Chương 3

A Kiều Sống Lại thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi không nói chuyện với hắn nữa, chỉ lặng lẽ nhìn những đàn bướm sặc sỡ bay lượn trong Ngự Uyển... Tôi ngồi đó không nhúc nhích, suy nghĩ mông lung. Lưu Trệ im lặng ngồi bên cạnh tôi, dường như hiểu tôi không muốn bị làm phiền, chẳng nói một lời mà kiên nhẫn chờ đợi. Cảnh tượng đáng ngưỡng mộ trong mắt người khác này lại chẳng thể sưởi ấm lòng tôi, trái lại còn khiến nó thêm lạnh buốt.
Tôi không khỏi tự hỏi: con người ta khi nào mới biết nhẫn nhịn? ... Tôi đưa tay vuốt đầu Trệ nhi, Trệ nhi ngoan ngoãn nghiêng người sang, mặc tôi vuốt ve.
Phải rồi...
Một người, khi điều hắn khao khát lớn hơn nỗi đau mà hắn phải chịu đựng, hắn sẽ biết nhẫn nhịn. Mà trên đời này, còn gì lớn hơn ngôi vị hoàng đế mà hắn hằng mong muốn?
Nếu trước kia không có Trưởng Công chúa ngày ngày nói tốt trước mặt Cảnh Đế, hết lòng tiến cử, thì đến cả ngôi vị Thái tử hắn cũng chẳng có được.
"A Kiều tỷ tỷ... Nhột quá."
Tôi thu tay về, mắt nhìn thẳng về phía trước...
Quả nhiên, tất cả những thứ này – triều đại này, thế giới này, con người ở đây – đều không phải là điều tôi muốn. Tôi thật sự rất muốn quay trở về... Tôi nhớ vòng tay ấm áp của Tiến sĩ Lưu và căn nhà trọ đơn giản nhưng thanh tịnh của mình.
"Trệ nhi, đệ có biết thư viện hoàng cung ở đâu không?"
Tiểu Lưu Trệ đáp lời ngay: "Về Hoàng Lão đạo* thì đều ở Vị Ương cung của Thái hậu. Còn các học phái khác thì Trệ nhi phải hỏi mới biết được".
*Hoàng Lão đạo, còn gọi là trường phái Hoàng Lão, hay tư tưởng Hoàng Lão, là tiền thân của Thái Bình Đạo, một giáo phái của Đạo giáo. Hoàng là Hoàng Đế, Lão là Lão Tử. Tư tưởng Hoàng Lão bắt nguồn từ các Đạo gia thuộc học phái Tắc Hạ thời Chiến Quốc, đến đầu đời Tây Hán nó biến thành một trào lưu triết học và chính trị mạnh, chủ trương thanh tĩnh vô vi, cho dân nghỉ ngơi, nới tay trị dân. Đến đời Đông Hán, học phái này trở thành tôn giáo, thờ Hoàng Đế và Lão Tử - (theo Wiki). Và "nhà khác" ở đây là ý chỉ về những nhà nho, nhà tư tưởng khác.
Tôi đứng dậy, "tỷ tỷ muốn đến thư viện, Trệ nhi giúp tỷ tỷ nói một tiếng với Thái hậu và mẫu thân nhé".
Tiểu Lưu Trệ gật đầu, "vậy đệ đi đây".
Dưới sự chỉ dẫn của người hầu, tôi đi tới thư viện hoàng gia. Họ đẩy cửa điện ra cho tôi, chỉ thấy bên trong đại điện rộng lớn và tráng lệ, toàn là những giá sách cao vút, trên đó chất đầy những cuộn thẻ tre san sát nối tiếp nhau...
Tôi chậm bước đi vào, không khỏi đảo mắt nhìn thẻ tre ở hai bên. Đây là thư viện Đạo giáo, trong đó có các tác phẩm của Hoàng Lão đạo, và đập vào mắt tôi là rất nhiều cuốn sách tôi chưa từng nghe tên. Chắc hẳn đã từ rất lâu rồi, người hiện đại đã đánh mất chúng... Nhưng may mắn thay, sau khi hoàn thành chương trình Tiến sĩ Đạo giáo, tôi đã thuộc lòng các học thuyết Đạo gia. Ký ức vẫn giúp tôi nhận biết chữ Tần triện nên việc đọc những quyển sách này cũng không khó khăn gì.
Tôi lướt mắt nhìn từng hàng một, bỗng nhiên một quyển sách bị đè bên cạnh cuộn thẻ thu hút sự chú ý của tôi. Tôi ngồi xuống, gỡ sợi dây lụa buộc chặt ra và xem xét cẩn thận, chỉ thấy nó được viết bằng dòng chữ Tần triện mờ nhạt – «Cửu tinh Tốn thư».
Tôi cảm thấy sốc... Vì vốn dĩ tôi cứ nghĩ rằng cuối thời Đông Hán mới sáng tạo ra Cửu tinh Thần chú. Và tôi chỉ muốn thử vận may nên mới đến thư viện tìm xem... Nào ngờ... «Cửu tinh Tốn thư» này chẳng phải là tài liệu cần thiết mà tôi dùng để cố định góc đông nam khi bày ra Cửu tinh Thần trận sao?!
Thế là tôi gọi người hầu, sai họ giúp tôi lấy hết những thẻ tre khác đang đè lên nó ra, rồi tôi gỡ cuốn sách này xuống. Sau đó, tôi đi dạo một vòng, mượn thêm mấy cuộn thẻ tre khác để che giấu.
Không lâu sau, Trưởng Công chúa đến gọi tôi, tôi liền cùng Trưởng Công chúa rời cung và trở về phủ.
"Sao bỗng nhiên có hứng thú với Đạo giáo thế?". Trưởng Công chúa thấy tôi mang một hòm thẻ tre về phủ Công chúa thì hỏi.
Tôi suy nghĩ rồi đáp: "... Lần trước bị bệnh, con nằm mơ thấy thần tiên đạp mây đến thăm, dặn con nên đọc nhiều Đạo thư".
Trưởng Công chúa nghe vậy hơi giật mình: "... Thật ư? Vậy là chuyện tốt. Hôm nay Trệ nhi đến báo, Thái hậu còn khen con, nói con có tấm lòng vô vi*, là phúc khí của Đại Hán đấy. Vì thế, Thái hậu đặc biệt phê chuẩn, nói con có thể tùy ý đọc sách trong Tàng thư điện của Thái hậu".
*Vô vi là tư tưởng của triết gia Lão Tử. Và triết lý sống vô vi là: Làm mà như không làm, thuận theo tự nhiên và không trông chờ vào kết quả.
"Vậy ngày mai con đến tạ ơn Thái hậu."
"Rất tốt. Con cũng hãy nói chuyện thần tiên gợi ý cho Thái hậu luôn nhé..."
"Dạ."
Về đến tiểu viện của mình, tôi bảo người ta mang hòm thẻ tre thẳng vào phòng ngủ, rồi cho thị nữ ra ngoài hết, đóng cửa lại. Tôi lật quyển «Cửu tinh Tốn thư» ra xem xét cẩn thận. Văn tự trong đó đúng là bản sao của quyển tôi đã chụp trong thư viện...
Như vậy, chỉ cần cho người mang tới một quyển thẻ tre mới, tôi sẽ tự sao chép lại, rồi khóa trong tủ bàn trang điểm. Còn bản «Cửu tinh Tốn thư» này thì đem trả lại. Và cứ thế, tôi đã có được tài liệu bày trận của riêng mình...
Đặt «Cửu tinh Tốn thư» lên bàn dài, tôi hài lòng lùi lại phía sau, hướng về phía giường, tôi nằm vắt ngang lên đó và nhắm mắt lại... Trong lòng không khỏi dấy lên niềm hi vọng.
Từ đó, chỉ cần tôi thu thập đủ chín quyển sách cần thiết để bày trận, theo thứ tự là «Cửu thần Càn thư», «Cửu thần Khôn thư», «Cửu thần Chấn thư», «Cửu thần Tốn thư», «Cửu thần Khảm thư», «Cửu thần Ly thư», «Cửu thần Cấn thư», «Cửu thần Đoái thư» và «Cửu thần Trung thư», cùng với những tư liệu khác dễ dàng thu thập và có thể tái sử dụng, một lần nữa bày lại Cửu tinh Thần trận... Biết đâu đấy, tôi có thể trở về hiện đại. Nghĩ như vậy, tôi không khỏi vực dậy can đảm để sống...
Một khi có mục tiêu thì tôi cũng trở nên siêng năng hơn. Sáng tinh mơ mỗi ngày, tôi đã chạy vào cung của Đậu Thái hậu, đầu tiên là thỉnh an, sau đó xin phép đi đọc sách.
Đậu Thái hậu biết tôi hứng thú với Hoàng Lão đạo, cũng hết sức vui mừng, khen tôi mấy câu rồi cho người hộ tống tôi đi thư điện.
"A Kiều tỷ tỷ đang làm gì đó?". Tiểu Lưu Trệ hôm nay đã đi Thái Học viện cũng chạy tới thư viện tìm tôi, dè dặt hỏi.
"Tỷ tỷ đang đọc sách, Trệ nhi ra ngoài chơi trước có được hay không?"
Hắn nghe vậy thì ngẩn ra, chớp mắt nhìn, nhưng không có rời đi, mà là đưa tay giữ chặt góc áo tôi, có vẻ lo âu nhìn tôi nói: "... A Kiều tỷ tỷ gần đây không chơi với đệ, có phải đệ đã làm gì khiến tỷ giận không?".
"Không có, đệ rất tốt."
Hắn cô đơn cúi đầu.
Thật ra, từ khi nhen nhóm hi vọng có thể trở về, cách nhìn của tôi về tiểu Lưu Trệ dường như cũng thay đổi theo... Sự nhẫn nhịn của hắn không còn là gánh nặng không thể buông bỏ trong lòng tôi nữa. Tôi cảm nhận được một sức mạnh kiên định từ nội tâm, có thể xua tan toàn bộ hoang mang và bối rối trước đó của tôi... Bây giờ tìm được một bản trong chín bản Cửu tinh Thần thư, tôi càng vững tin mình vốn là người hiện đại, thật sự hoàn toàn không thuộc về nơi đây, và ảo giác "Hình như tôi là Trần A Kiều" trong đầu cũng dần dần tiêu tan gần như không còn.
Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, tôi nghĩ dù sao mình cũng đã hai mươi bảy tuổi, tôi không khỏi nhìn tiểu Lưu Trệ bằng ánh mắt của một người dì khi nhìn trẻ con.
Có lẽ vì tâm tính thay đổi, cảm nhận của tôi về hắn cũng thay đổi. Thấy hắn có vẻ cô đơn, tôi vẫy tay gọi hắn đến gần, dịu dàng nhìn hắn:
"Buổi sáng đệ làm gì rồi?"
"Ở Thái Học viện."
Tôi mỉm cười: "Thầy dạy cái gì?".
"Thầy Văn dạy Luận Ngữ, thầy Võ dạy cưỡi ngựa."
Tôi sờ đầu hắn: "Vậy đệ có mệt không?".
Hắn lắc đầu, "không mệt".
Tôi cười nói: "Trước mặt tỷ tỷ cần gì nói dối. Mới sáng canh sáu đệ đã chăm chỉ học ở Thái Học viện, ăn trưa xong lại đến tìm tỷ tỷ, lại đây, nghỉ ngơi một lát đi".
"Nhưng đệ nhớ A Kiều tỷ tỷ, muốn chơi với tỷ tỷ."
"Ngốc, tỷ tỷ không cần đệ dỗ dành."
Từ khi không còn mờ mịt, tôi bây giờ càng ngày càng lạc quan, vươn tay ôm hắn như một đứa trẻ. Trong lòng tôi không khỏi nghĩ, về sau hắn còn có nhiều công to nghiệp lớn muốn làm. Tuy không lâu nữa tôi có lẽ phải rời đi, nhưng với cá tính của mình, tôi quyết định muốn sưởi ấm trái tim hắn một chút.
Tư liệu lịch sử ghi lại cả đời hắn bức tử hai Hoàng hậu và một Thái hậu. Trần hoàng hậu sau khi bị phế, u sầu mà chết; còn Vệ hoàng hậu thì treo cổ tự tử vì chứng minh trong sạch; ngay cả thân mẫu Chiêu Đế – người mà hắn lập nên, hắn cũng lấy cớ "Mẫu tráng tử ấu"* mà giết đi.
*Hiếu Vũ Triệu Tiệp dư (chữ Hán: 孝武趙婕妤; 113 TCN - 88 TCN), thường gọi Câu Dặc phu nhân (钩弋夫人), Hán thư gọi là Hiếu Vũ Câu Dặc Triệu Tiệp dư (孝武鉤弋趙婕妤), là một phi tần của Hán Vũ Đế Lưu Triệt, còn được biết đến là mẹ đẻ của Hán Chiêu Đế Lưu Phất Lăng.
Truyền thuyết về cái chết của bà rất nổi tiếng trong lịch sử. Tương truyền khi đó, Hán Vũ Đế tuổi đã cao, chỉ định con út Lưu Phất Lăng làm Thái tử. Lo sợ việc Thái tử kế vị còn quá nhỏ tuổi, tử ấu mẫu tráng (子幼母壯); mà Triệu Tiệp dư còn trẻ sẽ làm Hoàng thái hậu, lâm triều xưng đế như Lữ hậu trước kia, nên Hán Vũ Đế đã ra lệnh xử tử bà – theo Wiki.
Một người phải mất niềm tin đến mức nào mới tàn sát tất cả những người từng đồng hành cùng mình?
Để hắn nằm ở giường nhỏ bên cạnh, tôi cũng lên giường, lấy một tư thế thoải mái mà ôm hắn. Tôi che mắt hắn lại, "ngủ đi, nghỉ ngơi một lát, tỷ tỷ ở đây với đệ".
Hắn nghe lời gật đầu, nhích lại gần tôi hơn.
Một lát sau, tôi cảm thấy lông mi run run trong lòng bàn tay dần ngừng lại, có lẽ tiểu Lưu Trệ đã ngủ say.
Tôi nhìn hắn, vẫn chỉ là một đứa bé, còn không đủ sức cầm lấy đồ đao* kia.
*"Đồ đao" ở đây chỉ ba nghiệp của tâm, miệng, ý cũng như tất cả các ngông cuồng, tham vọng, mê muội, tráo trở, cố chấp, ly biệt theo đạo Phật.
Từ khi xác định được kế hoạch tìm sách để trở về hiện đại, tôi dần trở nên lạnh nhạt, hờ hững với cuộc sống hiện tại, như thể nó không liên quan đến mình. Mỗi lần nhìn sự thăng trầm của cuộc sống phồn hoa, tôi đều tự nhủ rằng không cần thiết phải tham dự vào. Có lẽ nguyên nhân chính là như thế, những phiền não buồn khổ trước đó cũng không còn gặm nhấm, ăn mòn ý chí của tôi.
Tôi nhớ khi còn là tiến sĩ, có đọc một luận văn với tiêu đề «Sự tương phản biến dạng và tâm lý trả thù dưới nền văn hoá gia trưởng», lấy Hán Vũ Đế làm ví dụ, tỉ mỉ trình bày hiện tượng tâm lý cực đoan và vặn vẹo dưới nền văn hóa gia trưởng đó. Luận văn đó nói rằng Hán Vũ Đế bởi vì khi còn nhỏ cảm nhận được quá nhiều sự ức hiếp từ Trưởng Công chúa và Trần A Kiều, đương nhiên... Không hẳn là Trưởng Công chúa và A Kiều thật sự ức hiếp hắn... Mà là bởi vì mọi chuyện đều phải nhờ người khác giúp đỡ, cho nên trong tâm trí còn non trẻ đã để lại ấn tượng "bị phái nữ thống trị". Ấn tượng này được chôn sâu trong tiềm thức, từ đó trong xã hội gia trưởng dẫn đến sự lệch lạc tâm lý cực lớn, khiến hắn về già phải không ngừng chinh phục cả nam lẫn nữ để chứng minh quyền lực của mình.
Chinh phục "phái nam" là để bù đắp cho sự tổn thương nam quyền và cảm giác thiếu kiểm soát khi còn nhỏ trong ký ức, đó là tâm lý bù đắp. Còn chinh phục "phái nữ", thì là bởi vì hắn bị quá nhiều bóng ma tâm lý từ phụ nữ, cho nên hắn muốn thông qua sự thống trị của mình đối với phụ nữ mà đạt được khoái cảm trả thù và tâm lý an ủi.
Có lẽ vì mấy ngày nay mệt mỏi, lại suy nghĩ miên man nên bất tri bất giác tôi chìm vào giấc mộng đẹp...
Bỗng cảm giác trước mắt là một vùng sáng, trên bầu trời xanh thẳm hiện lên một đám mây, một tiếng nói từ xa xăm bay tới, như ẩn như hiện, nghe không rõ ràng:
"Cô nương... Sao cô nói dối?... Rõ ràng là cô không có mơ thấy ta... Ta cũng không có nói với cô là muốn cô nhìn Đạo thư; cô lừa gạt mẫu thân của mình thì thôi, còn lừa Thái hậu mở kho sách?"
Trong mơ, tôi mơ mơ màng màng nói: "Ngươi... làm sao mà biết được...".
"Làm sao ta lại không biết? Thái hậu nói cho Hoàng thượng, Hoàng thượng là thiên tử, tâm ý tương thông với trời, ngươi nói xem ta có biết không..."
"... Đại tiên tha tội, vạn bất đắc dĩ..."
"Thôi thôi", chỉ thấy đám mây kia tản ra, "khi ngươi sống ở thời đại này, thân là Hoàng hậu nhưng lại bị người vu oan tố cáo sử dụng vu cổ mà bị phế. Đến khi qua cầu Nại Hà, ngươi tràn đầy tuyệt vọng, liên tiếp uống ba chén canh Mạnh bà, thề quên đi mọi thứ, vĩnh viễn không muốn gặp phải Lưu... Khụ khụ... Ngươi còn xin ta nói rằng kiếp sau đầu thai làm người bình thường, một đời một kiếp một đôi người, muốn tìm người trung thực lại không có địa vị, chỉ tốt với một mình ngươi. Ta cũng đã đồng ý, còn thi pháp bỏ đi thói kiêu xa* trong nghiệp của ngươi, đặc biệt tăng thêm trí tuệ cho ngươi, để ngươi có năng lực học hành và quen thuộc được cuộc sống nghèo khó... Nhưng hôm nay, tại sao ngươi lại bày trận, tự mình trở về rồi?"
*kiêu xa: kiêu căng và xa xỉ
"Trở về cái gì... Quá khứ sao...?". Suy nghĩ của tôi trở nên lộn xộn, không theo kịp những lời trong đám mây kia tuôn ra.
"Cô nương này thật là hay quên. Nghiệt duyên... Thật sự là nghiệt duyên... Mặc dù đã uống canh Mạnh bà, quên rằng hắn từng phụ bạc ngươi, nhưng tơ tình vẫn còn vương vấn sao?"}