Thể loại: Đô Thị

Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Đô Thị mới nhất trên Storya.

2684 Truyện

Danh sách truyện

(Trang 15/135)
Sắp xếp:
Người Tình Trước Rèm CửaFull
Đối diện nhà tôi có một người hàng xóm không thích kéo rèm cửa. Tối nào tôi cũng nhìn thấy anh ta tập thể dục trong phòng khách. Mặc áo bó màu đen, quần thể thao màu xám. Vòng eo thon, cơ bắp rắn chắc, chân dài miên man cùng gương mặt đẹp như nhân vật được nặn bằng AI. Tôi lén nhìn suốt nửa tháng trời, đang lúc không nhịn được muốn xin cách liên lạc thì đột nhiên trước mắt xuất hiện một hàng bình luận. 【Nhìn nữa đi, nhìn nữa là móc mắt cô ra đó!】 【Con nữ phụ điên này, nam chính rõ ràng đang cố quyến rũ nữ chính ở đối diện, kết quả lại làm cho cô ta nhìn đến mức quên trời quên đất, tức chết mất thôi!】 【Nữ phụ đúng là hèn, lén nhìn người khác là vi phạm pháp luật đó, không thể báo cảnh sát bắt cô ta à?】 【Bình tĩnh bình tĩnh, tối nay nam chính tung đại chiêu, kết quả nữ phụ càng nhìn càng mê, sơ ý ngã từ cửa sổ xuống chết luôn…】 Tôi hít mạnh một hơi lạnh. Trong đêm lập tức gọi người tới lắp lan can bảo vệ, thay luôn rèm cản ánh sáng loại dày nhất. Từ đó về sau không dám nhìn thêm dù chỉ một chút. Mấy ngày sau, anh hàng xóm đối diện lại gõ cửa nhà tôi, giọng điệu vừa tủi thân vừa hùng hồn chất vấn: “Vì sao cô không nhìn tôi nữa? Có phải chê dáng người tôi không đẹp không?” Tôi: “?”
8 chương0 lượt xem
Giá Hữu NghịFull
Nhà cung cấp mà tôi phải mất ba tháng mới đàm phán xong, bình quân mỗi người 15 tệ, cả công ty hai trăm con người không một ai phàn nàn. Cô thực tập sinh mới đến tag thẳng tôi vào nhóm chat chung: “Có tí hoa quả bánh trái mà tận 15 tệ? Trong này ăn bao nhiêu tiền hoa hồng rồi? Cho tôi ngân sách 8 tệ thôi, tôi lo cho mọi người ăn đến no căng.” Sếp rep ngay lập tức: “Tiểu Hạ, cô phụ trách đi.” Tôi nhìn chằm chằm màn hình, gõ hai chữ: “Vâng ạ.” Ông ấy không biết rằng cái giá 15 tệ đó là giá hữu nghị tôi phải dùng tình nghĩa ba năm mới đổi lại được. Giá báo bình thường á? Bắt đầu từ 40 tệ.
1 chương0 lượt xem
Chiếc Điện Thoại 8800 TệFull
Tôi mua một chiếc điện thoại giá 8800 tệ gửi đến công ty, kết quả bị HR lén bóc ra dùng mất mấy ngày. Đến lúc tôi phát hiện thì hộp đã bị vứt mất, góc máy sứt mẻ, camera còn dính đầy dầu mỡ. HR nói: “Chị lỡ tay bóc nhầm thôi, vẫn dùng được bình thường mà. Sau này đừng để hàng linh tinh.” Tôi hỏi cô ta: “Chị không định bồi thường à?” Không ngờ ngay hôm sau, công ty đột nhiên ra thông báo sa thải tôi.
1 chương0 lượt xem
Thư ViFull
Thứ muội không muốn gả cho Thất hoàng tử tàn phế, người đã bị gãy hai chân khi ra chiến trường. Nàng ta đã thiết kế để cướp lấy vị trí Thái tử phi của ta. Nào biết rằng, Thái tử điện hạ lại bị phế truất do dùng vu cổ thuật. Nàng ta và phế Thái tử bị giam cầm trong hoàng lăng, cả đời không thể ra ngoài. Trong khi đó, Thất hoàng tử bị tàn phế lại kỳ diệu đứng dậy được, cũng trở thành Thái tử. Thứ muội ghen tị đến phát điên. Vào ngày ta cùng Thất hoàng tử đến hoàng lăng tế tổ, nàng ta đã đẩy ta từ đài tế tổ cao cao xuống. Khiến ta ngã từ trên đài cao xuống mà chết. Mở mắt ra lần nữa, thứ muội nói nàng ta bằng lòng gả cho Thất hoàng tử. Ta chỉ nở nụ cười. Nàng ta không phải thật sự nghĩ rằng, Thất hoàng tử có thể trở thành Thái tử, là chỉ dựa vào chính bản thân hắn thôi đấy chứ?
13 chương0 lượt xem
Lịch Sử Yêu Thầm Của Thiếu Niên Trẻ TrâuFull
Đang giúp mẹ bán xúc xích nướng bên lề đường, một anh chàng đẹp trai đội mũ quét mã thanh toán xong thì lắc lắc điện thoại ra hiệu đã trả tiền. Tôi mỉm cười gật đầu, ngay sau đó ánh mắt chợt khựng lại, rơi vào phần xương cổ tay trắng trẻo hơi nhô ra của anh ta. Ở đó có một hình xăm nhỏ màu đen. Tôi hơi nheo mắt, nhận ra rồi, chính là cái tên chó Trần Văn. Bạn của cậu ta đi tới khoác vai thúc giục: "Đi thôi Trần Văn, đến chỗ cũ nào." Trần Văn lại không như ý tôi. Cậu ta tiến về phía tôi hai bước, cúi người xuống để tầm mắt chạm vào mắt tôi. Chốc lát sau, nhận ra rồi, cậu ta khẽ cười một tiếng, đôi mắt cong như cánh hoa đào. "Là... bà chủ Đường đấy à?" "..."
7 chương0 lượt xem
Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật
“Đúng là xui xẻo! Mấy năm chẳng gặp thiên tai gì, vậy mà lại đụng phải dị không gian quy tắc!” Một người đàn ông trung niên đầu trọc bực bội đá mạnh vào góc tường cạnh sô pha. “Chẳng phải sớm đã dự đoán được rồi sao?” Bà cô đứng bên cạnh hít một hơi, đưa tay xoa mặt. Kể từ khi dị không gian quy tắc tự nhiên xuất hiện, nỗi hoảng loạn và sợ hãi ban đầu của con người dần biến thành c.h.ế.t lặng, thậm chí còn có chút phấn khích. Dù sao thì, những ai từng trải qua dị không gian quy tắc mà còn sống sót, đều sẽ nhận được một khoản tiền trợ cấp khổng lồ. Thậm chí còn có cơ hội trở thành thám viên cao cấp. Nhưng ai cũng hiểu rõ, thứ này là đem mạng ra đ.á.n.h cược.
54 chương0 lượt xem
Anh Là Ngọt Ngào Mà Em Mong ĐợiFull
Khi anh đang hung hăng trừng mắt nhìn tôi thì sếp anh đi ngang qua, nhắc nhở anh chú ý thái độ. Anh giải thích với sếp: "Là người nhà tôi ạ." Sếp bật cười: "Là người nhà cậu hả? Vậy cậu viết một bản kiểm điểm rồi nộp cho tôi nhé." Tôi lí nhí hỏi: "Bộ cục các anh cấm không được dẫn bạn gái cũ tới đây hả?" Mặt anh lại đen xì rồi.
13 chương0 lượt xem
Hai Kiếp Thành PhượngFull
Đích muội cho rằng, kiếp trước của mình rơi vào kết cục thê t.h.ả.m như thế  là vì gả nhầm phu quân. Kiếp này, nàng ta chủ động nhường vị trí Thái t.ử phi cho ta, rồi chờ đến khi Thái t.ử thất thế, ta bị liên lụy theo. Còn bản thân nàng, lại cam tâm tình nguyện gả cho vị hoàng t.ử thứ xuất mà trước đây nàng khinh thường, vì nàng ta tưởng rằng có thể giống ta kiếp trước chờ hắn ẩn nhẫn tích lũy, rồi đoạt vị đăng cơ. “Tỷ tỷ à, kiếp này cũng nên để muội ngồi vào ngôi vị chủ nhân hậu cung rồi.” Ta nắm tay Thái t.ử, mỉm cười không đáp. Nàng ta sẽ không thật sự cho rằng, một kẻ thiếu yêu thương, tự ti, lệch lạc lại có thể từng bước bày mưu trong cuộc tranh đoạt ngôi vị như vị Lục hoàng t.ử đó là người tốt đâu nhỉ?
10 chương0 lượt xem
Tôi Càn Quét Showbiz Để Đổi ĐờiFull
Lễ trao giải Kim Ảnh năm nay đã kết thúc, chiếc cúp vàng cho giải "Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất" cuối cùng cũng thuộc về Cảnh Lê. Các phóng viên đã nghĩ sẵn tít báo giật gân cho đêm nay, nhưng đến lúc phỏng vấn lại chẳng thấy bóng dáng Cảnh Lê đâu. Người đại diện Lưu Lệ Hoa chỉ đành ra mặt trấn an cánh nhà báo. Khó khăn lắm mới tiễn được đám phóng viên đi, Lưu Lệ Hoa ôm một bụng tức, ngón tay chọc mạnh vào trán cô trợ lý nhỏ, hung tợn quát: "Có mỗi Cảnh Lê mà mày cũng không trông được, nuôi mày tốn cơm tốn gạo!" "Chị Lê nói chị ấy muốn đi gặp một người rất quan trọng." "Hừ, người cũng đã c.h.ế.t rồi còn có gì mà gặp với gỡ? Bình thường nó không đi tiệc rượu xã giao thì thôi, hôm nay Cố lão gia đã điểm danh muốn nó tiếp khách mà nó cũng dám vắng mặt. Tưởng được cái giải Ảnh hậu là ngon lắm sao? Cố lão gia chỉ cần nói một câu là nó bị phong sát toàn diện ngay lập tức." Trợ lý nhỏ cau mày, lo lắng nói: "Chị Lưu, bác sĩ đã dặn đi dặn lại rồi, chị Lê bị u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối không được uống rượu, nếu không tế bào u.n.g t.h.ư sẽ di căn nhanh hơn." "Thì đã sao? Chẳng phải vẫn chưa c.h.ế.t đấy thôi." Lưu Lệ Hoa lấy điện thoại ra, nhưng nhớ lại mình đã bị Cảnh Lê chặn số, bèn quát: "Mày, lập tức đi đến nghĩa trang Vạn Hòa gọi nó về đây."
51 chương0 lượt xem
Sơ Tâm Bất Biến - Hề Mộc Tiêu TiêuFull
Một giấc ngủ say, tỉnh dậy đã là năm 2020. Mười tám năm trôi qua chỉ sau một đêm, thế giới đã hoàn toàn đổi khác. Cô gái Lâm Mộc của tuổi 23 vẫn mang diện mạo thanh xuân năm ấy, nhưng người con gái nàng yêu giờ đây đã trở thành một người phụ nữ trầm mặc, mang trên mình vết hằn của thời gian và căn bệnh Alzheimer khắc nghiệt. Mười tám năm cô độc, Nguyễn Thu Trì đã dùng cả tuổi trẻ để chờ đợi một người không rõ ngày trở về. Mười tám năm cách biệt, Lâm Mộc phải học cách yêu lại từ đầu một tâm hồn đã chịu quá nhiều thương tổn. "Dù thời gian có thay đổi thế nào, sơ tâm vẫn mãi không biến chuyển." Giữa dòng đời vạn biến, liệu tình yêu có đủ sức mạnh để hàn gắn những đứt gãy của thời gian và chiến thắng định mệnh nghiệt ngã?
51 chương0 lượt xem
Sau Khi Trêu Chọc Thẩm ĐộFull
Tôi ỷ vào việc Thẩm Độ không thể nói chuyện, luôn tùy tiện dịch lung tung ngôn ngữ ký hiệu của anh. “Cảm ơn” bị tôi dịch thành “nhớ em”, “đừng như vậy” bị tôi dịch thành “hôn một cái”, “tạm biệt” bị tôi dịch thành “tôi thích em”. Mặc kệ là ý gì, tất cả đều bị tôi dịch thành mấy lời ám muội. Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục trêu chọc Thẩm Độ, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: 【Nữ phụ còn đang dịch bừa kìa? Sau khi nam chính hắc hóa, việc đầu tiên chính là cắt lưỡi cô.】 【Sắp rồi sắp rồi, nam chính sắp gặp được nữ chính rồi, đáng thương nam chính cuối cùng cũng có người chịu khó dịch ngôn ngữ ký hiệu cho anh ấy.】 【Ngồi chờ nữ phụ ác độc rời sân.】 Tôi sợ đến mức trong đêm giả chết rút lui. Ba năm sau, Thẩm Độ bắt được tôi: “Giang Chiêu, em xong rồi.” Không phải chứ, sao anh vẫn còn nhớ đến cái lưỡi của tôi vậy? Tôi hít sâu một hơi, dùng tay ra dấu với anh: “Lâu rồi không gặp.” Sau đó, tôi nhìn thấy đôi mắt Thẩm Độ dần đỏ lên, giọng nói khàn khàn: “Em… em sao… không… không nói chuyện…”
9 chương0 lượt xem
Bảy Năm Không Đợi Được AnhFull
Theo đuổi Lâm Thâm bảy năm, thái độ của anh ta với tôi trước sau như một: Lạnh nhạt. Bảy năm. Từ năm mười sáu tuổi đến hai mươi ba tuổi, tôi dâng hiến cả thanh xuân của mình, đổi lại chỉ là ánh mắt hờ hững mỗi lần gặp mặt và gương mặt chẳng bao giờ biết cười của anh ta. Nhưng hôm nay, tôi chịu đủ rồi. Tôi đăng một status lên mạng xã hội, kèm bức ảnh hai bàn tay đan vào nhau, caption vỏn vẹn hai chữ: “Bên nhau”. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi có những khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay hơi chai sần. Là tay của Phó Từ. Bài viết vừa đăng được ba giây, tin nhắn của Lâm Du Du đã nổ tung inbox. “Tô Niệm! Cậu điên rồi hả???” “Cậu quên anh trai tớ vẫn nằm trong list friend của cậu à??” Tôi nhìn chằm chằm màn hình, khẽ cười. Không quên. Là tôi cố tình đấy. “Cậu và cậu bé cún con kia yêu nhau thật à? Nghiêm túc đấy chứ?” “Nghiêm túc.” “Cậu theo đuổi anh tớ bảy năm! Bảy năm trời đó Tô Niệm! Nói bỏ là bỏ luôn sao?” Tôi nhìn dòng chữ này rất lâu.
7 chương0 lượt xem
Mẹ Kế Xóa Nhầm Hợp Đồng 700 TỷFull
Chương 1 Hai giờ chiều, mẹ kế nhắn tin hỏi tôi mật khẩu mở laptop. Tôi đang bận nên không trả lời. Ba giờ, bà ta lại gửi thêm một tin: “Dì gọi người tới format máy rồi nhé. Mọi thứ trong máy con mất hết rồi.” Tôi ném điện thoại xuống, phóng xe về nhà, suýt vượt mấy cái đèn đỏ. Trong phòng khách, laptop của tôi đặt trên bàn, màn hình vẫn còn sáng. Tôi lao tới mở thư mục. Trống trơn. Cơn giận trong tôi bùng lên ngay lập tức. “Đây là máy của tôi! Ai cho phép bà tự tiện format?” Bà ta ngả người trên sofa lướt điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. “Dì muốn dùng một chút. Nhắn con mãi không thấy trả lời nên dì cho người làm lại máy luôn.” “Bà có biết trong đó có ảnh của mẹ tôi không? Còn có—”
1 chương0 lượt xem
Tiểu Tam Mang Thai Tát Nhầm Phú BàFull
Tiểu tam mang thai tát tôi ngay giữa tiệc tất niên. Tôi tát trả một cái, tiện tay rút luôn 10 tỷ tệ (khoảng 35.000 tỷ) khỏi công ty. Tại tiệc tất niên công ty, cô thư ký đang mang thai của chồng tôi bất ngờ lao lên sân khấu, tát thẳng vào mặt tôi một cái thật mạnh. Cả khán phòng lập tức chết lặng. Tôi quay sang nhìn chồng mình. Anh ta lại theo phản xạ che bụng cô thư ký kia, giọng đầy cảnh cáo: “Cô ấy đang mang thai. Nếu em dám đánh trả, chúng ta ly hôn ngay lập tức.” Tôi bật cười. Giây tiếp theo, tôi trở tay tát ngược lại một cái. Cú tát mạnh đến mức cô thư ký ngã sõng soài xuống sàn ngay trước mặt toàn bộ khách mời. Sau đó, tôi lấy thẳng đơn ly hôn từ trong túi ra, ném vào mặt anh ta. Đúng lúc ấy, trợ lý của tôi đẩy cửa bước vào. “Thưa tổng giám đốc, dự án 10.000.000.000 tệ (khoảng 35.000 tỷ VNĐ)… còn tiếp tục hợp tác không ạ?” Nụ cười trên mặt chồng tôi lập tức đông cứng.
3 chương0 lượt xem
Mối Tình Hai Năm Của TôiFull
Khi mẹ gọi điện bảo tôi đi xem mắt, tôi đang nằm trong vòng tay Tống Khoa Vũ, ngón tay thỉnh thoảng lại chọc vào lồng ngực săn chắc của cậu ta. Cúp máy xong, Tống Khoa Vũ uể oải nói: “Chị à, chị cũng từng này tuổi rồi, hay là đi thử xem?” “Ý cậu là bảo tôi đi xem mắt?” “Chúng ta ngủ với nhau lâu như vậy rồi, cũng hơi chán rồi.” Thấy sắc mặt tôi cứng lại, Tống Khoa Vũ bật cười khẩy: “Chị không thật sự nghĩ là một thằng trẻ như em sẽ treo cổ trên cái cây già là chị đấy chứ? Em đồng ý thì bố mẹ em cũng không đồng ý đâu.”
7 chương0 lượt xem
Cuộc Hôn Nhân Không ConFull
Tôi tên Tô Niệm, 25 tuổi, không thể sinh con. Chuyện này, cả nhà đều biết. Đó là kết quả đợt khám sức khỏe ba năm trước. Tờ báo cáo ghi rành rành — tắc nghẽn ống dẫn trứng hai bên, suy buồng trứng sớm, xác suất thụ thai tự nhiên gần như bằng không. Mẹ kế Triệu Mẫn cầm tờ báo cáo đó, than vãn ròng rã ba ngày trời trước mặt họ hàng. “Con bé này số khổ quá, mẹ ruột đi sớm, giờ cơ thể lại không chịu thua kém thế này.” “Sau này người đàn ông nào dám lấy nó chứ?” Bố tôi ngồi cạnh, không nói tiếng nào, chỉ hút thuốc ngày một nhiều hơn. Cô em gái cùng cha khác mẹ Tô Uyển bưng đĩa trái cây bước vào, mỉm cười nhìn tôi. “Chị ơi, chị đừng buồn. Y học giờ phát triển lắm, biết đâu sau này lại có cách.” Cô ta cười trông thật đẹp. Đẹp đến mức tôi suýt quên mất, chính cô ta là người đã lén mang tờ báo cáo khám bệnh của tôi từ bệnh viện về, rồi phơi bày ra trước mặt cả nhà. Sau đó, có người giới thiệu cho tôi Lục Tư Hành. Con trai độc nhất của tập đoàn Lục Thị ở thành phố A, 31 tuổi, sở hữu khối tài sản hàng trăm tỷ. Điều kiện tốt đến mức khó tin. Vấn đề duy nhất — anh ấy cũng không thể có con.
9 chương0 lượt xem
Xuyên Thành Nữ Phụ Ốm Yếu, Nam Chính Cưng Chiều Tôi Đến Phát ĐiênFull
Giới thiệu: Tống Vãn không may xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nàng nữ phụ độc ác, ốm yếu lại có kết cục thảm khốc. Để bảo toàn mạng sống, cô quyết định "quay đầu là bờ", làm lại cuộc đời bằng cách tiếp cận và "ôm đùi" nam chính để tìm sự che chở. Ai ngờ đâu, vì "ôm" hơi quá tay, cô từ nữ phụ bị ghét bỏ bỗng chốc biến thành nữ chính được sủng ái tận trời! Ngặt một nỗi, vì cơ thể cô quá mức mong manh, nam chính lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cô sẽ rời bỏ thế gian. Ngày nào anh cũng canh chừng, dỗ dành đủ kiểu chỉ để ép cô uống thuốc. Tống Vãn khóc không ra nước mắt: "Em đã bảo là em không chết được mà, bệnh tật chỉ là thiết lập của nhân vật thôi!" Thế nhưng, nỗi sợ hãi trong lòng anh ngày một lớn, biến thành sự chiếm hữu và bám người đến đáng sợ. Anh gắt gao quấn lấy cô, thì thầm những lời đầy hèn mọn: "Làm ơn, hãy thương hại anh một chút, đừng bỏ rơi anh." "Vãn Vãn sẽ không vì anh quá xấu xa mà vứt bỏ anh, đúng không?" Tống Vãn đổ mồ hôi hột, tự hỏi mọi chuyện sao lại thành ra thế này? Cái tên này bây giờ có tát anh ta một cái, anh ta còn quay sang liếm tay mình, chẳng khác gì một chú "cún hư" thích được dỗ dành! Hơn nữa, có nam chính nhà ai hắc hóa mà lại tự... khóa chính mình lại không chứ?! … Góc nhìn của Nam chính Đối với vị hôn thê bỗng nhiên thay đổi tính nết chỉ sau một đêm, Sở Trì ban đầu chỉ lạnh lùng quan sát, chờ đợi cô lộ ra sơ hở. Nhưng cái anh chờ được không phải là chân tướng, mà là sự chìm đắm không lối thoát của chính mình. Cô không hề hay biết rằng, kẻ cô đang cố gắng tiếp cận lại là một con quái vật sinh trưởng từ bùn đen dơ bẩn. Đằng sau vẻ ngoài xa cách, lạnh lùng ấy là một sự chiếm hữu, khống chế và cố chấp đến điên cuồng. Anh từng bước tính kế, dung túng cô, dụ dỗ cô... cho đến khi đem được "ánh trăng" ấy giấu kín vào lòng, làm bảo bối của riêng mình. Lưu ý: Nữ chính không thuộc tuýp mạnh mẽ, thân thể yếu ớt thường xuyên đổ bệnh. Có tình tiết nữ chính vì cứu nam chính mà bị thương nặng, ai không chịu được "ngược" nên cân nhắc.
51 chương0 lượt xem
Phu Quân Ta Là Kẻ Chiếm HữuFull
Năm đó bị Tiêu Hành Triệt cưỡng ép thành thân, ta vốn đã có vị hôn phu. Hắn dùng cả gia tộc làm dây trói, ép ta phải gả cho hắn. Ta hận hắn, lạnh nhạt, xa cách, còn cứng đầu không chịu đồng phòng. Đứa con đầu tiên của chúng ta lại mất đi trong một lần ta bỏ trốn. Sau đó ta lấy cái chết ra bức ép, cuối cùng hắn cũng buông tay. Nhưng đến ngày hắn công thành, vị hôn phu kia lại trói ta trên lầu thành làm con tin. Vì ta, Tiêu Hành Triệt tự chém mất một cánh tay. Còn ta lại bị tình địch bắn chết. Hồn phách ta không tan, chỉ đứng nhìn hắn báo thù cho ta rồi cùng ta hợp táng chung một mộ. Rồi khi mở mắt ra, ta quay lại đúng ngày mình dùng cái chết để ép hắn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, giọng run đến mức như sắp phát điên. “Nàng… thà chết cũng không chịu ở lại bên ta sao?” Dao vừa kề cổ rơi xuống đất, ta lập tức ôm chặt lấy vòng eo gầy rắn của hắn. “Phu quân… ta, ta không đi nữa.”
10 chương0 lượt xem
Oan Gia Cùng PhòngFull
Sau khi tỏ tình thất bại với người mình thầm thích, tôi lại vô tình lăn giường với cậu bạn cùng phòng lạnh lùng. Sau đó tôi bắt đầu hay buồn ngủ, thỉnh thoảng còn nôn khan. Bạn bè trêu: “Không lẽ mày có bầu hả?” Tôi lập tức đá cho một cú: “Cút! Tôi là đàn ông đàng hoàng, mang thai cái gì mà mang thai!” Không lâu sau, tôi đập tờ kết quả kiểm tra sức khỏe xuống bàn cậu bạn cùng phòng, nước mắt muốn trào ra: “Tôi có bầu rồi. Cậu phải chịu trách nhiệm!”
6 chương0 lượt xem
Vị Hậu Nương Này Hơi Điên Rồi, Ba Bảo Yêu Chết Luôn
Nửa đêm canh tý, mưa to như trút nước, sấm chớp đùng đoàng, cuồng phong gào thét. Trong núi sau thôn Thượng Cố, hai nam t.ử bất chấp mưa giông gió bão vác một bao tải đi sâu vào trong núi, bên trên bao tải còn buộc chặt một cái cuốc và một cái xẻng. Sau một nén nhang, hai người vừa lạnh vừa mệt vừa sợ hãi cuối cùng cũng dừng lại, tiện tay ném bao tải xuống đất. "Chính là chỗ này đi, ở đây đủ sâu rồi, ngoại trừ tên nhà lạ ở trong thôn ra thì không ai dám vào núi này, tên đó có phát hiện ra chắc cũng chẳng quản đâu." Cố Lai Ngân, con thứ hai nhà đại bá Cố thở hổn hển nói với đại ca Cố Lai Kim. Vừa dứt lời, y đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ tối đen như mực chẳng thấy gì, càng khiến y thêm sợ hãi, quay đầu nói với đại ca, "Cứ đào một cái hố tùy tiện chôn ở đây đi, nghe nói trong núi có sói ăn thịt người, chúng ta chôn xong mau xuống núi thôi." Cố Lai Kim vốn dĩ không sợ hãi đến vậy, nghe lời của đệ đệ nhà mình xong cũng bắt đầu sợ hãi, mò mẫm tháo cuốc và xẻng buộc trên bao tải, ném cho đệ đệ một cái cuốc rồi trực tiếp ra lệnh. "Ngươi đào ta xẻng." Dựa vào đâu mà bắt ta đào?
54 chương0 lượt xem

Lịch Sử Đọc

Chưa có lịch sử đọc