Sở Phục: Hộ Vệ Mới và Thái Tử

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo

Sở Phục: Hộ Vệ Mới và Thái Tử

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa đông buốt giá đã đến, phủ Công chúa ngập tràn hơi lạnh. Trưởng Công chúa vốn sợ rét, liền gọi ta vào nội thất trò chuyện.
Ta ngước nhìn xung quanh, từ mái ngói lợp, đồ vật trang trí cho đến toàn bộ căn phòng đều lộng lẫy, chẳng kém gì cung điện nguy nga của hoàng gia. Ta thầm nghĩ, quyền thế hiện tại của phủ Công chúa này đều nhờ vào mẫu thân của bà, Đậu Thái hậu. Nhưng sau này, khi Đậu Thái hậu qua đời, Võ Đế sẽ lập tức phế bỏ A Kiều, cả gia tộc Trưởng Công chúa từ đó sẽ suy tàn, vĩnh viễn không thể khôi phục lại vinh quang xưa. Ngay cả Vương Hoàng hậu, người trước đây luôn nịnh bợ, sau khi trở thành Vương Thái hậu cũng sẽ lập tức trở mặt, từ nụ cười tươi tắn hóa thành vẻ mặt lạnh lùng vô tình. Những bảo vật rực rỡ nơi đây, rồi cũng sẽ trở về với cát bụi. Nghĩ đến đây, những món đồ trang trí nội thất xa hoa trong mắt ta bỗng mang một vẻ u buồn lạ thường.
Trưởng Công chúa vẫn giữ vẻ tôn quý thường ngày, bà mỉm cười rạng rỡ với ta: "Kiều nhi gần đây tiến bộ nhiều rồi. Con có biết lần trước ta vào cung, Thái hậu đã nói gì với ta không?".
Ta ra vẻ nghi hoặc.
Trưởng Công chúa không giấu nổi vẻ đắc ý, nói: "Thái hậu khen con đấy. Người nói con giống y hệt bà ấy! Còn nói con thích thuật Hoàng Lão, mỗi lần đọc sách là say mê đến tận trưa. Không chỉ vậy, Trệ nhi vốn dĩ chẳng mảy may hứng thú với thuật Hoàng Lão, nhưng giờ đây vì muốn gặp con mà ngày nào cũng đến thư viện. Thái hậu vui mừng lắm... Con xem, con đã giúp mẫu thân nở mày nở mặt rồi đấy".
Ta chỉ mỉm cười.
"Ta nghĩ..." Trưởng Công chúa thân mật kéo ta lại gần: "Hiện giờ con ngày nào cũng một mình vào cung, tuy có hộ vệ hoàng gia võ công không tồi, nhưng dù sao họ cũng là nam nhân, không tiện kề cận bảo vệ con mọi lúc mọi nơi. Mẫu thân đã tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng hôm nay cũng tìm được một người ưng ý, con xem thế nào nhé?".
Nói đoạn, Trưởng Công chúa vỗ tay ba tiếng. Tấm rèm cửa từ từ vén lên, một thiếu nữ búi tóc cao, mặc giáp, mang kiếm hiên ngang bước vào. Trông nàng khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, quỳ một gối xuống, dập đầu hướng về ta nói: "Sở Phục tham kiến tiểu Công chúa".
"Nàng là... Sở Phục?" Ta khẽ giật mình, tiến lên một bước, nhẹ giọng hỏi. Nàng... chính là Sở Phục, người mà sau này vì Trần A Kiều mà bị Võ Đế chém ngang lưng thị chúng, thi thể phơi ba ngày nơi công cộng sao?
Nàng ngẩng đầu, đôi mày kiếm sắc bén, ánh mắt sáng như sao mai: "Chẳng lẽ trước đây điện hạ đã từng gặp thần?".
"Chưa từng."
Trưởng Công chúa đứng bên cạnh mỉm cười nói: "Sở Phục từ nhỏ đã lớn lên trong quân ngũ, được nuôi dạy như nam tử, bởi vậy tự nhận tài năng không kém gì đấng mày râu." Nói rồi, Trưởng Công chúa đi đến trước mặt Sở Phục: "Sau này, con phải cố gắng hết sức hầu hạ tiểu Công chúa, nhớ chưa?".
"Sở Phục cẩn tuân mệnh lệnh Trưởng Công chúa. Sau này, thần chỉ nghe theo lệnh của tiểu Công chúa."
Đêm khuya thanh vắng, trăng treo lơ lửng trên dòng sông đen, càng về khuya không gian càng thêm tĩnh mịch. Ta lặng lẽ đốt một ngọn nến, chép lại cuốn sách thứ hai vừa tìm được trong thư viện – «Cửu tinh Khôn thư». Đặt bút nghỉ tay một lát, ngửa đầu xoa nhẹ đôi mắt mỏi, ta chợt thấy một bóng người lẳng lặng in trên tấm rèm cửa sổ. A, sao ta lại quên mất nàng chứ?
Ta đứng dậy đi đến bên cửa sổ, xuyên qua tấm lụa mỏng, khẽ nói: "Sở Phục, ở đây không cần canh gác đâu".
"Tiểu Công chúa tắt đèn, thần sẽ lập tức rời đi." Giọng nói trong trẻo từ bên ngoài vọng vào.
"Khi ra ngoài mới cần cẩn thận, chứ trong phủ Công chúa thì chẳng có gì đáng ngại. Ngươi nghỉ ngơi sớm đi, sau này đừng thức khuya như vậy nữa."
"Trông nom tiểu Công chúa ngủ là chức trách của thần."
Thấy nàng cứ khăng khăng không nghe, ta đành tự mình mở cửa phòng. Trong màn đêm, nàng đứng lẻ loi bất động, bóng dáng cùng cây kiếm hòa vào bóng tối. Dưới ánh trăng mờ nhạt, đôi môi mỏng của nàng dường như tái nhợt vì sương đêm. Ta khẽ nói: "Đằng nào cũng phải chờ ta tắt đèn, sao không vào đây mà chờ?".
Mặt nàng chợt ửng hồng: "Tiểu Công chúa... Thần... Thần thấy không tiện.".
Ta kéo tay nàng dẫn vào phòng, cảm nhận được bàn tay ấy lạnh buốt. Một cô nương mới mười lăm tuổi, làm sao có thể để nàng đứng suốt một đêm giá lạnh như vậy. Bị ta nắm tay, nàng không nói thêm lời nào, tuy ngoan ngoãn theo ta vào trong nhưng dáng vẻ vẫn còn ngượng nghịu. Ta buông tay nàng, ngồi xuống trước bàn, chỉ vào một chiếc ghế tựa khác: "Ngồi xuống đó đi".
"Thần không dám."
Ta mỉm cười nói: "Có gì mà không dám, cứ ngồi xuống đi".
...
Thấy nàng vẫn cau mày, đứng bất động, ta nhướng mày: "Sao, muốn bản Công chúa đích thân mời ngươi sao?".
Nàng cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên, vành tai đỏ bừng. Mãi lâu sau mới khẽ đáp: "Thần tuân mệnh".
Tiểu cô nương này thật đúng là nhút nhát. Ta vừa nghĩ, không khỏi bật cười, vừa mài mực, tiếp tục chép sách.
Hôm nay, ta lại tiếp tục chép sách ở thư viện như thường lệ. Tiểu Lưu Trệ cũng như mọi ngày, hào hứng chạy đến thăm ta sau bữa trưa. Chỉ khác là hôm nay, Sở Phục mang kiếm theo sát bên ta. Tiếng hô "Cung nghinh Thái tử giá..." vang lên, nhưng ta đang say mê đọc sách nên cũng không để ý lắm, chỉ chăm chú lật xem cuộn tre. Ta nghĩ tiểu Lưu Trệ sẽ như mọi ngày, không làm phiền ta mà tự lên giường đi nghỉ. Nhưng tiếng bước chân lại càng lúc càng gần, rồi dừng lại ngay bên cạnh. "Ngươi là ai?".
Lúc này, ta mới rời mắt khỏi thẻ tre, chỉ thấy tiểu Lưu Trệ đứng đó với vẻ mặt không chút biểu cảm. Nét ngây thơ thường ngày đã hoàn toàn biến mất, ánh mắt hắn kiêu kỳ, lạnh lùng nhìn Sở Phục, cất tiếng hỏi.
Vẻ mặt Sở Phục vẫn không hề thay đổi, nàng chỉ đứng đó như thể không nghe thấy gì.
Ta bước lên phía trước, mỉm cười nói với tiểu Lưu Trệ: "Vị này là hộ vệ mà mẫu thân tìm cho tỷ, tên là Sở Phục. Sở Phục, còn không mau bái kiến Thái tử điện hạ?".
Sở Phục khẽ gật đầu, lúc này mới cúi mình vái chào tiểu Lưu Trệ: "Thần tuân lệnh Trưởng Công chúa bảo vệ tiểu Công chúa. Nếu có mạo phạm, mong Thái tử tha tội".
Tiểu Lưu Trệ nhướng một bên mày: "Trong Hoàng cung làm gì có trộm cướp. Nếu đã là hộ vệ thì hãy ra ngoài điện mà chờ, thật không có phép tắc gì cả".
Ta thấy vậy, áy náy nói: "Trệ nhi, là tỷ để nàng vào, đừng trách nàng. Sở Phục, Thái tử điện hạ nói rất có lý, sau này ngươi cứ chờ ta ở ngoài điện nhé".
"Thần tuân lệnh."
Tiểu Lưu Trệ nhìn theo bóng lưng Sở Phục quay người bước ra ngoài, rồi quay đầu lại hỏi ta: "A Kiều tỷ tỷ, nàng ta chỉ là hạ nhân, hà tất phải cầu xin cho nàng ta?".
Ta khẽ thở dài, bước đến, vươn tay vuốt nhẹ vầng trán đang cau lại của hắn: "... Hôm nay có ngủ trưa không?".
Tiểu Lưu Trệ nắm lấy tay ta, lúc này mới chịu nở nụ cười, dịu dàng nói: "A Kiều tỷ tỷ hôm nay đọc sách mệt rồi... Có muốn ngủ cùng Trệ nhi không?".
"Không được, tỷ còn vài cuốn sách chưa xem xong. Đệ cứ ngủ trước đi, lát nữa tỷ sẽ qua sau."
"Dạ..." Hắn khẽ đáp, rồi ngả người lên giường.
Ta lại tìm sách thêm một lúc lâu thì chợt nhớ hình như hôm nay quên đắp áo cho hắn. Thế là ta vội sai người mang áo đến, rón rén đi đến bên giường. Ngồi lên giường như mọi ngày, ngắm hắn ngủ một lúc, ta nhẹ nhàng giũ áo choàng, cẩn thận đắp lên cho hắn. Lông mi hắn bỗng khẽ động đậy, chợt vươn tay, nắm lấy ngón tay đang vén góc áo cho hắn của ta. Ta dừng động tác, không nhúc nhích, hắn cũng không buông tay. Trong lòng ta thấy buồn cười, cúi người hôn lên má hắn. Khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười như có như không, rồi buông ngón tay ta ra. Ta cảm thấy bất đắc dĩ thở dài, quay lại tiếp tục tìm sách...
Hôm nay thật may mắn, ta đã tìm được cuốn thứ ba trong bộ «Cửu tinh Đoái thư».
Trên đường về phủ Công chúa, vì là cận vệ, Sở Phục cùng ngồi xe với ta. Ta đang dựa vào giường êm ái nghỉ ngơi thì nghe Sở Phục chợt cất lời: "Hôm nay thần đã gây xung đột với Thái tử, làm khó tiểu Công chúa. Thần, có tội".
"Có gì mà khó hay không khó đâu..." Ta thở dài, "chỉ là ngươi phải biết, Thái tử, sau này sẽ là Hoàng thượng".
"Thần đã hiểu."
"Hiểu là tốt rồi." Hôm nay nhìn chữ Tần triện cả ngày, mắt ta hơi mỏi, không khỏi đưa tay xoa nhẹ.