Ngồi sau xe máy của chị Xoan, Tâm, cậu thợ hồ mười bảy tuổi, say mê hít hà hương thơm dịu nhẹ, vấn vương từ người chị. Dù nắng chói chang, lòng cậu lại nhẹ bẫng một cách lạ lùng. Chị Xoan, người phụ nữ đảm đang chuyên lo cơm nước cho đội thợ, đôi khi còn xắn tay trộn vữa, là vợ của anh Xuân – cai thầu và cũng là chú của Tâm. Họ đều là những người con xa xứ từ cùng một làng quê, lên Hà Nội mưu sinh.
Chỉ vài giờ trước, tại công trình biệt thự sang trọng ở Hoàng Cầu, một tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Chiếc xe tải chở cát lùi quá đà, san phẳng bức tường bao vừa xây. Giữa khoảnh khắc sinh tử, Tâm không ngần ngại lao vào, kéo anh Xuân thoát khỏi đống đổ nát, nhưng bản thân cậu lại lãnh trọn gạch đá. Cánh tay trái sưng vù, bầm dập là cái giá phải trả cho hành động dũng cảm ấy.
Giờ đây, trên đường về, chị Xoan tận tình đưa cậu về nhà thím để thoa thuốc và tiện thể chuẩn bị bữa cơm chiều cho cả đội. Nhưng thứ khiến Tâm quên đi mọi đau đớn, mọi mệt mỏi lại là mùi hương quen thuộc ấy. Nó không chỉ hấp dẫn mà còn mê hoặc, khơi dậy trong trái tim non nớt của cậu một khao khát thầm kín, một sự tham lam muốn được giữ mãi.
Mười bảy tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải hồn nhiên ăn chơi, phải biết tương tư những rung động đầu đời, thì Tâm đã rời nhà từ năm mười ba, theo chú làm phụ hồ. Bốn năm miệt mài, cậu mới được công nhận là thợ chính, gánh vác trách nhiệm trụ cột cho gia đình có ba anh em. Cuộc sống của Tâm chỉ gói gọn trong vòng xoáy làm việc quần quật từ sáng đến tối, ăn vội, tắm qua loa rồi chìm vào giấc ngủ nặng nhọc. Vậy mà, giữa bộn bề lo toan và mệt nhọc, một tình cảm cấm kỵ, mong manh như sương khói lại len lỏi trong tâm hồn cậu, dành cho người phụ nữ đã có chồng, người mà cậu xem như chị, như mẹ. Liệu Tâm sẽ đối mặt với thứ tình cảm trớ trêu này ra sao, khi cuộc đời cậu vốn đã quá nhiều gánh nặng?
Truyện Đề Cử






