên đến mười năm sau.
Phương Nhiên mờ mịt đứng trong cục cảnh sát bấm số của cậu bạn nối khố.
Mười năm rồi, không ngờ Hoắc Diễn vẫn chưa thay số điện thoại.
Vừa nghe thấy giọng của Phương Nhiên, đầu bên kia điện thoại im lặng một hồi lâu, sau đó chỉ để lại hai chữ khàn khàn.
"Chờ tôi."
Phương Nhiên được Hoắc Diễn đưa về nhà.
Người bạn nối khố năm đó cùng cậu nghèo túng đến mức trong túi còn sạch sẽ hơn cả mặt, bây giờ đã trở thành ông trùm của giới thương nhân, ai cũng phải gọi anh một tiếng Hoắc tổng.
Cậu ở lại biệt thự của Hoắc Diễn, bữa ăn mỗi ngày có ít nhất năm đầu bếp thay phiên nhau chuẩn bị, nhà thiết kế đến lấy số đo may quần áo cho cậu, tầng trên cùng của biệt thự được phá tường, gộp lại thành phòng chơi game dành riêng cho cậu.
Phương Nhiên sống một cuộc sống trong mơ.
Cậu có thể cứ vậy mà làm một con cá muối, dạo chơi trong cái bể siêu cấp xa hoa mà người bạn nối khố tạo ra.
Mãi đến khi cậu vô tình bước vào nơi được giới thiệu là phòng kho của biệt thự.
Nơi đó được bố trí giống như linh đường, trên tường treo ảnh cậu, ánh nến lay động, trên bàn thờ đặt bát đồng đựng nước trong, mặt nước trôi nổi một vệt máu.
Phương Nhiên vượt qua mười năm trong một cái chớp mắt, là kỳ tích mà Hoắc Diễn ngày đêm cầu nguyện, cầu Thần khấn Phật.
.
Gần đây Hoắc tổng đến công ty luôn có một thiếu niên theo sau. Có nhân viên nọ đoán, có lẽ là con cháu trong nhà của Hoắc tổng?
Nhưng thiếu niên này đúng là không biết một vừa hai phải, có giám đốc cấp cao không chỉ nhìn thấy một lần, cậu không kiêng dè gì mà làm tổ trên ghế của Hoắc tổng chơi game, khiến Hoắc tổng chỉ có thể ngồi trên sô pha đối diện đọc tài liệu.
Thậm chí có nhân viên từng nghe thấy thiếu niên hất hàm đòi Hoắc tổng đi giày cho mình, mặc áo khoác cho mình.
Sau nữa, trên mạng tuồn ra tin đồn Hoắc tổng đã kết hôn ở nước ngoài, trong tấm ảnh chụp vội mờ tịt, đám nhân viên liếc mắt một cái đã nhận ra, người được Hoắc tổng ôm eo cúi đầu hôn kia chính là thiếu niên này.
* Tiểu kịch trường 1
Bạn nối khố bỗng già đi mười tuổi là cảm giác gì.
Rõ ràng ngày hôm trước vẫn còn cùng nhau trốn học đi chơi game, chớp mắt một cái, người kia đã trở thành người đàn ông thành đạt mặc tây trang, sơ mi thẳng thớm, cúc áo cài đến trên cùng, trong lúc giơ tay nhấc chân, lộ ra nút cài bằng kim cương lấp lánh trên tay áo, chói mù con mắt.
Hắn cao lên rất nhiều, đứng trước mặt Phương Nhiên, rũ mắt nhìn cậu còn có mấy phần dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống.
"Sao lại lén chạy ra ngoài chơi không báo trước?"
"Ai cho em tắt định vị trong điện thoại?"
"Nhiên Nhiên, không nghe lời có đúng không?"
* Tiểu kịch trường 2
Lăn lộn với trúc mã trên một chiếc giường là cảm giác gì?
Mười năm này không biết Hoắc Diễn ăn gì để lớn, mà hiện tại vừa cao vừa to, ôm Phương Nhiên mà như ôm một con thỏ bông, có thể dễ dàng bắt lấy cổ chân Phương Nhiên, kéo người lại khi cậu giãy dụa muốn bò về phía trước.
Động tác như muốn bỏ trốn này của Phương Nhiên đã kích thích đến Hoắc Diễn.
Ánh mắt của người đàn ông tối đi, càng dùng sức ôm chặt Phương Nhiên hơn, giọng nói khàn khàn.
"Muốn nhốt bé yêu lại."
*
Công bề ngoài đội lốt người bên trong điên rồ vs Thụ mặt trời nhỏ hơi thẳng nam
(Công bị điên thật)
Note của tác giả: Không có tình tiết thần bí huyền huyễn gì cả, thuần tuý là xuyên không.
Linh đường chỉ để ký thác tình cảm, không có yếu tố giả tưởng
76 chương0 lượt xem

Tên truyện: 邪物典当行:我只算大凶命
Tác giả: Trương Tự Đạo / 张自道
Văn án
Tôi kinh doanh tiệm cầm đồ gia truyền do ông nội sáng lập. Ngay từ những ngày đầu, cụ đã đặt ra một quy tắc: Chỉ nhận vật phẩm mang tà khí, mỗi khi nhận một món đồ phải xem một quẻ miễn phí cho khách hàng nhằm hóa giải những điều nguyên bản của vật phẩm đó. Sau khi xử lý, những món đồ này có thể giúp người thường thay đổi mệnh nghèo khó, thăng tiến trong công việc, phát tài hoặc giải trừ vận xui.
Những năm qua, tôi đã thu nhận rất nhiều vật phẩm kỳ lạ, chẳng hạn xương quai xanh màu vàng của kỹ nữ sau khi chết, lớp da mặt đẫm máu được giấu trong thân cổ thụ, quan tài hung dữ trôi nổi trên sông Hoàng Hà, cùng những thứ như tượng điêu khắc từ trăm mảnh xương, da người Diêm La, hay mộ phần của vua chuột tiên...
Nhưng dần dần, tôi chợt nhận ra rằng bản thân vật phẩm không hẳn là tà hay ác. Chính lòng tham và dục vọng không biết đủ của con người mới khiến chúng trở nên nguy hiểm.
500 chương0 lượt xem
FullNăm lên sáu tuổi, ta không may rơi xuống nước, từ đó trở thành cô nương khờ khạo nhất vùng Giang Nam.
Nhưng ta lại là người có vận may tốt nhất, vì có một vị phu quân cái gì cũng tốt.
Từ việc mặc y phục cho đến chuyện ăn uống, mọi thứ đều do chàng tự tay chăm lo cho ta.
Cho đến một ngày, ta muốn ăn thêm một bát băng lạc trong tiệc rượu.
Sau khi bị chàng từ chối.
Biểu huynh, người vốn luôn không vừa mắt phu quân của ta, liền hỏi ta:
"A Phúc, muội không thấy phu quân của muội quản lý muội hơi nhiều sao?"
Phu quân lạnh lùng trả lời thay ta: "Nàng ấy không thấy thế."
Biểu huynh lại hỏi: "Huynh chưa bao giờ quản muội như vậy, có phải huynh tốt hơn không?"
Phu quân nhíu mày, rồi thản nhiên lau miệng cho ta:
"A Phúc ngoan, nghe ra chưa? Biểu ca muội đang ly gián đó, hắn xấu tính lắm."
6 chương0 lượt xem
FullThạc sĩ nông nghiệp xuyên không tới cổ đại, còn chưa kịp tham gia cung đấu, Hầu phủ đã bị tịch biên.
Đám người khóc lóc thảm thiết, Lão phu nhân run rẩy hỏi: "Đó là vùng đất man di nào, làm sao mà sống nổi đây?"
Ta nhìn thánh chỉ, trầm mặc.
Nơi đó... chẳng phải là quê nhà của ta sao?
Ông nội của ta đã thầu hai trăm mẫu đất ở đó, từ nhỏ ta đã biết cấy lúa, trồng cây ăn quả, nuôi ao cá.
Nhị thiếu gia tuyệt vọng nói: "Đến đó, tất cả đều phải ch//ết đói!"
Ta thật sự không nhịn được: "Nhị thiếu gia, ngài nghĩ nhiều rồi. Đến đó, ngài phải giúp ta làm việc mới đúng."
Còn chuyện ch//ết đói khi bên cạnh bổn cô nương? Đang mơ mộng hão huyền sao?
12 chương0 lượt xem

Bạn đang đọc truyện
Nhật Ký Xuyên Thanh
của tác giả
Đa Mộc Mộc Đa
. Tối, Lý Vi ăn thêm một bát cơm trộn súp cua một cách ngon lành. Làm sủng phi chán phèo, cứ phải nhu mì, phải mềm mỏng, nhưng may mắn là...
Lý Vi: Đá quý đẹp quá, trâm cài thật là tinh xảo...
Tứ gia: Mua mua mua.
Lý Vi tưởng tượng cuộc sống gian nan sau khi thất sủng đến nỗi bật khóc.
Lý Vi phát cáu: Chàng còn tốt với thiếp không?
Tứ gia: Chỉ tốt với nàng, tốt cả đời.
Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm hay của cùng tác giả.
64 chương0 lượt xem
FullTác giả: 消失绿缇 – Tiêu Thất Lục Đề
Thể loại: Cung đình hầu tước, xuyên không, trọng sinh, ngọt văn, sảng văn, nhẹ nhàng
Văn án
Chưởng viện Hàn Lâm Ôn Trác xuất thân hèn mọn, từ nhỏ chịu đủ mọi sự ức hiếp, khiến tính cách méo mó, lại mang sở thích với nam giới.
Đúng lúc lão hoàng đế bệnh nặng, cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa bảy hoàng tử chính thức bắt đầu.
Lục hoàng tử đột nhiên tuyên bố: yêu thích người cùng giới không có gì đáng xấu hổ; đợi đến khi hắn đăng cơ, nhất định sẽ mở rộng ngôn luận để chính danh việc này.
Ôn Trác tin hắn.
Hắn khuấy đảo triều đình, hãm hại các hoàng tử khác, mang trên mình vô số tiếng xấu. Thế nhưng sau khi Lục hoàng tử lên ngôi, lại gán cho hắn cái danh “Triệu Cao đương đại”, xử hình vạn tiễn xuyên tâm, máu nhuộm phố dài để răn đe thiên hạ.
Khoảnh khắc trước khi chết, Lục hoàng tử khinh miệt nói: “Thân là nam nhân mà cam tâm làm kẻ dưới, thật khiến cô buồn nôn.”
Mở mắt lần nữa, Ôn Trác trọng sinh, quay về thời điểm quyền thế ngập trời.
Lục hoàng tử đã sớm ngồi uống trà ngoài phủ, chờ hắn chỉ điểm. Ôn Trác rũ mắt, nhìn về phía con tin hồi triều Thẩm Trưng đang quỳ nhẫn nhịn trước mặt.
Kiếp trước, hình như chính hắn đã thay lục hoàng tử làm nhục người này.
Ôn Trác giơ tay nâng cằm Thẩm Trưng, tóc dài rủ xuống, đôi mắt đa tình ánh lên ý cười: “Ngươi muốn làm hoàng đế không?”
Thẩm Trưng đưa tay lau máu mũi: “Hả?”
Ôn Trác: “………………”
***
Nam sinh đại học Thẩm Trưng, vừa mới đăng ký tài khoản trên trang web hôn nhân đồng tính thì xuyên không, trở thành một hoàng tử trong lịch sử từ đầu đến cuối chịu đủ nhục nhã, chết thảm vô cùng.
Quả nhiên vừa xuyên qua, hắn đã đang bị “làm nhục”…
Thẩm Trưng nhìn vị gian thần đại gian đại ác trước mặt, tựa trích tiên hạ phàm; cảnh sắc dưới lớp trung y thấp thoáng, phong tình nơi mày mắt đủ khiến mọi ‘mãnh A’ chết đuối.”.
Thế này mà gọi là làm nhục sao?
Thẩm Trưng xua tay: “Chuyện làm hoàng đế để sau hẵng nói, việc cấp bách bây giờ là xin hãy lập tức, ngay và luôn, làm nhục ta thật mạnh.”
Ôn Trác: “?”
***
Về sau, từ phóng túng không kiêng nể đến mỗi khắc đều kéo chặt trung y, Ôn Trác chỉ cần một khoảng cách để quen biết Thẩm Trưng.
Thẩm Trưng lười biếng ôm người vào lòng, tháo dây buộc tóc, hôn hết lần này đến lần khác: “Trẫm thấy lão sư vẫn quá bảo thủ rồi. Mặc đồ tình thú có gì mất mặt đâu, cưới trẫm lại càng không.”
Ôn Trác vừa thẹn vừa giận, liều mạng bịt miệng hắn. Dưới ngón chân buộc chuông của Thẩm Trưng, còn đang giẫm lên di chiếu tiên đế hạ lệnh tru sát Ôn Trác.
***
Tiểu kịch trường:
Ôn Trác nằm trên ghế thái sư uống trà, nhắm mắt dưỡng thần.
Thuộc hạ vào báo: “Đại nhân, hoàng thượng lại… lại… lại chui địa đạo tới tìm ngài rồi ạ!”
Ôn - thủ đoạn tàn độc, có thù tất báo - Trác nhét bánh ngọt vào tay áo, quay người bỏ chạy.
Thuộc hạ: chua xót.jpg
CP chính: Ôn Trác x Thẩm Trưng
161 chương0 lượt xem

Tiểu thúc của Vệ Đông Quân để lại một bức thư tố giác, rồi đột ngột treo cổ tự vẫn. Chính vì bức thư ấy, Vệ gia từng hiển hách một thời đã từ đỉnh cao rơi xuống đáy vực. Mọi người đều cam chịu số phận, chỉ có Vệ Đông Quân là không cam lòng. Dù có phải lên tận trời xanh, hay xuống tận hoàng tuyền, nàng cũng phải hỏi cho rõ thúc ấy một câu: "Vì sao?".
Vào thất đầu tiên sau khi thúc ấy qua đời, nàng tình cờ bước vào một ngôi cổ trạch. Trong ngôi nhà ấy, có một nam tử áo đen dường như đã chờ nàng từ rất lâu.
Nam tử nói:
"Kẻ tự vẫn, dương gian không giữ, âm phủ không thu.
Chỉ có chặt đứt trần duyên, mới được giải thoát".
Vệ Đông Quân mờ mịt hỏi: "Ngươi nói những lời này với ta làm gì?".
Nam tử đáp: "Bởi vì ta có một thỉnh cầu. Giúp ta khuy mộng*, để ta đoạn duyên".
*Khuy là nhìn trộm, mộng là giấc mơ.
Nàng là đôi mắt khuy mộng, hắn là thanh đao đoạn duyên.
Nếu trần duyên chưa dứt, vậy thì… Chỉ có thể bắt đầu từ một giấc mộng.
200 chương0 lượt xem

Lam tinh tận thế!!!
Toàn dân xuyên qua Khư thế giới, giãy dụa cầu sinh.
Đói khát, quái vật, c·hiến t·ranh, t·ai n·ạn là Khư thế giới giọng chính.
Trần Từ bằng vào tự thân hợp thành thiên phú chậm rãi quật khởi.
Vạn vật đều có thể hợp thành!
Không có v·ũ k·hí? Ta có một thanh ma pháp liên nỗ.
Nơi ẩn núp cần phòng thủ? Ta có gai dây leo phòng thủ nhà.
Không có lương thực? Ta có một đống biến dị thực vật.
Thời tiết lạnh không cách nào trồng trọt? Ta có một tòa phúc địa.
Vũ khí trang bị, siêu phàm kiến trúc, công pháp kỹ năng, kỳ vật ma khí.
Từ nhà gỗ đến vương quốc
Từ phàm nhân bắt đầu đắp nặn tự thân thần thoại.
“Chúng ta vốn nên t·ử v·ong, may mắn xuyên qua Khư thế giới, t·ử v·ong cũng không rời xa, vẫn tại dồn sức, có chút buông lỏng nhất định đem vạn kiếp bất phục, chỉ có thực lực cùng thế lực có thể dựa vào!”
〔 Cầu sinh 〕〔 Lãnh chúa 〕〔 Chiến tranh 〕〔 Vị diện 〕〔 Dị năng 〕
Đẳng cấp: 0,1,2,3,... giai
Vật phẩm phẩm chất: màu trắng Phổ thông, màu lam Tinh phẩm, màu cam Hi hữu, màu đỏ (hồng) Hoàn mỹ cùng màu vàng (kim) Thần thoại 5 cấp. Phổ thông, Tinh phẩm, Hi hữu, Hoàn mỹ cấp vật phẩm phân biệt mang theo 0, 1, 2, 3 đầu thuộc tính, Thần thoại vật phẩm kèm theo thuộc tính số lượng ngẫu nhiên.
Vật phẩm kèm theo thuộc tính, đối với tương đương cùng thấp hơn vật phẩm đẳng cấp sinh ra hiệu quả.
Kỹ năng đẳng cấp: Nhập môn, Thông thạo, Tinh thông, Đại thành, Chưởng khống.
Dã ngoại sinh vật: Phổ thông, Tinh anh, Đầu mục, Anh hùng, Lãnh chúa, 4 loại đầu lần lượt kèm theo thuộc tính hoặc kỹ năng 0 - 3 loại, Lãnh chúa sinh vật thuộc tính số lượng không hạn chế
Truyện đã ra 400c, các đh yên tâm nhập hố :v
200c đầu tại trong tân thủ khu chơi toàn dân cầu sinh, chỉ những người mạnh nhất mới có khả năng lấy được lãnh chúa lệnh, sau đó qua map mới trở thành lãnh chúa, chiêu mộ dân Lam tinh khác cũng như dân của những thế giới đã vỡ tan khác.
0 chương0 lượt xem

Thể Loại:
Cổ đại, trùng sinh
Nàng giúp hắn giành được phú quý nhưng khi hắn quyền thế ngập trời, lại bị bức tử một cách tàn nhẫn.
Tái sinh trở về thuở ban đầu, nàng sẽ từng bước vững chắc, mượn thế lực của nam tử nghiêng thành kia, mưu cầu cho mình một cuộc sống phú quý nhàn hạ.
―――Mỉm cười nhàn nhã khoanh tay, trong chớp mắt xoay chuyển mây đời.
804 chương0 lượt xem
FullTrong một tiểu viện ở ngõ Quế Hoa đột nhiên vọng ra tiếng trẻ con khóc thét, theo sau là tiếng bà đỡ báo tin vui: "Chúc mừng Tô đại quan nhân, sinh được một bé trai mũm mĩm!"
Trước cửa triệu phòng, tấm màn dày nặng được vén lên một góc nhỏ, Tô đại quan nhân nhón chân ghé mắt nhìn vào trong phòng với vẻ mặt hân hoan, miệng không quên đáp lời bà đỡ: "Đa tạ, đa tạ. Tiểu tử nhà ta nặng bao nhiêu cân?"
Dường như sợ gió lạnh luồn vào, hắn tiện tay buông tấm màn xuống, vẻ mặt hớn hở: "Không vội... không vội..." Rồi quay người lại, nói với một tiểu nương tử sáu tuổi: "A Cẩm, mẹ con lại sinh cho con một đệ đệ nữa, có vui không..."
Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố đầy phấn khích. Tô Học sĩ ở tuổi gần tam thập nhi lập xoa tay vui vẻ quay vòng vòng, đắm chìm trong niềm hạnh phúc nhiều con nhiều cháu.
Tô Nhược Cẩm thực sự không đành lòng đả kích hắn, nhưng nhìn thấy bà đỡ trong triệu phòng sắp sửa thu dọn xong xuôi để ra ngoài nhận tiền mừng, người không đáng yêu này chỉ có thể là nàng rồi.
"Cha, vậy người định trả cho Mã bà bà bao nhiêu tiền mừng?"
Tô Học sĩ: ...
0 chương0 lượt xem

Từ thiếu ngủ tỉnh kim thủ chỉ, thu được thiên phú rút ra năng lực!
Thiên phú một: 【 Trường sinh bất lão 】 mỗi ngày tăng thêm 1 năm tuổi thọ, vô thượng hạn.
Thiên phú hai: 【 Nghịch thiên ngộ tính 】 mỗi ngày tăng thêm 1 điểm ngộ tính, vô thượng hạn.
Thiên phú ba: 【 Gấp trăm lần bạo kích 】 mỗi ngày tiến độ tu luyện gấp trăm lần bạo kích!
Thiên phú bốn: 【 Mệnh của ngươi chính là ta mệnh 】 mỗi chém giết một người, thu được một cái mạng, vô thượng hạn.
Thiên phú năm: 【 Ta kèm theo nước suối 】 mỗi giây khôi phục 1% Bất luận cái gì thương thế.
Thiên phú sáu: 【 Nhất niệm chư thiên 】 tự do qua lại vô số vị diện.
Thiên phú bảy: ......
............
【 Tính danh: Từ thiếu 】
【 Danh hiệu: Hỗn độn 】
【 Hồ sơ mật cấp: Tuyệt mật 】
【 Cấp bậc nguy hiểm: SSS(???)】
【 Mục tiêu trạng thái bình thường: Bề ngoài vì thanh niên bình thường nam tính, không rõ ràng siêu phàm đặc thù, thường ngày hành vi hình thức cùng thường nhân không khác 】
【 Đã quan trắc năng lực danh sách ( Thống kê không trọn vẹn )】
【1: Thực lực cụ thể không rõ, nhưng nhục thể hoành độ hư không, chọi cứng đạn hạt nhân, không nhìn hết thảy hiện hữu khoa học kỹ thuật 】
【2: X năm X nguyệt, con thứ nhất SSS cấp Yêu Hoàng khôi phục, cao 62 mét, dài 116 mét, một lát sau, đầu này cự thú hư hư thực thực bị mục tiêu đánh giết, cả thế gian xôn xao!】
【3: X năm X nguyệt, mấy chục con siêu việt Yêu Hoàng tồn tại khôi phục, ngày tận thế tới......】
【4: ......】
【998: Đáng chết!
Hắn tự sát? Không đối với, hắn tại sao lại sống?】
【999: Hắn lại là không chết !】
【 Cảnh cáo: Mục tiêu cực kỳ nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm, không thể tùy tiện tiếp xúc, tiếp xúc rất dễ phát động không thể khống kết quả!】
【 Đề nghị: Toàn diện giám sát, nghiêm cấm hết thảy hình thức chủ động tiếp xúc, tất cả chủ động tiếp xúc giả, lấy tội phản quốc, phản nhân loại tội luận xử!】
83 chương0 lượt xem

Thể Loại : Xuyên Không, Cổ Đại, Điền Văn, Không Gian, Thần Y, Trồng Trọt Làm Giàu, Gia Đình Đoàn Sủng, Manh Bảo ,Sảng Văn, Ngọt Sủng.
--- VĂN ÁN --- Thẩm Nguyệt Dao – một vị thần y tài giỏi nổi tiếng ở thời hiện đại – bất ngờ xuyên , mở mắt thành nguyên phối ác độc của quyền thần Tô Tuyết Y, triều đình hạ lệnh lưu đày. Thân của nàng là một ác phụ cực phẩm, dùng đủ thủ đoạn mới gả cho Tô Tuyết Y.
Sau khi cưới thì ngày ngày mắng chửi, ngược đãi phu quân, thậm chí còn tha cho hai đứa con thơ mới ba tuổi. Kết quả là cả nhà rơi cảnh nghèo túng, dân làng khinh ghét, sống trong một căn nhà đất xiêu vẹo, đủ ăn mặc, cái chết đói treo lơ lửng đầu. Mà Tô Tuyết Y, vị mỹ nam quyền thần lẫy lừng ngày , nay mang trọng bệnh, chân gãy, còn dính độc, gần như còn hy vọng. Đối mặt với cảnh khốn cùng, Thẩm Nguyệt Dao bàng hoàng lo lắng.
may , ông trời tuyệt đường : trong tay nàng gian linh tuyền, thể trồng trọt, tích trữ lương thực , trong nàng tuyệt kỹ thần y, đủ sức cứu sống cả gia đình. Từ đây, nàng dựng mái ấm: cứu chồng khỏi trọng thương, chăm lo hai đứa trẻ, cải thiện cuộc sống từ miếng ăn manh áo đến sản nghiệp hưng thịnh.
Nàng trồng rau, gieo lúa, luyện dược, mở y quán, còn Tô Tuyết Y từ một kẻ lưu đày, nhờ nàng nâng đỡ mà dần khôi phục thể, lấy phong quang năm xưa. Một từng là ác phụ khét tiếng, nay hóa thành nữ thần y ngầu lòi, tay trái trồng trọt giàu, tay cứu dưỡng phu.
Kể từ đó, cả nhà vốn ruồng bỏ bỗng trở thành hâm mộ, tôn kính. Câu chuyện từ ác nữ nguyên phối đến nữ thần y ngầu lòi, từ cảnh lưu đày nơi đất cằn đến ngày vinh quang rạng rỡ, sẽ bắt đầu từ đây…
180 chương0 lượt xem

Thể Loại:
Cổ đại, trùng sinh
Nàng giúp hắn giành được phú quý nhưng khi hắn quyền thế ngập trời, lại bị bức tử một cách tàn nhẫn.
Tái sinh trở về thuở ban đầu, nàng sẽ từng bước vững chắc, mượn thế lực của nam tử nghiêng thành kia, mưu cầu cho mình một cuộc sống phú quý nhàn hạ.
―――Mỉm cười nhàn nhã khoanh tay, trong chớp mắt xoay chuyển mây đời.
30 chương0 lượt xem
FullTa mắc phải một chứng bệnh quái lạ, chỉ có thể nói lời thật.
Trong thọ yến của Thái hậu, Hoàng thượng ban hôn cho ta, hỏi ta vừa ý ai.
Ta nhìn Tiêu thế tử ốm yếu ngồi bên trái, lại nhìn Lục thống lĩnh mặt đen đang đứng trước điện.
Ta nói:
“Tiêu thế tử quả thực có dung mạo đẹp, nhưng một chén trà mà chàng ho đến ba lần, gả qua đó e rằng ngày ngày ta phải canh bên lò thuốc. Thân thể Lục thống lĩnh thì cường tráng, nhưng ánh mắt ngài nhìn người cứ như đang thẩm vấn phạm nhân, ban đêm cùng giường, ta sợ sẽ gặp ác mộng.”
Tiếng chén rượu trong điện lập tức ngừng bặt.
Rượu trong tay cha ta đổ ướt nửa tay áo.
Tiêu Cảnh Hành đặt khăn xuống, trên gương mặt trắng bệch vì bệnh không có lấy một tia cười.
Lục Tri Dã đặt tay lên chuôi đao bên hông, hỏi ta:
“Khương Vãn Huỳnh, vừa rồi nàng nói gì?”
Ta muốn nói hai vị đều là rồng phượng trong loài người, ta không dám trèo cao.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại biến thành:
“Ta nói hai người, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể lo tang sự, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể tra án.”
14 chương0 lượt xem
FullGiới thiệu:
[Họa sĩ truyện tranh × Kẻ báo thù]
Bộ truyện tranh “flop” mà Trần Hà đã bỏ dở ba năm trước bất ngờ nổi tiếng trở lại — nguyên nhân là vì nó đã tiên đoán chính xác một vụ án mạng có thật.
Cư dân mạng rúng động, để lại hàng loạt bình luận dưới phần comment của bộ truyện:
[Mọi người xem tin tức chưa, cảnh này giống hệt với những gì đang chiếu trên TV!]
[Tôi không nhìn nhầm chứ? Thi thể vừa được phát hiện, còn truyện này đã đăng từ ba năm trước rồi!]
[Tác giả làm sao nghĩ ra được nơi giấu xác trùng khớp đến vậy chứ?]
[Tôi có một suy đoán táo bạo...]
[Chẳng lẽ tác giả chính là hung thủ!?]
[Tác giả nói gì đi chứ! Người chết không phải do bạn giết đấy chứ!?]
Đối mặt với sự nghi ngờ của cảnh sát, Trần Hà chỉ mỉm cười bình thản đáp:
“Chỉ là trùng hợp thôi. Trí tưởng tượng của họa sĩ truyện tranh vốn rất phong phú mà.”
Tác phẩm mang yếu tố căng thẳng - đời thực - suy luận thuần lý, không có yếu tố kỳ ảo.
Truyện có dàn nhân vật đông (Group cast), nhưng chỉ thể hiện hai nhân vật chính.
Tags: Đã hoàn thành | Huyền bí dành cho nữ giới | Huyền bí | Trinh thám | Phá án | Nhiều nhân vật (Group cast)
190 chương0 lượt xem
FullTuyết rơi dày đặc tựa như xé bông, khắp bốn phía một màu trắng xóa, đám tù nhân đi giày cỏ, mặc áo đơn, rách rưới tả tơi. Dọc đường đi không biết bao nhiêu người đã gục ngã, c.h.ế.t rồi chôn ngay, đội ngũ hàng chục người giờ chỉ còn lại hơn mười người.
Có người c.h.ế.t vì bệnh, c.h.ế.t vì đói, và có cả người bị đ.á.n.h đập đến c.h.ế.t.
Giang Niệm từng nghĩ mình sẽ là một trong số những người đã c.h.ế.t ấy, ngay cả nàng cũng không ngờ mình lại sống sót tới tận bây giờ. Trước kia nàng coi trọng dung nhan này bao nhiêu, thì giờ đây lại căm ghét và sợ hãi bấy nhiêu.
Trong thắt lưng chỉ còn lại hai viên thuốc, loại t.h.u.ố.c này sau khi uống vào sẽ khiến toàn thân nổi mẩn, khó tiêu tan trong thời gian dài. Vốn là thứ nàng dùng để trốn tránh việc lười biếng, giờ đây nó lại trở thành viên đan bảo mạng của nàng.
Trong mắt người ngoài, gương mặt nàng chưa bao giờ được yên ổn, hoặc là đầy bùn đất, hoặc là đầy rẫy mẩn đỏ khắp người. Bọn nha dịch cũng sợ nàng, không muốn lại gần.
Giờ đây, gương mặt này phần lớn đã bị hủy hoại, không còn gì để nhìn nữa, thế cũng tốt, cũng tốt...
Nữ nhân rũ mái tóc xơ xác, gương mặt đờ đẫn. Chiếc cùm nặng trịch như bị băng giá đúc chặt vào cổ tay, nơi vốn nên trắng mịn như mỡ ngỗng, nay đã nổi lên một lớp chai sần màu nâu đỏ.
349 chương0 lượt xem
FullSau khi cữu cữu tạ thế, cữu mẫu bèn định cho Thư Thụy một mối hôn sự.
Gả cho Ngô đại viên ngoại đã ngoài tứ tuần ở trên trấn để làm kế thất. Thư Thụy không cam lòng.
Đêm đến, y thu dọn hòm xiềng, mang theo tờ khế ước cửa tiệm do cha nương để lại, định bụng lên phủ thành tìm một con đường sống.
Trên đường trốn gả, Thư Thụy đã lỡ gây ra một tai họa: y đánh xe ngựa đâm trúng một vị hậu sinh tuấn tú.
Vị hậu sinh nọ mở mắt ra, ôm đầu kêu đau, bảo rằng mình chẳng còn nhớ gì nữa, hắn mất trí nhớ rồi!
Thư Thụy đời nào tin cái trò tà môn này.
Y bèn bôi đen thui cái mặt, hóa trang thành một kẻ đầy tàn nhang thô kệch, rồi lao đến khóc lóc nỉ non đến mức khiến người ta buồn nôn:
"Tướng công, ngay đến ta mà chàng cũng quên rồi sao? Chúng ta là phu thê tình thâm ý nồng mặn nồng mà!" Hậu sinh tuấn tú nhìn y chằm chằm, trầm mặc hồi lâu, trong ký ức quả thực không nhớ nổi mình có một vị phu lang như thế này.
Nhưng với tâm lý "thà có còn hơn không", hắn chấp nhận sự thật một cách rất tự nhiên:
"Vậy ta đói rồi, muốn ăn cơm"
Gian tiệm cũ kỹ bỏ hoang nhiều năm trên phố Thập Lý, bụi đóng còn dày hơn ngói, thế mà lại chầm chậm được sửa sang, dọn dẹp sạch sẽ.
Trước cửa treo lên tấm biển hiệu mới, làm sinh ý mở khách điểm.
Khách điểm nhỏ nhoi, vỏn vẹn bốn gian phòng thượng hạng, một gian phòng chung;
Địa bàn tuy chẳng lớn, nhưng vừa có thể đặt chân trú chân, lại vừa có thể dùng bữa lót dạ. Hai người trẻ tuổi đứng ra chèo kéo sinh ý: Một vị là Ca nhi, vừa làm chưởng quầy lại kiêm luôn đầu bếp. Gã chạy vặt chạy đường thì diện mạo tuấn lãng, trông có vẻ ngơ ngác, nhưng thân thủ lại cực kỳ lợi hại. Hôm nay trong tiệm có: Cá trắm đen hầm măng chua, bánh trứng rau tề, canh trà đắng... Phòng ốc đã phủ kín, không nhận thêm khách trọ nữa...
Ngày tháng êm đềm trôi, điểm nhỏ đón gió sương, đi qua năm này tháng nọ
Hướng Dẫn Đọc:
Tình cảm: Yêu đương kiểu "gà bông".
Thể loại: Ca nhi văn, điền văn thị chính, sinh hoạt thường nhật.
Nhãn nội dung: Điềm văn (ngọt), cuộc sống thị giếng, điền văn hàng ngày.
Nhân vật chính: Quý Thư Thụy, Lục Lăng.
Khác: Thường nhật, kinh doanh, mỹ thực.
Tóm tắt một câu: Kinh doanh tốt ba bữa một ngày, trải qua những tháng ngày hạnh phúc nhỏ nhoi.
Lập ý: Không từ bỏ chính là hy vọng!
Đây là phần 2, độc giả vui lòng đọc trước để nắm rõ mạch truyện!
Phần 3 đang được dịch và sẽ được đăng tải sớm, mong độc giả đón đọc!
40 chương0 lượt xem
FullSau khi cữu cữu tạ thế, cữu mẫu bèn định cho Thư Thụy một mối hôn sự.
Gả cho Ngô đại viên ngoại đã ngoài tứ tuần ở trên trấn để làm kế thất. Thư Thụy không cam lòng.
Đêm đến, y thu dọn hòm xiềng, mang theo tờ khế ước cửa tiệm do cha nương để lại, định bụng lên phủ thành tìm một con đường sống.
Trên đường trốn gả, Thư Thụy đã lỡ gây ra một tai họa: y đánh xe ngựa đâm trúng một vị hậu sinh tuấn tú.
Vị hậu sinh nọ mở mắt ra, ôm đầu kêu đau, bảo rằng mình chẳng còn nhớ gì nữa, hắn mất trí nhớ rồi!
Thư Thụy đời nào tin cái trò tà môn này.
Y bèn bôi đen thui cái mặt, hóa trang thành một kẻ đầy tàn nhang thô kệch, rồi lao đến khóc lóc nỉ non đến mức khiến người ta buồn nôn:
"Tướng công, ngay đến ta mà chàng cũng quên rồi sao? Chúng ta là phu thê tình thâm ý nồng mặn nồng mà!" Hậu sinh tuấn tú nhìn y chằm chằm, trầm mặc hồi lâu, trong ký ức quả thực không nhớ nổi mình có một vị phu lang như thế này.
Nhưng với tâm lý "thà có còn hơn không", hắn chấp nhận sự thật một cách rất tự nhiên:
"Vậy ta đói rồi, muốn ăn cơm"
Gian tiệm cũ kỹ bỏ hoang nhiều năm trên phố Thập Lý, bụi đóng còn dày hơn ngói, thế mà lại chầm chậm được sửa sang, dọn dẹp sạch sẽ.
Trước cửa treo lên tấm biển hiệu mới, làm sinh ý mở khách điểm.
Khách điểm nhỏ nhoi, vỏn vẹn bốn gian phòng thượng hạng, một gian phòng chung;
Địa bàn tuy chẳng lớn, nhưng vừa có thể đặt chân trú chân, lại vừa có thể dùng bữa lót dạ. Hai người trẻ tuổi đứng ra chèo kéo sinh ý: Một vị là Ca nhi, vừa làm chưởng quầy lại kiêm luôn đầu bếp. Gã chạy vặt chạy đường thì diện mạo tuấn lãng, trông có vẻ ngơ ngác, nhưng thân thủ lại cực kỳ lợi hại. Hôm nay trong tiệm có: Cá trắm đen hầm măng chua, bánh trứng rau tề, canh trà đắng... Phòng ốc đã phủ kín, không nhận thêm khách trọ nữa...
Ngày tháng êm đềm trôi, điểm nhỏ đón gió sương, đi qua năm này tháng nọ
Hướng Dẫn Đọc:
Tình cảm: Yêu đương kiểu "gà bông".
Thể loại: Ca nhi văn, điền văn thị chính, sinh hoạt thường nhật.
Nhãn nội dung: Điềm văn (ngọt), cuộc sống thị giếng, điền văn hàng ngày.
Nhân vật chính: Quý Thư Thụy, Lục Lăng.
Khác: Thường nhật, kinh doanh, mỹ thực.
Tóm tắt một câu: Kinh doanh tốt ba bữa một ngày, trải qua những tháng ngày hạnh phúc nhỏ nhoi.
Lập ý: Không từ bỏ chính là hy vọng!
Đây là phần 1 của truyện, chờ đón và phần 3 nhé các độc giả!
39 chương0 lượt xem
FullEm gái song sinh của tôi tutu vì bạo lực học đường, tôi giả dạng em gái trà trộn vào trường học.
Giờ ra chơi, tôi nhận được một tờ giấy đe dọa dính máu:
[Con mồi đã trở lại, trò chơi tiếp tục.]
Ký tên là một chú hề với nụ cười quỷ dị.
Tất cả mọi người đều đang chờ xem tôi gặp nạn.
Nhưng họ không biết rằng, con mồi và kẻ săn mồi đã âm thầm hoán đổi.
Bởi vì, tôi là truyền nhân duy nhất của Vua Cổ Trùng Nam Cương.
20 chương0 lượt xem
Truyện Đề Cử
1
Cẩu Thả Thành Thánh Nhân, Tiên Quan Triệu Ta Chăm Ngựa
Hệ Thống803.5K
2
Đô Thị Cổ Tiên Y
Linh Dị173.7K
3
Thần Kiếm Vô Địch
Linh Dị165.2K
4
Vô Địch Thiên Đế
Tiên Hiệp129.5K
5
Xích Tâm Tuần Thiên
Linh Dị117.8K
6
Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện
Xuyên Không101.1K
7
Cẩu Thả Tại Sơ Thánh Ma Môn Làm Nhân Tài
Linh Dị90.2K
8
Võ Luyện Đỉnh Phong / Vũ Luyện Điên Phong
Huyền Huyễn83.6K
9
Chư Thần Ngu Hí
Đô Thị72.0K
10
Tu La Võ Thần (Tu La Vũ Thần)
Tiên Hiệp68.8K
Thể Loại
Linh DịĐam MỹXuyên KhôngHuyền HuyễnTrọng SinhHệ ThốngKhácCổ ĐạiBách HợpTiên HiệpXuyên QuaĐô ThịNgôn TìnhNữ CườngKhoa HuyễnCung ĐấuMạt ThếQuan TrườngKiếm HiệpNhiệt HuyếtLight NovelHiện đạiĐồng NhânDã SửXuyên NhanhDu Hí Dị GiớiĐông Phương Huyền HuyễnVô SỉĐông PhươngNgượcSủngĐiền VănDị NăngSảng VănGóc Nhìn NamDị GiớiGia ĐấuHài HướcĐoản VănTrinh ThámLịch Sử Quân SựTrùng sinhCơ TríThần Thoại Tu ChânThiết HuyếtTu Chân Văn MinhPhàm NhânĐiềm ĐạmNgôi Thứ NhấtHuyền NghiMạt Thế Nguy CơLãnh KhốcVõng DuQuân SựCạnh KỹNữ PhụThám HiểmFanFicPhương TâyTruyện TeenTổng TàiTiểu ThuyếtTruyện AudioViệt NamKỳ ẢoLịch SửSắcTruyện Tranh
Lịch Sử Đọc
Chưa có lịch sử đọc