Thể loại: Lịch Sử

Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Lịch Sử mới nhất trên Storya.

3000 Truyện

Danh sách truyện

(Trang 12/150)
Sắp xếp:
Về Với Ruộng VườnFull
Năm ta cập kê, Tạ gia bị tịch thu gia sản, lão bộc trung thành giao phó ta cho cháu trai hắn ở trong thôn. Cháu trai kia thân hình vạm vỡ, ngày ngày không đi săn thì cũng ra đồng làm ruộng, còn hung dữ bảo ta quá mong manh yếu đuối. Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ điền xá nô! Dù ta có chết đói cũng chẳng thèm nếm một ngụm canh rau dại của ngươi!" Thế rồi tối đến, ta bụng đói cồn cào, lén lút cuộn mình trong chăn mà thút thít. Hôm sau, hắn cõng ta đi bộ mười dặm đường núi ra thị trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh này đã tiêu sạch tiền tích cóp để cưới vợ của ta rồi, nàng ăn vào thì không được khóc nữa đấy!" Ta nghiến răng cắn một miếng bánh hạt dẻ, không cam lòng nói: "Chẳng phải chỉ là một túi bánh hạt dẻ rách nát thôi sao? Sau này ta sẽ trả lại ngươi!" "Trả? Nàng lấy gì mà trả?"
14 chương0 lượt xem
Bị Ép Làm Thiếp, Ta Trở Thành Trắc Phi Đông CungFull
Cả kinh thành đều chê cười ta, đường đường là Đích nữ phủ Tướng quân, nay lại phải gọi chính thứ muội của mình một tiếng “Chủ mẫu”. Đêm tân hôn, hắn lại bỏ mặc kiều thê, gõ cửa phòng ta. “Mở cửa, Tri Ý, ta biết nàng ở bên trong.” Ta tựa lưng vào cửa, cười lạnh không đáp. Cho đến ngày hôm sau, một cuộn thánh chỉ minh hoàng được đưa tới phủ. Nhìn hai chữ “Tứ hôn” trên đó, sắc mặt Cố Hoài An trắng bệch nhìn ta, tựa như lần đầu tiên mới quen biết nữ nhân này.
28 chương35 lượt xem
Em Sẽ Gắng Khóc Thật Khẽ - Nhược Thủy Thiên LưuFull
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Chung tình, Con cưng của trời, Tinh anh giới kinh doanh, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng GIỚI THIỆU Màn đêm buông xuống, tim Ôn Ý Nùng đập mạnh như sấm. Trong không gian tối tăm, đôi mắt xanh đen của người đàn ông ghim chặt lấy cô, ánh mắt ngập tràn sự mê luyến và chuyên chú đến mức cố chấp. “Trong tiết học vừa rồi.” “Chỉ trong bảy phút, cô giáo Ôn đã cắn môi mười lần, cọ vào dái tai năm lần.” Ôn Ý Nùng cứng họng, không thốt nên lời. Trong điện thoại của cô lúc này vẫn còn hiển thị dòng tin nhắn mà người đàn ông này gửi nửa tiếng trước: 【Mười giờ tối nay, hầm rượu】 Mối quan hệ cấm kỵ này đã âm thầm kéo dài suốt hai tháng qua. Nội tâm cô giằng xé vô cùng. Ban ngày tỉnh táo thì không ngừng tự trách bản thân, nhưng đêm đến lại chẳng thể cưỡng lại mà chìm đắm vào nó. “Em đang căng thẳng cái gì?” “Chẳng phải em luôn thích cảm giác được tan chảy trong vòng tay tôi sao?” Người đàn ông cúi đầu, tiếng Ý đan xen cùng dục vọng bệnh hoạn rót thẳng vào tai cô: “Bảo bối.” Đến trang viên họ Mạc ứng tuyển, là quyết định sai lầm nhất trong đời Ôn Ý Nùng. Bởi vì cô đã trót dây dưa với Mạc Thiếu Thương. Trước mặt người ngoài, anh cao ngạo, lạnh lùng và hờ hững. Sợi xích kính gọng vàng rủ xuống sườn mặt sắc sảo góc cạnh, phong thái nho nhã tựa như không vướng chút bụi trần. Chỉ có Ôn Ý Nùng biết, vị Thái tử gia mang dòng máu lai Trung – Ý này thực chất là một tên điên đội lốt tao nhã. Anh cô độc, cố chấp, u ám và mang tâm lý bệnh hoạn. Đặc biệt, anh cực kỳ chuộng những đêm vắng người qua lại, lừa dỗ cô xuống hầm rượu ngầm, rồi giữa mùi rượu say đắm mà hung hăng cắn mút đôi môi cô, hôn cho đến khi cả người cô run rẩy… Ôn Ý Nùng: QAQ khóc khóc. Bạn trai yêu đương vụng trộm điên quá, tôi mệt mỏi quá đi mất. – Em gái ngọt ngào ngoan ngoãn, dịu dàng x Tên điên con lai u ám | Chênh lệch thể hình | Chênh lệch tuổi tác | Trước mặt người ngoài vờ không quen, sau lưng ôm hôn tới tấp [Hướng dẫn lọt hố / Lưu ý khi đọc] ① Nam chính là bệnh kiều hàng thật giá thật, thân tâm sạch, tính chiếm hữu cực kỳ, cực kỳ cao. ② Nữ chính là giáo viên giáo dục đặc biệt. Nam chính có một đứa cháu trai bị tự kỷ. ③ 1v1, SC, HE. ④ Tên truyện không mang bất kỳ hàm ý xấu nào, chỉ là nữ chính đã gửi một cái meme bịt miệng khóc lóc thảm thương mà thôi. Nhân vật chính: Ôn Ý Nùng, Mạc Thiếu Thương. Tóm tắt bằng một câu: Ngọt muội ngoan ngoãn, dịu dàng x Tên điên con lai u ám. Lập ý: Tình yêu là tín ngưỡng vĩnh hằng.
102 chương73 lượt xem
Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa BínhFull
Người ngoài đều nói tôi là con chim hoàng yến được ông trùm hắc đạo Quý Cửu Từ nuôi trong lồng son. Ngày đó, tôi đang lười biếng nằm trong phòng ngủ. Bỗng nhiên bang phái xảy ra phản loạn, tiếng ché/m gi/ết vang lên không dứt. Phó thủ lĩnh toàn thân đầy máu xông vào, bóp lấy cằm tôi. Ánh mắt anh ta tham lam đến đáng sợ. “Quý Cửu Từ ch/ết rồi. Từ nay về sau, cô sẽ là của tôi.” Tôi hoảng hốt lùi lại, cả người run rẩy. Đúng lúc anh ta kéo tôi vào lòng, tôi bất ngờ rút cây trâm giắt trên đầu, đâm thẳng vào tim anh ta. Nhìn anh ta ôm ngực ngã xuống đất với vẻ mặt không thể tin nổi, tôi bật cười. “Con rối của tôi, cũng đến lượt anh động vào sao?”
5 chương0 lượt xem
Một Bát Trứng Hấp - Lỗ Nhục PhạnFull
Tôi và chồng cãi nhau chỉ vì một bát trứng hấp. Nửa đêm, tôi nghe thấy mẹ chồng khuyên anh ta: “Con cũng thật là, chẳng phải nó chỉ bảo con làm bát trứng hấp thôi sao? Có phiền phức gì đâu, làm thì làm đi.” Chồng tôi lại nói: “Mẹ không hiểu đâu. Bọn con mới cưới chưa bao lâu, nếu giờ con đã để cô ấy sai vặt, sau này chắc chắn sẽ còn vô số việc phải làm.” “Con phải để cô ấy biết rằng, đã lấy chồng rồi thì mấy việc hầu hạ người khác đều phải là cô ấy làm.”
4 chương1 lượt xem
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly HônFull
Sáu năm trước, Lục Yến Châu cho rằng tôi giở thủ đoạn để mang thai con của anh. Trong cơn tức giận, anh bỏ lại hai mẹ con tôi rồi ra nước ngoài. Sáu năm sau, cuối cùng anh cũng trở về. Biết anh không thích mẹ con tôi, tôi chủ động đề nghị ly hôn nhưng anh lại không đồng ý.
5 chương4 lượt xem
Vọng Trường An - Ngôn Đại TrángFull
​Ta vốn là nữ thủ lĩnh của đám thổ phỉ ở núi Uy Mãnh, chẳng hiểu xui xẻo thế nào lại bắt cóc đúng Thế tử Thịnh Đình của phủ Tĩnh Viễn Hầu. ​Phụ thân hắn mang theo ngàn lượng bạc đến chuộc người, ta nhận tiền xong xuôi liền bảo ông ấy cứ việc đứng đợi Thịnh Đình ở cổng trại. ​Thế nhưng, ngay lúc ta và Thịnh Đình đang mải mê chia chác theo tỉ lệ năm năm, không biết vì sao phụ thân hắn đột ngột quay lại, bắt tại trận hai đứa chúng ta. ​Hầu gia tức giận tát hắn một cái đỏ má, sau đó lại quay sang vừa uy hiếp vừa dụ dỗ ta đi đánh Nam Khương. Ông ấy hứa hẹn rằng nếu đánh thắng sẽ giới thiệu cho ta một tiểu lang quân tuấn tú. ​Dẫu vậy, ông ấy cũng đâu có nói vị lang quân tuấn tú kia chính là Thịnh Đình cơ chứ! ​Nhưng phụ thân hắn cũng coi như đủ nghĩa khí, ngoài Thịnh Đình ra còn mang theo một hàng mỹ nam cho ta mặc sức chọn lựa. Ai nấy đều nhan sắc như ngọc, phong thái chu đáo vẹn toàn. ​Thịnh Đình tức đến run rẩy cả người, gào lên: "Phụ thân, tổ tông của con ơi! Con mới là con trai ruột của người mà!"
6 chương0 lượt xem
Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi DữFull
Thích nàng vốn đã không dễ, trước tiên còn phải chờ hoàng đế chết trước đã. Truyện viết theo ngôi thứ nhất, là một đoản văn nảy sinh từ cảm hứng bất chợt. Thẻ nội dung: Niên hạ, cung đình hầu tước, nhẹ nhàng Nhân vật chính: Linh Hy, Phó Vân Khanh Nhân vật khác: Niên hạ Giới thiệu một câu: Hoàng hậu của hoàng đế hơi dữ. Thông điệp: Tình yêu.
8 chương0 lượt xem
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp QuỷFull
Anh hai tôi là ảnh đế trẻ tuổi nổi tiếng nhất cả nước. Ngày đầu tiên tôi theo anh đi quay chương trình, một nữ khách mời cúi xuống véo má tôi, cười hỏi: “Tiểu Noãn Noãn, em thấy chị có đẹp không?” Tôi nhìn phía sau lưng chị ấy một lúc rồi thành thật đáp: “Đẹp ạ. Nhưng chú đứng sau lưng chị còn đẹp hơn.” Nụ cười trên mặt chị ta đông cứng. Bởi vì sau lưng chị ấy không có ai cả. Tổ chương trình cho rằng tôi chỉ là một đứa trẻ nói linh tinh. Khán giả trong phòng livestream cũng cười ầm lên, nói ảnh đế dẫn em gái tới quay show nên cố ý tạo hiệu ứng chương trình. Cho đến đêm hôm đó, biệt thự cổ nơi đoàn phim ghi hình xảy ra chuyện. Tiếng khóc vang lên lúc nửa đêm. Chiếc ghế gỗ trong phòng khách tự động kéo lê trên sàn. Camera quay được một bóng người đứng cuối hành lang, cổ trống rỗng, hai tay ôm một cái đầu không biết của ai. Mọi người sợ đến phát điên. Chỉ có tôi ôm hồ ly trắng, ngồi trên ghế ăn bánh hạt dẻ. “Đừng sợ. Chú ấy chỉ muốn tìm đầu thôi.” Từ hôm đó, cả nước biết tới một cô bé tên Tần Noãn Noãn. Cũng từ hôm đó, những thứ đang trốn trong bóng tối bắt đầu nhìn thấy tôi.
15 chương19 lượt xem
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống NúiFull
Tôi vừa sinh ra đã bị người ta ném vào Hắc Hổ Sơn cho cọp ăn. Nghe nói ngọn núi ấy từng nuốt sống mười ba người trong một năm. Người lớn đi vào còn không giữ nổi mạng, huống chi là một đứa bé còn chưa mở mắt như tôi. Người đàn ông bế tôi lên núi hôm đó mặc áo mưa đen, giày dính đầy bùn. Hắn ném tôi xuống dưới gốc cây cổ thụ, giọng lạnh như nước mưa trên mặt đá. “Muốn trách thì trách mày đầu thai nhầm nhà. Ai bảo mày là huyết mạch dòng chính Tần gia?” Hắn tưởng tôi chắc chắn sẽ chết. Nhưng ngay sau khi hắn quay lưng rời đi, trong rừng vang lên một tiếng hổ gầm. Một con bạch hổ khổng lồ từ màn mưa bước ra. Nó cúi đầu ngửi tôi, đôi mắt vàng lạnh lẽo nhìn về phía người đàn ông kia. Sau đó nó không ăn tôi, mà nằm xuống cạnh tôi, dùng thân mình chắn gió mưa. Ba ngày sau, một ông lão mặc đạo bào rách đi tới. Ông nhìn tôi rất lâu rồi thở dài. “Tiểu nha đầu, cuối cùng con cũng tới rồi.” Từ đó, tôi sống trên Huyền Vân Sơn bốn năm rưỡi. Ông lão nuôi tôi gọi mình là sư phụ, nhưng tôi biết, ông không phải người thường. Ông là lão tổ của Tần gia, người đã sống hơn bốn trăm năm trong ngọn núi thời gian trôi chậm này. Ông dạy tôi xem tướng, bói quẻ, vẽ phù, trấn tà, nhìn khí vận, đoán sinh tử. Ngày tôi bốn tuổi rưỡi, sư phụ bói một quẻ đại hung. Quẻ tượng nói: Tần gia sắp tuyệt tự. Ông cố bị người đổi thọ. Ông nội bị người cắt vận. Cha bị hãm hại đến thân bại danh liệt. Mẹ gặp đại họa trong bệnh viện. Các anh trai lần lượt rơi vào kiếp nạn. Mà phía sau tất cả, có một thứ đã ngủ say bốn trăm năm đang chậm rãi tỉnh lại. Sư phụ không thể xuống núi, chỉ có thể giao cho tôi một phong thư, một miếng ngọc bội và ba lá phù giữ mạng. Ông xoa đầu tôi, nói: “Noãn Noãn, về nhà đi. Cứu đám hậu nhân vô dụng kia.” Tôi ôm túi vải nhỏ, dắt bạch hổ xuống núi. Ngày tôi đứng trước cổng biệt thự Tần gia, người hầu nhánh phụ nhìn tôi cười khẩy. “Con nhà ai đi lạc thế này? Đây không phải nơi trẻ con ăn xin có thể tới.” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Chú ơi, sau lưng chú có ba con quỷ đói đang cắn vai kìa.” Hắn cười to. Đêm đó, hắn bị bắt. Ba vụ án cũ cùng lúc lật lại. Mà tôi cũng bước vào từ đường Tần gia, nhìn ba mươi sáu bài vị tổ tiên đồng loạt rung lên. Tôi biết. Đại kiếp bắt đầu rồi.
20 chương1 lượt xem
Ánh Nắng Ngày ĐôngFull
Người đời đều biết Thập nhất cô nương nhà họ Tạ là một kẻ điếc, tính tình cô độc, quanh năm suốt tháng chỉ quanh quẩn ở nghĩa trang hoang lạnh. Nhưng không ai biết, nàng không nghe được thanh âm của người sống, mà chỉ nghe được chấp niệm của người chết. Giữa lúc Hoàng triều mục nát, Nhiếp chính vương Nguỵ Hành bị coi là “Sát tinh tái thế”, tay nhuốm máu vạn người, tàn nhẫn đến mức khiến cả triều đình run rẩy, đột ngột cưỡng chế rước nàng về phủ. Ai cũng nghĩ một kẻ quái dị như nàng rơi vào tay một ma đầu như hắn, kết cục chỉ có con đường c,h,ế,t. Đêm tân hôn, giữa một mảng tĩnh mịch của thế giới không âm thanh, lần đầu tiên Tạ Chi nghe thấy tiếng nổ vang tựa sấm truyền trong tai mình. Không phải tiếng của tử thi, mà là giọng nói trầm thấp, đầy sát khí của người đàn ông đang bóp chặt cằm nàng. “Nghe nói ngươi có thể nghe thấy tiếng lòng của người c,h,ế,t? Vậy ngươi thử nghe xem, ba vạn oan hồn đang oán hận bản vương điều gì?” Nàng nhìn hắn, không hề sợ hãi. Hóa ra kẻ sát phạt quyết đoán này lại sở hữu một linh hồn tàn tạ, ngày đêm bị hàng vạn tiếng gào thét của vong linh cắn nuốt. Hắn cần nàng dẹp loạn những âm thanh điên cuồng trong đầu, còn nàng cần quyền lực của hắn để mở ra cánh cửa giải oan cho gia tộc. Một kẻ điếc giữa nhân gian, một kẻ điên giữa triều đường. Dùng máu của kẻ thù tấu lên một khúc nhạc.
4 chương1 lượt xem
Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ ChâuFull
Ta vốn là kẻ háo sắc, thế mà lại gả cho một phu quân thanh tâm quả d ục. Chỉ trách phu quân mặt tựa ngọc, vai rộng chân dài, khiến ta chẳng thể nào kìm lòng nổi. Ta cứ mãi quấn lấy hắn đòi hỏi chuyện phu thê. Đúng lúc ta ngỡ rằng tình cảm đôi bên đang mặn nồng, ta lại tình cờ nghe được đồng liêu ở nha môn trêu chọc hắn. "Trên cổ Phó đại nhân ngày nào cũng có vết đỏ, tình cảm với phu nhân thật là tốt!" Hắn lại rũ mắt, mím môi đáp: "Không tốt, ta không thích nàng ấy như vậy." Nghe thấy lời này, ta tức giận bỏ về nhà, đêm đó liền đá hắn xuống giường. Không cho hắn lại gần, sắc mặt cũng chẳng hề dễ chịu chút nào. Hắn lại chẳng hề hay biết ta đang giận dỗi, lấy lòng ta nửa lời cũng không muốn. Cuối cùng, trong thất vọng, ta đề nghị hòa ly với hắn. Hắn lại x é nát tờ hòa ly, đôi mắt đỏ ngầu nhốt ta vào trong lòng trên giường. "Kẻ bên ngoài kia rốt cuộc là ai? Vì sao khiến nàng xa cách ta, còn muốn hòa ly với ta?" "Ta biết ngay là nàng chỉ thích thân x ác này, chứ không hề thích con người ta." "Nếu nàng còn khăng khăng muốn hòa ly, ta sẽ ch ết cho nàng xem."
6 chương1 lượt xem
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà XanhFull
Trên chiếc giường lớn sang trọng, người phụ nữ nằm giữa đệm mặc một chiếc váy lụa đen ôm sát eo. Đôi chân dài thon thả tùy ý thả bên mép giường, trắng đến phát sáng. Người đàn ông bưng ly sữa ấm đẩy cửa bước vào, ánh mắt anh lướt qua đôi chân dài của cô, chỉ một thoáng liền dời đi. Anh đặt ly sữa lên tủ đầu giường, nhìn cô một lần nữa rồi kéo chăn đắp lên người cô. Tiếng chuông điện thoại đặt bên gối vang lên cùng lúc. Người phụ nữ vừa rồi còn nằm im lìm bỗng vươn tay cầm lấy điện thoại. Cô khẽ mở đôi mắt đào hoa lấp lánh, nhìn thấy tên người gọi đến liền lập tức nhấn nghe. "Hàm Sương! Cậu mau đến quán Mị Sắc đi!!" Giọng nói của cô bạn thân Bạch Nhược Hi đầy kích động và hào hứng, trong ngữ khí không giấu nổi sự vội vã. Người phụ nữ nằm trên giường khẽ "ừ" một tiếng.
33 chương7 lượt xem
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu NhânFull
Khi mặt trời lên cao, Quý Hà Hoa mới từ trên giường bò dậy. Kéo kéo quần áo cũ nát trên người, mang giày đen ngồm lộ ra đầu ngón chân vào, run lên hai cái, tùy tiện sắp xếp giường đệm một chút, lúc này mới lạnh rung mà đi ra khỏi cửa phòng. Bên ngoài là một mảnh ánh mặt trời tươi đẹp, cành khô trên cây đã nhú ra một vài mầm non xanh nhạt, ở trên không trung thỉnh thoảng có mấy chú chim nhỏ líu ríu bay qua.Trên đất trống trước nhà, một con gà trống đang đuổi theo hai con gà mái chạy khắp nơi. Nhớ tới trước khi ca ca ra ngoài mơ hồ loáng thoáng ở bên tai nàng nói qua, trong nhà bếp có chừa lại cháo cho nàng, Hà Hoa sờ sờ bụng khô quắt, lấy tốc độ nhanh nhất chạy vào nhà bếp, trong nhà bếp lộn xộn, một cái nồi lớn gác ở trên lò, trong nồi quả nhiên có một chén cháo nấu nhừ, còn có một vại trứng gà luộc. Hà Hoa vội vàng lấy trứng gà còn lại trong vại ra, lấy tay sờ vào trong, bên trong chỉ còn lại bốn quả trứng gà, lúc đếm ngày hôm qua rõ ràng vẫn còn năm quả. Tất cả đồ tốt đều để dành cho một mình nàng!
33 chương9 lượt xem
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy VịFull
Năm Lâm Từ lên lớp 11, lớp cô có một thiếu niên lạnh lùng âm trầm mới chuyến đến. Anh có thành tích cao nhất, gương mặt đẹp nhất và cũng là người ra tay tàn nhẫn nhất khi đánh nhau. Suốt những năm tháng cấp ba ấy, Lâm Từ cứ chần chừ mãi giữa việc có nên thích Đoạn Dực hay không. Thích à? Người như anh thật sự rất dễ khiến người ta rung động. Không thích à? Anh lại luôn làm những việc khiến người ta sợ hãi. Ngày thi đại học kết thúc, Lâm Từ đã từ chối lời tỏ tình nghiêm túc của cậu thiếu niên ấy. Với ánh mắt đỏ tươi và vành mắt ướt át, anh chỉ cầu xin một đáp án.. “Tại sao?”. Lâm Từ siết chặt tay, lấy hết can đảm đáp: “Cậu rất tốt, nhưng cậu không hiểu thế nào mới là thật sự thích một người.”
67 chương24 lượt xem
Gặp Giữa Mùa Hè - Hà Tri HàFull
Mô tả: 📖 Rung động tuổi thiếu niên, vĩnh viễn không ngừng 📖 ◉ Thể loại: Gương vỡ lại lành • Trời sinh một cặp • Ngọt văn • Nhẹ nhàng ◉ Nhân vật chính: Vân Hi, Lục Chỉ Niên ◉ Góc nhìn: Nữ chính ◉ Đánh giá: 5 người đã chấm điểm ◉ Số lượt yêu thích: 3794 ◎ Ý chính: Dù trong hoàn cảnh khó khăn, vẫn luôn tin vào hy vọng ————————•———————— Ngày Vân Hi được đón vào nhà họ Lục, lần đầu tiên cô nhìn thấy cây đàn piano loại đứng đắt tiền trưng bày trong phòng khách cùng với thiếu niên ngông cuồng bên cạnh cây đàn. Chú Lục giới thiệu: "Đây là con trai chú, lớn hơn cháu một tuổi." Cô liền ngoan ngoãn gọi một tiếng "Anh". Thiếu niên lạnh nhạt gật đầu, xoay người đi lên lầu. Sống nhờ nhà người khác thì nên an phận thủ thường, Vân Hi ở nhà họ Lục không dám đòi hỏi gì thêm. Thậm chí trong bữa tiệc, bị người ta hống hách giật mất chiếc lắc tay, chế nhạo: "Mày cũng xứng đeo thứ này à, hãy soi gương xem lại mình đi." Cô cũng không hề phản bác một câu. Nhưng sau khi tan tiệc, Lục Chỉ Niên lại xông vào phòng cô, đeo lại lắc tay hình ngôi sao đã bị cướp mất kia. Anh nhíu mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn, giọng điệu cũng ra lệnh: "Em có biết đi tố cáo không hả? Sau này còn ai bắt nạt em, việc đầu tiên là phải nói cho anh biết." Sau đó, anh vụng về đeo lại lắc tay cho cô. Sau này, có người trêu đùa Vân Hi rằng: "Em gái xinh quá, anh Lục giới thiệu chút đi." Lục Chỉ Niên lập tức đạp người kia một cái, mặt không biểu cảm nói: "Đầu óc đã tỉnh táo lại chưa?" Trước đây Vân Hi không thích mùa hè, vì nó đại diện cho sự oi bức, nắng gắt cùng với tiếng quạt điện rẻ tiền ồn ào trong căn phòng trọ. Nhưng sau này, có người trong cái nắng như thiêu đốt đã đưa cho cô một chai nước cam rồi nói với cô: "Hi Hi, về nhà với anh." - Mùa hè rồi sẽ có điểm dừng, nhưng anh yêu em thì không.
86 chương7 lượt xem
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế VươngFull
Ta là đích nữ phủ Thượng thư, nơi cổ trắng có một vết bớt hình hoa đào. Mỗi ngày đều dùng phấn che đi, còn tỷ tỷ ta – Vệ Khuynh Dung – lại cố tình vẽ lên cổ mình một đóa sen, cười khẽ nói rằng sen thanh khiết hơn hoa đào. Ngày trưởng tỷ được ban hôn cho Thái tử, ta cũng toại nguyện gả cho Anh vương – Lăng Tư Xuyên. Khi ấy, ta tin rằng chỉ cần phò tá hắn đoạt ngôi, một ngày kia ta sẽ cùng hắn đứng trên đỉnh cao thiên hạ. Ta vì hắn mà tính kế từng bước, từng người. Vì hắn mà chôn vùi danh tiết, vì hắn mà phản bội cả chính bản thân mình. Rốt cuộc, hắn thật sự lên ngôi, phong hào chí tôn, vạn người quỳ dưới chân. Ta – người đã cùng hắn vào sinh ra tử – lại chỉ được ban cho danh hiệu hoàng quý phi hờ hững. Ngày hắn đăng cơ, ta phủi sạch phấn son trên cổ, để lộ vết bớt hoa đào kia. Hắn nhìn, sắc mặt bỗng trắng bệch, bàn tay run rẩy nắm chặt ngọc tỷ. “Vệ Khuynh Vân, ngươi… cũng mang cùng một vết bớt như Dung nhi sao?” Giọng hắn lạnh đi từng chữ, như lưỡi d.a.o rạch nát n.g.ự.c ta. “Không phải năm đó ngươi đoạt hôn với ta, Dung nhi sao có thể vào Đông cung rồi c.h.ế.t thảm? Những năm qua ta vẫn nhịn ngươi, nay ngươi đã toại nguyện… mau xuống hoàng tuyền mà tạ tội cho Dung nhi đi!” Ba thước lụa trắng bay xuống trước mặt ta, thanh âm hắn như sấm nổ bên tai. Cả đại điện lặng im, chỉ còn lại tiếng gió luồn qua rèm châu. Ta bật cười. Cười chính mình ngu muội. Cười hắn bạc tình. Cười cho cả mệnh phận đùa cợt. Rồi ta siết chặt dải lụa kia, thắt lên cổ mình — kết thúc một đời đầy m.á.u và oán hận.
9 chương2 lượt xem
Trì Quy - Minh Nguyệt Thiều ThiềuFull
Tạ Trì Quy thuở trước không gọi là Tạ Trì Quy. Hắn từng mang tên là Tạ Trì. Là chữ “Trì” trong “*nhất trì xuân thuỷ”. (*nhất trì xuân thuỷ: một hồ nước xuân) Hồng Trần Vô Định Mười hai năm về trước, Tạ Trì là kẻ phong lưu nổi danh nhất chốn Thượng Kinh. Nhớ khi ấy, Tạ lão Hầu gia đã ngoài bốn mươi, bỗng có thêm tiểu nhi tử là Tạ Trì. Đúng lúc đó, đại công tử nhà họ Tạ trầm ổn trưởng thành, sớm được định sẽ kế thừa tước vị Hầu gia. Nhị công tử ôn hòa đoan chính, tam công tử thì hiểu lễ giữ tiết. Ba huynh trưởng ai nấy đều thông thạo võ nghệ, tinh thông binh pháp, đích thực là trụ cột nước nhà. Lão Hầu gia chinh chiến nửa đời, ôm tiểu nhi tử trong lòng, lại ngẫm đến ba đứa con tuấn tú khác, vuốt râu mà thầm nghĩ: đời này viên mãn đến thế, còn cầu chi thêm? Cũng bởi lòng mang thoả nguyện ấy, nên việc dạy dỗ Tạ Trì, lão Hầu gia cũng dần buông lỏng. Đợi đến lúc tỉnh ngộ thì đã muộn.
13 chương3 lượt xem
Ta Là Kẻ Đại Lừa ĐảoFull
Trong ngục lạnh lẽo ẩm thấp. Ta nhào đến trước cửa lao, giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe ngay tức khắc, "Lão gia! Phu nhân! Hai người đã phải chịu khổ rồi!" Ta bỏ ra hai lạng bạc vụn mua chuộc tên cai ngục, dẫn theo vị tiểu cô nương ngây ngốc kia, đến thăm Thẩm lão gia và phu nhân đang bị giam cầm. Hai người vốn đang thẫn thờ ngồi nơi góc tường, nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng phắt đầu lên. Phu nhân loạng choạng nhào đến song sắt, mừng rỡ sau bao ngày xa cách, bà xúc động sờ lên gương mặt của Thẩm Ngộ Xu: "Ngộ Xu... khối thịt tim gan của nương đây rồi..." Thẩm Ngộ Xu rụt rè trốn sau lưng ta, nắm chặt lấy ống tay áo, khẽ gọi ta: "Tỷ tỷ..."
10 chương3 lượt xem
Lò Hương Nữ - ZhihuFull
Năm mất mùa đói kém, mẫu thân ta rửa mặt cho ta sạch sẽ, rồi đem ta bán vào kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao. Trong một đám nữ hài,  ta lại bị chọn  làm lò hương nữ. Ngày ngày  ta phải ngâm mình trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa, mỗi món ăn đưa  vào miệng đều được cân đo nghiêm ngặt, từng bộ xiêm y mặc  trên người đều ướp qua hương liệu kỳ dị. Chớ nói tới chuyện tiếp khách,  người thường còn chẳng được tới gần ta trong vòng ba thước. Bọn kỹ nữ ai cũng bảo  ta gặp vận tốt — nhưng chỉ mình ta biết rõ, bản  thân chẳng qua là  bị nuôi dưỡng thành một loại “người hương thượng phẩm” để dâng lên bậc quyền quý mà thôi.
11 chương0 lượt xem