Thể loại: Truyện Audio
Tổng hợp các truyện thuộc thể loại Truyện Audio mới nhất trên Storya.
2650 Truyện
Danh sách truyện
(Trang 8/133)Sắp xếp:
FullGiới thiệu:
Tiết Tình vốn là Khâm Thiên Nữ Sứ, thân mang trọng trách, địa vị tôn nghiêm, nhưng nửa đời sau lại bị giam cầm nơi thâm cung lạnh lẽo.
Lăng Vân liều thân tranh đấu, tựa như khát khao quyền thế, người ngoài đều tưởng hắn ôm chí hướng cao vời như chính tên gọi “Lăng Vân” của mình. Song kỳ thực, hắn chỉ vì một người, một người duy nhất hắn muốn cứu.
Lăng Vân nhiều năm hồi cố đô, chỉ vì tìm lại cô nương năm xưa từng dang tay cứu mạng.
Nào ngờ chưa kịp thấy người, đã phải nghe hung tin nàng đã mất.
Thế nhưng, Tiết Tình chưa chết. Nàng chỉ lặng lẽ nhập cung, tiếp nhận chức vị Khâm Thiên Nữ Sứ.
Chức nữ sứ, bề ngoài vinh quang, thực chất lại là chiếc lồng son giam cầm linh hồn.
Trong một lần dự yến tiệc trong cung, Tiết Tình định thừa cơ bỏ trốn. Nhưng rồi, nàng vẫn lựa chọn ở lại.
Hướng dẫn đọc:
1. Tựa như truyện nhiều tuyến nhân vật, nhưng tình cảm vẫn là chính.
2. Tác phẩm đầu tay của tác giả.
Từ khóa nội dung: Tình yêu định mệnh · Trời định một đôi · Chính kịch · Quyền mưu · Cứu rỗi · Tuyến nhân vật đa dạng
Tóm tắt một câu: Vẹn toàn cả tình yêu lẫn giang sơn.
Chủ đề tư tưởng: Trong loạn thế, tình yêu và đất nước vẫn có thể cùng song hành, không chọn một bỏ một.
74 chương0 lượt xem
FullLâm Tự Bạch là một thiếu gia ốm yếu, bệnh tật. Bệnh vặt quanh năm không dứt, đại ca chán ghét cậu, cha mẹ cảm thấy cậu bệnh tật triền miên thật phiền lòng. Thậm chí có tin đồn lan truyền rằng: Bạn trai cậu cũng chỉ xem cậu như một người thay thế.
Tài nguyên của cậu bị thiếu gia giả chiếm đoạt, chân cậu vô tình bị thương đến mức phải chống gậy, ngay cả hôn nhân của cậu cũng bị sắp đặt cho một nam nhân có tính khí không ổn định.
Lâm Tự Bạch vì những tin đồn kia mà sợ hãi, cố gắng tránh xa người đàn ông đó. Mãi đến khi ch.ết đi, cậu mới biết được: Người đàn ông kia đã dành tất cả sự dịu dàng cho cậu, thậm chí còn hóa điên, nhảy lầu t.ự v.ẫn sau cái ch.ết của cậu.
Trọng sinh trở về vào đúng đêm tân hôn, Lâm Tự Bạch chủ động đưa tay, ôm lấy cổ đối phương.
Cố Yến Kinh hỏi cậu: "Em không sợ sao?"
Lâm Tự Bạch dang tay ôm chặt lấy anh, cười ngọt ngào: "Không sợ."
Cố Yến Kinh nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười kia, ánh mắt thoáng tối lại.
Trong cuộc sống sau hôn nhân, Cố Yến Kinh ngày càng sa vào Lâm Tự Bạch. Anh không nhịn được mà muốn cưng chiều cậu, muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất dâng tặng cho cậu.
Anh nghiện thiếu niên này, không thể dứt, cũng không thể rõ ràng được.
Anh không thể ngờ được rằng, ánh trăng sáng của mình lại chủ động xà vào trong tay anh.
*
Về sau, một vị mỹ nhân lạnh lùng, tài hoa bất ngờ xuất hiện, nổi tiếng khắp toàn mạng.
Tài nguyên liên tục đến tay, chỉ trong thời gian ngắn đã trở thành diễn viên xuất sắc nhất được công nhận ở cả mảng điện ảnh (phim chiếu rạp) và mảng truyền hình.
Còn gia đình họ Lâm dần dần suy tàn, thiếu gia giả bị cộng đồng mạng phỉ nhổ, chửi rủa.
Thậm chí, người "bạn trai" đã từng xem cậu là thế thân kia, khi trở về nhà cũ cũng phải mặt mày tái mét mà gọi một tiếng: "Dượng út."
125 chương0 lượt xem

Trên chuyến tàu hỏa trở về nhà, Hoắc Kiêu Hàn đột nhiên bị một mỹ nhân kiều diễm ngã nhào vào lòng.
Thiếu nữ với đôi môi đỏ mọng tươi tắn, hơi thở thơm tựa hoa lan, bàn tay nhỏ trắng ngần mềm mại, vô tình trượt vào vùng bụng săn chắc và mạnh mẽ của anh.
Hoắc Kiêu Hàn thoáng chốc rung động, nhưng rồi nhận ra, đó lại chính là đối tượng xem mắt mà anh vốn chán ghét và từng từ chối, kẻ cậy nhà có ơn với gia đình anh mà tính tình thay đổi thất thường, lại còn ham hư vinh.
Kể từ sau lần đó, hễ Hoắc Kiêu Hàn nhớ đến đôi bàn tay trắng mềm ấy, là cơ bắp cường tráng lại căng cứng, đêm đêm trằn trọc không sao ngủ được.
—
Tô Uyển xuyên thành nữ phụ ác độc và đỏng đảnh, trong một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Nguyên chủ có quá nhiều “phốt” đen không cách nào tẩy trắng, cô đành phải lẳng lặng chăm chỉ ôn thi đại học, nỗ lực tránh xa Hoắc Kiêu Hàn. Thế nhưng, đi đâu cô cũng bị anh quản thúc, kiềm chế và giáo huấn.
Cho đến một ngày, sau khi giúp cô họp phụ huynh xong, người đàn ông cầm trên tay bức thư cô viết về nhà, nói rằng mình đã có đối tượng yêu đương.
Người đàn ông già đời, lạnh lùng và cấm dục ấy đã ấn cô lên bức tường trong trường học, đôi mắt đỏ ngầu che giấu sự điên cuồng và áp chế tột cùng: “Uyển Uyển, trước kỳ thi đại học không cho phép yêu đương. Nếu muốn yêu, chỉ có thể yêu đương cùng tôi thôi.”
350 chương0 lượt xem
FullNgọn nến trong khuê phòng phụt tắt ngay trước khi tiếng chuông ba hồi vang lên từ phía hoàng thành.
Ta ngồi trong bóng tối, nghe tiếng mưa xé rách màn đêm Kinh Thành, ngửi thấy mùi tro tàn lạnh lẽo lẩn khuất dưới hương trầm Đông phương.
Đầu đội mũ phượng mười hai sức nặng, vai khoác giá y thêu tơ vàng ròng đỏ thẫm như m.á.u, ta ngồi đó, bất động như một pho tượng được tạc từ nỗi sỉ nhục. Giờ lành đã qua ba khắc. Tân lang của ta không đến. Hắn đang ở tần lâu sở quán, ôm ả kỹ nữ vào lòng và dẫm lên tôn nghiêm của phủ Tể tướng dưới gót giày sai khiến.
Mưa ngoài hiên càng lúc càng dữ dội, gột rửa đi chút hơi ấm cuối cùng của mùa xuân Kinh Bắc, chỉ để lại một bầu không khí nghẹt thở của định mệnh và nhân quả.
Cửa phòng khẽ động. Ám vệ thân cận của Tịch gia tựa như một bóng ma, quỳ sụp sau bức rèm thưa, giọng nói đè nén đến mức vặn vẹo:
"Tiểu thư, Tam hoàng t.ử Chu Hoài An e là... không đến nữa."
22 chương0 lượt xem
FullKhi ta xông vào điện của Thái tử, thần nữ Chu Dao đang che chở cho một nam nhân trọng thương, lớn tiếng quát mắng Thái tử:
“Chiến Thần đã bảo hộ muôn dân Khải quốc, điện hạ được bách tính phụng dưỡng! Nay chỉ cần ngài hiến ra năm mươi năm thọ mệnh để cứu lấy một mạng của Chiến Thần, vậy mà ngài còn do dự sao? Thái tử điện hạ, ngài thật quá ích kỷ rồi!”
Đây là một thế giới nơi người và thần cùng tồn tại, linh khí dồi dào khắp trời đất.
Những phàm nhân có thiên tư dị bẩm có thể mượn linh khí giữa thiên địa mà tu tiên chứng đạo.
Nhưng người như vậy, hiếm như phượng mao lân giác.
21 chương0 lượt xem
FullXuống núi trấn lột, ta cướp được một nam nhân mang về.
Ban đầu ta chỉ thấy cỗ xe ngựa của bọn họ trông khá đẹp, vừa hay Nhị đương gia trong trại sắp thành thân, ta định cướp xe về cho huynh ấy đón tân nương.
Nhưng khi vén rèm xe lên, nhìn thấy nam nhân khôi ngô tuấn tú bên trong, ta lập tức thay đổi ý định.
"Đại ca, huynh nhìn chằm chằm mặt hắn làm gì thế?"
Người trong xe không biết có phải bị dọa cho mất mật rồi không mà ngồi im phăng phắc, chỉ nhìn ta chằm chằm.
"Không có gì, chỉ là thấy hắn đẹp trai quá, ta bỗng nhiên có một ý tưởng táo bạo."
"Đại ca, huynh đừng có làm bậy nha. Phương Kỳ nói rồi, triều đình có cả một bộ luật pháp hoàn chỉnh đấy."
Thì đã sao, ta là sơn tặc, ta không quan tâm.
Ta đưa người về sơn trại.
13 chương0 lượt xem

Thể Loại: Ngọt văn, Tinh tế, Cơ giáp, ABO, Cường cường, Trò chơi, 1v1, Thị giác nữ chủ, Nữ công, Sa điêu, Nữ A nam O, Trưởng thành, Quân giáo, Nhiệt huyết
Bên ngoài bệnh viện, bầu không khí đặc quánh sự phẫn nộ. Những dải biểu ngữ đỏ rực như m.á.u tươi giăng đầy phố, át cả tiếng còi hú từ dàn xe cảnh sát đang phong tỏa mọi lối ra vào.
Giữa vòng vây ấy, một người vận đồ bệnh nhân lững thững bước xuống. Tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh, từng vòng khóa điện t.ử bạc lạnh thắt c.h.ặ.t lấy cổ tay và cổ chân, càng làm tôn lên làn da trắng bệch, thiếu sức sống. Đó là một gương mặt đẹp đến mức siêu thực, nét thanh tú pha lẫn vẻ sắc sảo khiến người ta khó lòng phân định giới tính ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đối mặt với làn sóng c.h.ử.i bới, người nọ chỉ khẽ nheo mắt, ném một cái nhìn lạnh nhạt về phía đám đông. Khí chất cao ngạo, xem thường vạn vật ấy tựa như một mồi lửa, khiến cơn thịnh nộ của người dân bùng lên dữ dội hơn.
"Xuống địa ngục đi đồ súc sinh!" "C.h.ế.t đi cho rảnh đất!"
Mặc kệ những lời thóa mạ, Triệu Hề thản nhiên bước vào xe cảnh sát. Nắng gắt quá, cô thầm nghĩ, đôi mắt hơi híp lại vì đã quá lâu không tiếp xúc với ánh sáng tự nhiên.
299 chương0 lượt xem
FullDiệp Đình Đồng đứng dưới một cây ngô đồng bên đường, lá cây khô héo trên đầu xào xạc, gió thổi từng đợt, lạnh đến mức cậu kéo cao khăn quàng cổ, che đi đôi tai đỏ ửng vì lạnh, chỉ để lộ đôi mắt tròn xoe xinh đẹp, luôn chú ý đến những chiếc xe qua lại.
Cậu đang đợi tài xế nhà họ Diệp đến đón đi dự tiệc, buổi tiệc do Thẩm Minh Hoài tổ chức, cậu phải đến sớm.
Bây giờ đang là giờ cao điểm tan học và tan làm, tài xế bị kẹt xe trên đường, gọi điện bảo cậu đi bộ đến chỗ nào tiện đỗ xe mà đợi.
Diệp Đình Đồng đợi trong gió lạnh hơn mười phút, xe mới đến muộn.
Da cậu trắng, đôi tai đỏ ửng vì lạnh đặc biệt nổi bật, vừa lên xe đã hắt hơi vì chênh lệch nhiệt độ quá lớn, ch.óp mũi cũng đỏ, cộng thêm khuôn mặt nhỏ nhắn nửa che trong khăn quàng cổ, trông đáng thương vô cùng.
Tài xế theo bản năng điều chỉnh nhiệt độ trong xe tăng thêm hai độ.
Sau khi lên xe, Diệp Đình Đồng không những không hề than phiền, mà còn chủ động nghiêng người về phía ghế trước, giơ khăn quàng cổ trên cổ mình lên lắc lắc, "Chú Lý nhìn xem, đây là mẫu mới của Ada mùa này, vừa mới ra mắt Thẩm Minh Hoài đã mua tặng cháu rồi."
Khóe miệng cậu cong lên một chút, giống như một cặp đôi đang yêu say đắm đang chia sẻ hạnh phúc của mình với người khác.
Chú Lý bất thường không tiếp lời, cầm điện thoại lên chĩa camera vào Diệp Đình Đồng, ống kính tập trung vào nhãn hiệu của chiếc khăn quàng cổ.
Bức ảnh dừng lại, khuôn mặt Diệp Đình Đồng được chiếc khăn quàng cổ màu tối tôn lên vẻ tinh tế và xinh đẹp, khuôn mặt ửng hồng, dáng vẻ cúi đầu trong ống kính trông thật ngượng ngùng và ngọt ngào.
Quy trình này cả hai bên đều rất quen thuộc, Diệp Đình Đồng chỉ cần khoe món quà mà thiếu gia nhà họ Thẩm tặng trên cổ là được.
Đây chính là giá trị của cậu.
38 chương0 lượt xem
FullTháng 6 năm 1985, tại xưởng may quân phục.
“Những năm tám mươi, thập kỷ của sự thức tỉnh, của sức trẻ căng tràn và của những giá trị trân quý…”
Tiếng phát thanh viên trong trẻo như gió xuân vang lên từ chiếc loa phóng thanh, cũng là lúc công nhân xưởng may lục tục tan làm về ký túc xá nghỉ trưa.
Đọc xong bản tin, Tống Nhã Tuyên gấp sổ ghi chép, đeo túi xách chuẩn bị về nhà.
Vừa ra khỏi đài phát thanh, cô đã thấy một bóng dáng quân phục xanh đứng dưới gốc cây.
Anh ta mặc bộ quân phục chỉnh tề, gương mặt tuấn tú nhưng không kém phần cương nghị.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ánh mắt anh ta dịu dàng nhưng vẫn toát lên khí chất uy nghiêm của người lính.
Chỉ cần đứng yên đó, anh ta cũng đủ khiến người ta cảm thấy an tâm, tin cậy.
43 chương0 lượt xem
FullNgày thứ ba kể từ khi ta bị cướp mất thân phận, thiên kim tiểu thư Chúc gia tổ chức ném tú cầu kén rể ở nơi đông đúc nhất kinh thành.
Ta lẫn trong đám người, ngẩng đầu nhìn gương mặt giống ta như đúc kia.
Nàng ta cũng thấy ta, thậm chí còn vẫy vẫy tay với ta.
Giờ phút này ta mới hiểu, hóa ra tất thảy đã được nàng ta chuẩn bị từ lâu, chỉ chờ thời cơ chín muồi là đẩy ta vào bẫy.
Buổi tối ba ngày trước, ta ăn thêm hai c.o.n c.ua và uống chút rượu lạnh, đến đêm liền nhiễm phong hàn.
Thúy Chi, nha hoàn bên cạnh ta đi thỉnh thái y tới xem, uống t.h.u.ố.c xong ta liền lâm vào hôn mê.
Khi tỉnh lại đã ở trong thanh lâu.
Mọi người đều gọi ta là “Phương Lan."
Ta nhìn mặt mình trong gương, so với bức họa vẽ Phương Lan trong phòng cực kỳ giống nhau.
12 chương0 lượt xem
FullTa được một chiếc thuyền mui đón vào kinh thành. Từ Giang Nam đến kinh thành, đi đường thủy ròng rã suốt hai mươi tám ngày.
Ngày thuyền cập bến đúng vào vào mồng chín tháng ba, lúc hoa đào nở đẹp nhất.
Thừa Ân Hầu phủ đã phái người đến đón, ma ma đi đầu họ Chu, tầm bốn mươi tuổi, mặc một chiếc bối t.ử màu xanh chàm, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn ta như đang nhìn một món đồ vừa mới vào phủ.
"Phu nhân mời."
Bà ta nói, ngay cả một nét mặt cười cũng không có.
Ta không giận. Cha mẹ ta đã bảo rồi, người kinh thành mắt mọc trên đỉnh đầu, ngươi càng là để ý, bọn họ càng được nước làm tới.
11 chương0 lượt xem
FullLại đến Tết Trung Nguyên, em gái tôi bị chín mươi chín kẻ xuyên không nhập hồn.
Những kẻ xuyên không này có nam có nữ, có già có trẻ.
Chín mươi tám kẻ đầu tiên đều c/h/ế/t dưới tay tôi.
Chỉ vì em gái tôi là nữ chính truyện ngược của thế giới này, họ dùng cơ thể của con bé để công lược nam chính tổng tài bá đạo kia – Long Hạo Thiên.
Còn kẻ thứ 100 này lại xông thẳng đến trước mặt Long Hạo Thiên, tặng cho hắn hai cái bạt tai.
Để lại bóng lưng phóng khoáng, bỏ mặc vị tổng tài bá đạo ngơ ngác trong gió.
"Nữ chính bị moi thận, sảy thai, ngồi tù mà cuối cùng vẫn có kết thúc ngọt ngào?!"
"Kệ x/á/c cái cốt truyện của ngươi, nhiệm vụ này bà đây không làm nữa!"
7 chương0 lượt xem
FullSau khi chia tay, tôi phát hiện chỉ cần chạm vào người yêu cũ là có thể nghe thấy tiếng lòng của anh ấy.
Vì thế, dưới sự xúi giục của cô bạn thân, tôi giả vờ tình cờ gặp, đưa tay vỗ vai anh ấy:
"Thật trùng hợp, anh cũng đến mua thức ăn à?"
Anh ấy không cảm xúc: “Không trùng hợp, anh ở khu này ba năm rồi."
Nhưng tôi lại nghe rõ mồn một: [Chết tiệt! Cô ấy chạm vào mình! Trong lòng cô ấy vẫn còn có mình! Mau nghĩ ra một câu thật ngầu để níu kéo cô ấy lại!]
Thế là tôi lặng lẽ thu tay về, quay người rời đi.
Anh ấy ở sau lưng hoàn toàn sụp đổ.
"Đừng đi! Tôi... con mèo nhà anh biết lộn nhào về sau!"
8 chương0 lượt xem

Nữ đại lão ở dị thế - Tần Vũ - đang dốc toàn lực chém giết tang thi, không hề buông tha. Bất cẩn một chút, mấy quả bom lại bay thẳng tới từ phía sau, không kịp né tránh...
Lần nữa tỉnh lại, cô đã xuyên thư, xuyên về thập niên 70.
Người thân bị bắt, em trai yếu ớt.
Ơ? Đây chẳng phải là cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc qua sao?
Nguyên chủ cùng cả nhà vốn chỉ là pháo hôi trong truyện, dùng để làm nền cho nam chính tỏa sáng. Dưới cái cớ "ân tình" được nhắc đi nhắc lại nhiều lần của nam chính, cả nhà nguyên chủ vì muốn báo đáp ân tình đó mà...
376 chương0 lượt xem
FullTa là bình hoa của tông môn, linh căn tạp nham, tư chất tầm thường.
Ấy vậy mà mỗi kỳ đại hội thử kiếm, ta đều vững vàng giành hạng nhất.
Tất cả là nhờ thanh kiếm của ta tên là “Mỹ Lệ”.
Nó mê cái đẹp đến mức kiếm trong thiên hạ đều chỉ hận không thể quỳ xuống làm ch//ó s/ă/n cho nó.
Rõ ràng là kiếm, vậy mà còn cầu kỳ hơn cả tiên tử.
Ngày nào cũng phải tắm rửa xông hương, chải chuốt tua kiếm cho mượt mà, cài thêm châu ngọc mới chịu thôi. Còn phải soi gương ngắm nghía đến vừa lòng mới chịu nghỉ.
Có một lần, tu sĩ ngoại tông tới cửa gây sự:
“Vạn Kiếm Tông hết người rồi à? Thấy cô nương xinh đẹp thế này, chi bằng theo ta làm đạo lữ đi?”
Lời còn chưa dứt, Mỹ Lệ đã khẽ rung lên.
Toàn bộ kiếm trong đại điện đồng loạt phản chủ, xoay m/ũ/i ki/ế/m ch/ĩ/a thẳng về phía kẻ khiêu khích.
Người nọ tại chỗ bại trận.
Nhưng đến ban đêm mới thật sự náo nhiệt.
Chỉ thấy danh kiếm của các đỉnh núi xếp hàng dài trước mặt ta, ngoan ngoãn cúi đầu.
Ta vuốt nhẹ chuôi kiếm của chúng, hài lòng cười khẽ:
“Đừng vội đừng vội, ai cũng có phần cả. Ngày mai ta sẽ để Mỹ Lệ lần lượt hẹn hò với các ngươi.”
4 chương0 lượt xem
FullTa lặn lội đến Biện Kinh để tìm vị hôn phu chưa từng gặp mặt.
Kết quả hắn chỉ phái một tên sai vặt tới cho có lệ.
“Công tử nhà ta gần đây bận việc, thực sự không thể phân thân.”
“Công tử đã gửi gắm cô nương cho thiếu gia nhà họ Chu chăm sóc. Đây là tín vật, cô nương cứ tự mình tìm đến là được.”
Cầm tín vật mà tên sai vặt đưa, ta tìm được Chu Hoán Triều lúc hắn đang ngồi câu cá.
Trông hắn bệnh tật yếu ớt, đến cần câu cũng sắp cầm không nổi.
Ta không nhịn được bước tới nhắc nhở:
“Cẩn thận cần đó!”
Trên gương mặt lạnh nhạt của hắn thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
“Nàng… là người đầu tiên dám gọi ta như vậy.”
Ta: “?”
5 chương0 lượt xem
FullKiếp trước, nàng dùng y thuật giúp hắn thu phục lòng người, dùng binh quyền của ngoại tổ phụ để phò tá hắn đăng cơ, kết quả cuối cùng lại đổi lấy thảm cảnh cả nhà bị tàn sát, chết trong đau đớn.
Sống lại một đời, nàng tuyệt đối sẽ không để bản thân phải sống như một trò cười nữa.
820 chương0 lượt xem

Ở ngàn năm trước giới ma pháp, theo bốn vị lão sư du lịch bảy năm sau khi.
Leon phát hiện mình trở lại năm 1991, trở lại cái kia hắn quen thuộc viện mồ côi.
Ở sau ba ngày.
Hắn nhìn thấy trắng nõn cú mèo, ngậm lấy Hogwarts thư thông báo hướng hắn bay tới.
"Quái vật đến từ Bournemouth ở Hẻm Xéo đổ bộ!"
"Buồn cười đáng thương máu bùn ở mực khổng lồ tiếng hoan hô bên trong vượt qua Hắc hồ!"
"Không thể miêu tả Hắc ma đầu túc địch đến lễ đường!"
"Vĩ đại bốn bá chủ truyền nhân, trở lại hắn trung thành Hogwarts!"
272 chương0 lượt xem
FullTa đã luyện tập tung tú cầu suốt hai năm.
Chỉ vì muốn ném trúng tú cầu lên người Thôi Kim An.
Chín lần, lần nào hắn cũng bắt được tú cầu của ta.
Thế nhưng lại cố tình tỏ ra bất đắc dĩ, ném tú cầu cho vị Thế tử điện hạ đang đứng bên cạnh.
Lần cuối cùng, hắn vẫn làm như vậy.
"Nàng biết đấy, ta sợ nhất là tiểu cô nương phiền phức này, giúp ta một tay đi, huynh đệ."
Hắn không biết đây là lần cuối cùng rồi.
Nếu hắn đã không nguyện ý, ta cũng không muốn làm khó người khác nữa.
Ta xoay người gả cho Thế tử Định Quốc Công.
Hắn lại đứng dưới mái hiên, khóc đến đỏ cả mắt.
"A Ninh, chẳng phải nàng nói, chỉ gả cho ta thôi sao?"
8 chương0 lượt xem
FullTần Phương Hảo
FullNăm đại tuyết đói kém đó, ta đã bán mình.
Người môi giới nói, nhà giàu đang chiêu mộ người giặt đồ, lo ăn lo uống, mỗi tháng hai trăm đồng tiền.
Ta vừa đến tuổi cập kê, sợ người ta chê còn nhỏ, nên cuốn hết tóc lên, bắt chước dáng vẻ của mấy chị dâu trong thôn, cúi đầu khép nép theo họ đi.
Phòng giặt đồ đúng là nơi tốt. Có giếng nước, có bồ kết, mỗi ngày chỉ việc giặt đồ là được ăn ba bữa no.
Cách hai ngày lại có món mặn, ta đều gắp mấy miếng thịt kẹp vào trong bánh bao, dành dụm lại, đợi người gửi về nhà.
Chỉ là đôi tay không nghe lời, giặt được nửa tháng, da tay nứt nẻ, đêm nằm ngủ cứ bị ngứa mà tỉnh giấc.
Ta không dám gãi, chỉ sợ gãi rách da, quản sự nhìn thấy sẽ đuổi việc.
Đành phải nửa đêm bò dậy, dùng tuyết xoa tay, xoa đến phát tê phát nóng mới có thể ngủ tiếp một lúc.
Không ngờ lại bị Đại công tử đang vội ra ngoài, đích thân tới lấy y phục nhìn thấy.
Ta theo bản năng giấu tay ra sau, quỳ rạp xuống đất.
"Đại công tử, cầu xin ngài đừng đuổi việc nô tỳ! Mệnh nô tỳ khổ sở, trượng phu đã mất, trong nhà còn bốn đứa nhỏ đang đợi nô tỳ nuôi sống!"
Ai ngờ, Đại công tử lại nói.
"Đứng lên đi. Truyền lệnh của ta, trời lạnh, từ nay về sau phòng giặt đồ đều dùng nước nóng."
"Lò sưởi tay này nàng cầm lấy, sưởi ấm đôi tay đi."
Ta thấp thỏm ngẩng đầu, chàng rất lễ độ không nhìn ngang liếc dọc, chỉ đặt lò sưởi lên ghế dài, để ta tự tới lấy.
Ta ôm lấy lò sưởi đó, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa đến tận tâm khảm.
Nhưng ta không dám sưởi quá lâu.
Chân của muội muội đang đợi tiền bốc thuốc, các đệ muội khác vẫn còn đang bụng đói.
Ngay chiều hôm đó, ta nhờ người đem nó đi cầm được mười lăm lượng bạc.
Trong lòng thầm nghĩ, đợi khi ta gom đủ tiền, nhất định sẽ chuộc về trả lại cho chàng.
Nhưng ta đã không đợi được ngày đó.
Ba tháng sau, ta đang ngồi xổm bên giếng giặt y phục.
Một nam nhân toàn thân đầy máu lảo đảo va vào, nhét một viên hạt dưa vàng dính máu vào tay ta.
Giọng khàn đặc cầu xin: "Cầu xin nàng, giúp ta mua một bình Hạc Đỉnh Hồng."
8 chương0 lượt xem
Truyện Đề Cử
1
Cẩu Thả Thành Thánh Nhân, Tiên Quan Triệu Ta Chăm Ngựa
Hệ Thống433.0K
2
Đô Thị Cổ Tiên Y
Linh Dị86.8K
3
Thần Kiếm Vô Địch
Linh Dị67.6K
4
Đồ Đệ Của Ta Đều Là Trùm Phản Diện
Xuyên Không48.8K
5
Vô Địch Thiên Đế
Tiên Hiệp39.6K
7
Nhất Kiếm Bá Thiên
Huyền Huyễn24.1K
8
Tứ Hợp Viện: Tần Hoài Như Ỷ Lại Vào Ta
Huyền Huyễn23.9K
9
Chư Thần Ngu Hí
Đô Thị23.9K
10
Võ Luyện Đỉnh Phong / Vũ Luyện Điên Phong
Huyền Huyễn21.5K
Thể Loại
Linh DịĐam MỹXuyên KhôngHuyền HuyễnTrọng SinhHệ ThốngKhácCổ ĐạiBách HợpTiên HiệpXuyên QuaĐô ThịNgôn TìnhNữ CườngKhoa HuyễnCung ĐấuMạt ThếQuan TrườngKiếm HiệpNhiệt HuyếtLight NovelHiện đạiĐồng NhânDã SửXuyên NhanhDu Hí Dị GiớiĐông Phương Huyền HuyễnVô SỉĐông PhươngNgượcSủngĐiền VănDị NăngSảng VănGóc Nhìn NamDị GiớiGia ĐấuHài HướcĐoản VănTrinh ThámLịch Sử Quân SựTrùng sinhCơ TríThần Thoại Tu ChânThiết HuyếtTu Chân Văn MinhPhàm NhânĐiềm ĐạmNgôi Thứ NhấtHuyền NghiMạt Thế Nguy CơLãnh KhốcVõng DuQuân SựCạnh KỹNữ PhụThám HiểmFanFicPhương TâyTruyện TeenTổng TàiTiểu ThuyếtTruyện AudioViệt NamKỳ ẢoLịch SửSắcTruyện Tranh
Lịch Sử Đọc
Chưa có lịch sử đọc