0 And 1
Chương 201
0 And 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 201 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi bỗng nhận ra, đây đúng là tẩm cung của Hoàng hậu. Việc Alex cố gắng an ủi tôi – dù cậu ấy không giỏi giang gì – cũng là điều dễ hiểu. Ngay cả tôi, nếu nhìn thấy ai đó hành xử như mình lúc này, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy bận lòng.
Xem ra… tôi thật sự đang buồn. Dù tôi từng nghĩ rằng Hoàng hậu không phải người tốt, thậm chí cũng chẳng phải một người mẹ tốt.
Thế nhưng hình như tôi vẫn có chút tình cảm với bà ấy. Không, liệu có thể gọi đó là “thích” không?
Tôi từng khao khát được yêu thương một cách mù quáng như cách Hoàng hậu đã dành cho Geoffrey. Tôi biết rằng có những bậc cha mẹ mù quáng vì con cái, và tôi cũng biết kiểu yêu thương đó chẳng tốt đẹp gì cho đứa trẻ.
Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì đối với Hoàng hậu, Geoffrey không bao giờ sai. Ít nhất là trong thế giới quan của bà ấy thì là như vậy. Hoàng hậu yêu Geoffrey. Sự quả quyết đó khiến tôi cảm thấy kỳ lạ.
Cảm giác đó giống như một cảm xúc tuyệt đối.
Dù thực tế không hẳn như vậy.
Dù đó chẳng phải thứ cảm xúc có thể diễn tả đơn giản như vậy.
Tình yêu mà Hoàng hậu thể hiện, giống như thứ tình cảm tôi vẫn luôn khao khát từ thuở thơ bé. Một người bảo hộ mạnh mẽ ở bên cạnh, luôn bảo vệ và yêu thương tôi vô điều kiện.
Từng có lúc tôi đã lầm tưởng như vậy.
Dù biết rõ Hoàng hậu là người như thế nào, dù nghĩ bà ấy chính là người đã giết Phu nhân Roze, tôi vẫn không thể ghét bà ấy.
Tôi rõ ràng không phải là người tốt.
Tôi tựa trán lên vai Alex rồi nhắm mắt lại. May mà nơi này tối.
Cảm giác như máu đang dồn ngược lên. Chóng mặt — nhưng nước mắt lại chẳng rơi được. Tôi chỉ thấy bản thân thật ích kỷ.
Nếu đã muốn hưởng thụ chút tình cảm đó, thì lẽ ra nên đối xử tốt với Hoàng hậu hơn. Còn nếu thấy không đúng, thì nên vạch rõ ranh giới hơn. Mọi chuyện đều mơ hồ nửa vời.
Con người là thế — chẳng có gì rõ ràng. Tôi chỉ biết thở dài.
Nếu là Geoffrey, liệu cậu ấy có khóc không? Tôi không biết.
Tôi không phải Geoffrey. Đứa trẻ trong bức tranh kia có phải Geoffrey hay không, Hoàng hậu đã nghĩ gì khi ngắm bức chân dung đó, và bà ấy đã nghĩ gì khi nhìn thấy một Geoffrey “khác đi”… những điều đó giờ chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Tôi mang ơn Hoàng hậu vì thứ tình yêu bà ấy từng dành cho Geoffrey.
Tôi tự hỏi, liệu mình có thể tiếp tục tin Edward được không?
Để biết được điều đó, trước tiên tôi phải làm rõ chuyện gì đã xảy ra với Hoàng hậu.
“Phải biết rõ Edward đang làm gì.”
Cơ thể đang tựa vào Alex khẽ giật mình.
Chuyện gì vậy? Tôi ngẩng lên thì thấy Alex cố làm ra vẻ bình tĩnh — nhưng lại lảng tránh ánh mắt tôi. “Cậu biết chuyện gì à?” “Không, thưa điện hạ.”
Câu trả lời quá nhanh.
“Không có gì cả ạ.”
Alex nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Cậu đang nói dối ta đấy à?”
“Không, điện hạ.”
“Tất nhiên rồi. Một hiệp sĩ mà ta đã giao phó cả mạng sống — sao có thể nói dối ta chứ.”
Tôi khịt mũi, rồi lùi ra khỏi người cậu ta. Không khí đêm lành lạnh bao trùm.
“……”
Không cần hỏi thêm cũng đã rõ. Alex bồn chồn một lát, cuối cùng cũng thú nhận.
Chuyện Alex kể lại như sau:
— Hôm đó, khi Alex ra ngoài, một nhóm hiệp sĩ đã đến và đưa cậu ta đến thư phòng của Edward. Ở đó, Edward bảo cậu ta cùng tham gia vào kế hoạch giải cứu Điện hạ Geoffrey.
— Edward nói Geoffrey là người hiền hậu, khoan dung và cao quý, hiện đang rơi vào tình thế nguy hiểm. Mối nguy đó chính là âm mưu bẩn thỉu của Sherbet.
— Sherbet định dùng Geoffrey làm con tin, thậm chí đám quý tộc trong nước còn không biết liêm sỉ mà đi theo phe Sherbet. Chúng chỉ biết lo cho bản thân mình.
— Edward đang ra sức chống lại âm mưu của Sherbet và đám quý tộc. Nhưng nếu Geoffrey biết chuyện, ngài sẽ lập tức chạy đến Sherbet, nên chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.
— Tất nhiên, Geoffrey là người thông minh, chỉ cần chút manh mối là sẽ đoán ra toàn bộ sự việc. Vậy nên những người bên cạnh phải giúp ngài nghỉ ngơi, cả về thể chất lẫn tinh thần.
“……”
Tôi tỉnh rượu hoàn toàn rồi. Không, hay là… càng lúc càng thấy say hơn?
Alex chẳng chút thay đổi nét mặt mà thao thao bất tuyệt những lời như “Geoffrey điện hạ anh minh thế này thế nọ” — khiến tôi chẳng biết mình đang mơ hay tỉnh táo nữa.
Dù sao thì, điều quan trọng không phải cái đó…
“Từ khi nào cậu với Edward lại thân thiết với nhau vậy?”
“Dạ? Không hề thân ạ, điện hạ.”
Alex nói như thể thực sự ghét điều đó.
“À, ừ… không, ý ta là… Cậu cho ta uống rượu là vì chuyện đó sao?”
“Thần xin lỗi. Vì Mont Blanc cứ thì thầm rằng đó là phương thuốc chữa lành tinh thần tốt nhất — nên thần…”
Alex cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi. Dù vậy, cậu ta vẫn cao hơn tầm mắt tôi.
“Đã là người bệnh thì không được cho uống rượu chứ.”
“Không ổn lắm sao ạ?”
Alex giật mình. Đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Sao cậu ta lại có vẻ ngạc nhiên đến vậy? Không, đừng lảng sang chuyện khác… Lowell?
“Rốt cuộc là có bao nhiêu người dính líu vào chuyện này? Cả Lowell cũng bị kéo vào sao?”
“Thần xin lỗi…”
Tẩm cung của Geoffrey trở nên náo loạn giữa đêm. Không phải vì tôi đột nhập vào cung rồi lôi Lowell ra tra hỏi, mà là vì Dot phát hiện tôi không có trong phòng và gây ra ầm ĩ lớn.
“Trời đất ơi! Hoàng tử mà ra ngoài rồi lại không ai hay biết là sao hả!”
“Hầu… Hầu tước phu nhân, có một hiệp sĩ đi theo rồi nên xin đừng quá lo lắng…”
“Một hiệp sĩ ư? Hoàng tử ra ngoài thì phải là toàn bộ đội cận vệ cùng theo mới phải, đằng này lại chỉ có một hiệp sĩ! Thật đáng tin cậy quá nhỉ!”
Dot đang nghiêm mặt mắng mỏ đám lính gác thì vừa trông thấy tôi liền thay đổi sắc mặt. Cậu ấy lao vội đến.
“Hoàng tử! Người đã đi đâu vậy! Sao không nói với thần một tiếng nào! Thần cứ tưởng đã lạc mất Người một lần nữa rồi chứ…”
“Dot. Cậu từng bị Edward gọi đến phải không?”
Dot lập tức nín bặt tiếng khóc. Lowell và Idella cũng bước ra hành lang, có lẽ vì tiếng ồn, rồi im bặt. Tôi liếc nhìn họ.
“Còn các cậu thì sao?”
Idella nấc lên một tiếng, vội vàng lấy tay bịt miệng lại.
“……”
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh.
“Giờ thì tỉnh cả ngủ rồi nhỉ? Ta muốn nghe xem các cậu đã nói gì với Edward.”
“Hoàng… Hoàng tử…”
“Chắc chắn mọi người sẽ kể cho ta chứ?”
“……”
Tất cả những người đã cùng uống rượu đêm qua đều có mặt trong phòng.
Alex, Lowell, Dot và cả Idella — tất cả đều mang vẻ mặt như thể tội đồ.
Người khiến tôi ngạc nhiên nhất là Idella. Cô ấy bị cuốn vào chuyện này bằng cách nào cơ chứ?
Lúc nghe Alex kể tôi đã thấy khó hiểu rồi, nhưng dù sao đi nữa, Idella cũng có mặt trong đó.
Gió đêm khiến tôi tỉnh rượu. Cơn đau đầu bắt đầu ập tới. Tôi đưa tay day trán, và thấy Idella đang bịt mũi, uống nước lạnh rồi len lén liếc nhìn tôi.
Tôi giả vờ không thấy.
Tiếng nấc cụt của Idella cũng chỉ lặng dần sau một hồi lâu.
Cả phòng chìm vào im lặng. Không ai lên tiếng trước.
Tôi tranh thủ thời gian đó để sắp xếp lại suy nghĩ. Dù tôi đã biết toàn bộ nội dung từ Alex, nhưng vẫn có điều tôi không thể nào hiểu được.
Hôm qua tôi có uống rượu thật, nhưng vẫn còn tỉnh táo, không đến mức mất trí hoàn toàn. Theo những gì tôi nhớ, Lowell vẫn còn cảnh giác với Edward cơ mà?
“Này. Nếu ta đang hiểu sai, thì mong mọi người sửa lại cho đúng.”
Cả bốn người liếc nhìn nhau đầy ẩn ý rồi đồng loạt chọn Lowell làm người đại diện.
“Xin người cứ hỏi, thưa điện hạ.”
“Ta tưởng các cậu đâu có ưa gì Edward?”
“Gì cơ ạ? Tất nhiên là không thích rồi. Khụ, khụ… À không, không hề. Sao bọn thần lại không thích Điện hạ Edward chứ ạ?”
“……”
Không thích thật kìa.
“Vậy mà ghét đến thế, vẫn ngoan ngoãn nghe lời Edward nhỉ.”
“Điện hạ, không phải như vậy đâu ạ! Xin hãy tin bọn thần một lần. Bọn thần không hề định lừa dối Người ngay từ đầu. Bọn thần thật sự không biết gì cả. Không có chuyện phản bội Ngài đâu…”
Lowell sắp khóc đến nơi.
“Ta biết rồi. Vì lo cho ta mà làm vậy, đúng không?”
“Vâng! Dạ? Người biết rồi ạ?”
“Ta nghe Alex kể hết rồi.”
“À, ra là từ chỗ cậu ta…”
Lowell nhìn sang Alex. Alex thì chẳng thèm liếc lại lấy một cái.
“Ừ. Ta đã biết chuyện rồi. Nhưng vẫn có điều chưa hiểu nổi.”
Alex thì xưa nay chưa từng giỏi mưu tính. Dot thì trung thành với Hoàng thất, còn Idella là một thần dân trung thành của vương quốc, tôn sùng Edward như một anh hùng chiến tranh.
Nhưng Lowell là thương nhân, mà đồng tiền thì chẳng có biên giới. Một trong những lý do quý tộc hay xem thường thương nhân chính là vì họ cho rằng thương nhân không có lòng trung thành. So với thường dân, lòng trung thành của thương nhân còn yếu hơn nhiều.
Chưa kể, Lowell vẫn luôn cảnh giác với Edward.
“Edward đã nói gì mà thuyết phục được cả cậu? Cậu ấy nói là không muốn ta đến Sherbet, nên đang tìm cách giữ ta lại, nhưng nếu thực sự muốn giải quyết vấn đề bằng cách dùng ta làm con tin, thì chẳng phải Edward là người có lợi nhất sao? Alex thì không nói làm gì, chứ cậu thì đâu dễ dàng nghe lời cậu ấy như vậy được.”
Lowell thôi tỏ vẻ hối lỗi. Cậu ta buông tay đang chắp, ngồi thẳng lưng, vò đầu rồi thở dài.
“Vâng. Thần đâu phải Alex Baumkuchen đâu ạ.”
Alex nhìn tôi như thể muốn hỏi “câu đó là sao?” Có vẻ ta lỡ lời rồi.
“Thần có lý do, nhưng nghe vào sẽ thấy hơi kỳ lạ ạ.”
“Nói thử xem.”
“Thần nghĩ… Điện hạ Edward thực lòng quan tâm đến Người. Thần không dám chắc về chuyện chính trị, vì thần không hiểu rõ, nhưng nếu chỉ nhìn từ góc độ của thần thì lời ngài ấy nói — rằng muốn bảo vệ Điện hạ — nghe thật lòng lắm.”
Tôi không biết phải đáp lại thế nào.
Tôi cũng muốn tin, nhưng điều đó ngọt ngào đến mức tôi vẫn đang cố gạt bỏ nó khỏi suy nghĩ.
“Tin đồn rằng Người sẽ tới Sherbet, Thần đã thử dò la, thì thấy có người cố tình tung ra. Điện hạ Edward thì khẳng định là do phe quý tộc làm. Nếu họ muốn hất Người ra khỏi vị trí, thì giờ chỉ có Edward là người có thể ngăn chặn điều đó.”
Những lựa chọn dễ dàng lúc nào cũng hấp dẫn. Ta còn là người ưa sự tiện lợi nữa.
“Được rồi. Vậy nếu ta trốn dưới cái khiên mang tên Edward, không tới Sherbet, thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Thì Điện hạ Edward sẽ tự lo liệu mọi chuyện chứ sao.”
Lowell trả lời bằng giọng điệu đúng kiểu thương nhân.
“Không phải cậu ấy bảo là nếu ta không đi thì sẽ thành chiến tranh sao?”
“Đó! Thần đã biết mà! Hễ nói là chiến tranh, thế nào Người cũng đòi đi! Đấy, các người chẳng hiểu Điện hạ chút nào!”
“Nếu ngay từ đầu cậu không dùng cái loại rượu chẳng tốt lành gì chuốc Điện hạ, khiến Điện hạ nghi ngờ…”
Lowell và Alex lại bắt đầu đấu khẩu. Tôi mặc kệ hai người đó, quay sang Dot và Idella — hai người vẫn còn đang tỏ vẻ hối lỗi.
Theo lời Alex kể thì trong cuộc trò chuyện với Edward, một trong hai người còn lại cũng có mặt. Đó là Idella.
“Idella, cô có nghe được gì không?”
“Không đâu ạ, thưa điện hạ. Thần làm gì biết chuyện gì…”
Idella đáp một cách khiêm tốn. Tôi bước tới một bước.
“Idella. Cô sẽ giúp ta mà, đúng không?”
“Điện hạ, Người chơi không đẹp chút nào…”
Cuối cùng, Idella cũng thổ lộ sự thật. Có vẻ Edward định ra trận. À, vậy là để bảo vệ ta mà cậu ta định khơi mào chiến tranh. Tự nhiên thấy mình cứ như mỹ nhân khuynh thành.
Liệu tôi có thể tin nổi chuyện này không?
“Edward thật sự là người đáng tin sao?”
Sao lời nào cậu ấy nói nghe cũng đáng tin đến vậy?
“Hả?”
Idella đột nhiên nghiêm mặt. Hai người đang đấu khẩu cũng dừng lại, đồng loạt nhìn về phía tôi.