A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo
Thâm sâu Cửu Tuế
A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bỗng cảm giác một lực kéo xuống, đám mây phiêu tán như khói, tôi đột nhiên trượt chân từ không trung, cảm giác rơi xuống càng ngày càng mãnh liệt... Tôi bừng tỉnh trong phút chốc và không khỏi thở dốc. Khi hô hấp được ổn định, tôi thấy tiểu Lưu Trệ nhìn mình không rời mắt.
Hắn thấy tôi tỉnh lại thì cười: "A Kiều tỷ tỷ...".
Tôi ngồi dậy. Giấc mơ vừa rồi quá kỳ ảo, trong khoảnh khắc, tôi gần như không nhớ nổi điều gì về giấc mơ đó.
"Trệ nhi, tỷ tỷ... Ngủ thiếp đi, có đè trúng đệ không?"
Hắn lắc đầu: "Đệ cũng mới thức dậy, không bị tỷ tỷ đè đau đâu".
Tôi nhìn xuống thì thấy mình gần như nằm lên người hắn, tôi vội vàng nghiêng người sang một bên. Hắn vẫn nằm trên giường không hề nhúc nhích. Tôi trở mình xuống giường, nửa quỳ bên giường, đưa tay xoa nắn khắp người hắn từ trên xuống dưới: "Có bị tê không?".
Đôi mắt hắn long lanh chăm chú nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: "Không sao".
"... Đứa nhỏ này."
Hắn cũng ngồi dậy, lẳng lặng nhìn tôi xoa chân.
"Sau này nếu khó chịu thì phải nói với tỷ..."
Khuôn mặt trắng nõn của hắn cách tôi rất gần, tôi nghe thấy hắn thì thầm:
"Đệ là phu quân, không thể kêu đau trước mặt tỷ tỷ."
"Ngốc, đó là chuyện của sau này."
Không biết liệu khi đó tôi có còn ở đây không, vì vừa tới đây một tháng, tôi đã tìm được một bản Tốn thư, cứ theo tốc độ này thì rất có thể sẽ sớm bày xong Cửu tinh Thần trận rồi. "Giờ đệ là đệ đệ của tỷ, tỷ tỷ phải quan tâm đệ chứ".
"A Kiều tỷ tỷ thay đổi nhiều lắm so với trước đây..."
"Thật sao..."
"Ừm."
Tôi cười cười.
Mấy hôm nay tôi định lục tung thư viện, e là sẽ không rảnh tiếp đãi hắn như hôm nay nữa, vì vậy tôi nói: "Trệ nhi, tỷ tỷ có chuyện này, không biết có nên nói hay không".
"A Kiều tỷ tỷ có điều gì không thể nói sao? Nói cho đệ biết đi."
Tôi cân nhắc lời nói, cố gắng hết sức để giọng điệu ôn hòa và điềm đạm nói: "Trệ nhi, bây giờ đệ là Thái tử, ngày sau chính là Hoàng thượng Đại Hán. Có rất nhiều điều đệ phải học, mà ngày nào học ở Thái Học xong cũng đến chỗ tỷ tỷ, tỷ tỷ sợ đệ kiệt sức... Đệ hiểu chuyện như thế, tỷ tỷ biết đệ nhớ tỷ tỷ, nhưng cũng không cần đến mỗi ngày đâu".
Thấy hắn im lặng, có vẻ như không hiểu ý tôi nên tôi đành phải nói thêm một câu nữa: "Tỷ tỷ thương đệ mà... Ngày mai nghỉ ngơi thật tốt đi, đừng tới đây nữa".
Hắn sửng sốt, chớp mắt không nói gì, chỉ đứng đó bất động nhìn tôi.
Chúng tôi cứ đứng im như vậy một lúc lâu, bị đôi mắt đen của hắn nhìn chằm chằm khiến tôi có chút rụt rè, tôi đành tiếp lời: "Trệ nhi, tỷ biết, tỷ và đệ có... Có... Hôn ước... Nhưng từ khi đệ sinh ra, đệ đã là đệ đệ của tỷ. Trước đây tỷ còn nhỏ, không hiểu chuyện, hay ức hiếp đệ, nhưng sau này sẽ không thế nữa... Thế này nhé, bất cứ khi nào đệ đến, tỷ tỷ đều ở đây, nhưng quan trọng là đệ phải biết tự chăm sóc bản thân. Đệ khỏe mạnh, tỷ mới yên tâm, hiểu không?".
"A Kiều tỷ tỷ...". Cuối cùng hắn cũng cất tiếng, như trút được gánh nặng.
Tôi đưa tay, không khỏi bất đắc dĩ đưa tay sờ mặt hắn. Có lẽ là tình mẫu tử trỗi dậy, trong lòng tôi dường như luôn có cảm giác thân thiết với hắn, dù rất mơ hồ nhưng nó cứ như ẩn như hiện lượn lờ trong tim.
Ngày hôm sau, khi tôi đang chăm chú lục soát giá sách đầu tiên thì nghe bên ngoài vang lên tiếng kêu to: "Cung nghênh Thái tử giá lâm...".
Tôi thở dài trong lòng, quay đầu sang, thấy hắn mặc tiểu bào chỉnh tề, thắt đai lưng nhỏ thêu rồng vàng, đi giày đen, từng bước thong thả đi vào. Thấy tôi nhìn hắn, hắn bước nhanh hơn... Tôi vừa định nói thì đã thấy hắn không nói một lời, đi thẳng đến chỗ nhuyễn tháp chúng tôi ngủ hôm qua, rồi lặng lẽ trèo lên. Dường như nhận ra ánh mắt của tôi, hắn nói, như một ông cụ non vậy: "A Kiều tỷ tỷ cứ đọc sách đi, đệ nghỉ trưa một lát rồi sẽ đi".
Tôi gật đầu, tiếp tục tìm từng quyển sách. Khi xoay người thì thấy hắn nằm trên giường lẳng lặng nhìn tôi, cũng không nói chuyện. Tôi mỉm cười với hắn, hắn cũng đáp trả lại nụ cười tương tự, rồi mới chịu xoay người ngủ.
Thằng nhóc ranh mãnh này đang thử tôi. Nhưng tôi cũng không để ý lắm, mà đi tới, khẽ gọi người hầu lấy áo choàng đến, đắp lên cho hắn.
Nhiệm vụ tìm sách hôm nay đã hoàn thành theo kế hoạch, chỉ tiếc là không có thu hoạch gì. Tiểu Lưu Trệ cũng đã tỉnh ngủ, hắn nhìn tôi, rõ ràng là biết nhưng vẫn hỏi: "Là A Kiều tỷ tỷ đắp áo choàng cho đệ sao?".
Thấy hắn có vẻ không giấu nổi vẻ đắc ý, tôi cảm thấy buồn cười, cuối cùng hắn cũng có chút tính khí của một cậu nhóc ở tuổi này, tôi cố ý trêu hắn nói: "Ai muốn đắp cho đệ thì đắp, tỷ không làm đâu...".
"Hừ, đệ không tin."
Tôi đi qua, nhẹ nhàng ôm hắn và thì thầm vào tai hắn: "Tin hay không thì tùy, nhưng nếu đệ bị bệnh, tỷ sẽ đau lòng".
Nghe vậy, hắn hơi sững sờ, nụ cười trên mặt biến mất, vẻ mặt non nớt lại lộ ra vẻ mất tự nhiên một cách kỳ lạ.
Tôi không khỏi nhíu mày, có lẽ trước đây hắn chưa từng nghe những lời như vậy? Hay là trước đây hắn luôn cố gắng lấy lòng A Kiều, chứ chưa bao giờ được lấy lòng như thế này?
Tôi cũng không biết... Nhưng trong lịch sử, thành kiến và thù hận của hắn đối với A Kiều rất lớn, đến mức vừa nghe lời vu khống đã lập tức phế hậu và giam cầm. Nỗi căm hận này, nói thế nào cũng không thể hình thành chỉ trong ngày một ngày hai được.
Sự quan tâm của tôi lúc này, không biết hắn có nhận ra hay không. Tôi chỉ muốn hắn hiểu rằng không phải tất cả mọi người đều là sài lang hổ báo, chỉ biết tranh giành sống chết. Và người tỷ tỷ này cũng không phải loại ác phụ chỉ biết đề cao quyền lực, giẫm đạp lên mặt hắn, tranh quyền đoạt lợi không cho người khác đường sống như hắn vẫn nghĩ.
Mặc dù hiện tại hắn vẫn còn giả bộ trước mặt tôi. Nhưng một người trưởng thành như tôi thì tính toán với hắn làm gì, chỉ mong trái tim sắt đá đó có thể được sưởi ấm đôi chút. Dẫu sao, nếu một ngày nào đó tôi có thể trở về thời hiện đại thì thân xác này không chừng phải trả lại cho Trần A Kiều trước đây. Tôi mong những gì tôi làm bây giờ có thể khiến sau này hắn xuống tay đừng quá tàn nhẫn.
Mùa hè năm đó, ve sầu kêu mỗi ngày, tiểu Lưu Trệ sẽ tới đây ngủ trưa. Ban đầu thì tôi chỉ đắp áo choàng cho hắn, về sau thì thành ra hắn gối đầu lên chân tôi ngủ... Mỗi lần nhìn khuôn mặt lúc ngủ của hắn, tôi đều không khỏi nghĩ, một đứa bé, sao lòng dạ lại thâm sâu đến thế?
Tôi ngẩng đầu nhìn ngoài điện, một màu xanh um tươi tốt, ve sầu kêu khe khẽ... Có vẻ như qua mùa hè này, nếu tính theo tuổi mụ thì hắn coi như đã đủ chín tuổi.