Chương 19: Chỉ là một nụ hôn thôi mà

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 19: Chỉ là một nụ hôn thôi mà

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Di Vụ thấy tin nhắn có vẻ lạ, nhưng cũng không để tâm nhiều. Cậu nghĩ có lẽ là bạn của Tống Hung gửi, rồi thoát khỏi màn hình tin nhắn, tiếp tục trò chuyện với Kim Bảo Nhi.
Tống Hung tắm xong bước ra, nằm vào chăn ôm Lâm Di Vụ. Thấy cậu ngáp dài mà vẫn miệt mài nhắn tin cho Kim Bảo Nhi, anh liền giật phắt điện thoại đi.
“Ấy ấy, em vẫn chưa nói chuyện xong mà, em còn chưa hỏi Bảo Nhi về quê với bạn nào.”
“Không nói nữa.” Tống Hung nắm lấy cánh tay Lâm Di Vụ vẫn đang với tìm điện thoại, kéo cậu trở lại chăn: “Mấy ngày nay ở bệnh viện anh ngủ không ngon giấc. Chúng ta ngủ một giấc đi, tối nay sẽ có người mang đồ ăn đến.”
Lâm Di Vụ không với được điện thoại, đành từ từ trở mình, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay Tống Hung.
Tống Hung không ngủ được, anh đang lục lọi trong ký ức về chuyện 12 năm trước, muốn tìm ra thời điểm A Lạp xuất hiện.
Nhưng dù đã lục lọi trong đầu nhiều lần, Tống Hung vẫn không thể nhớ mình đã gặp A Lạp khi nào. Anh đành hỏi Lâm Di Vụ: “Em có còn nhớ chuyện xảy ra với chúng ta 12 năm trước không?”
“Đương nhiên là nhớ rồi.”
Lâm Di Vụ ngáp dài, nước mắt buồn ngủ trào ra khóe mắt, dụi thẳng lên ngực Tống Hung: “Bọn họ bảo anh trông chừng em, nhưng cuối cùng anh lại thành đồng bọn của em, còn thành gia đình của em. Đây gọi là ý trời, là định mệnh!”
Lúc đầu Lâm Di Vụ coi Tống Hung như kẻ thù, nhưng ở bên anh lâu dần, cậu ngày càng nhận ra Tống Hung thật sự khác với bọn họ.
Tống Hung sẽ giúp cậu ăn cá, sẽ che giấu lịch trình của cậu với Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh, cũng không bắt cậu bơi, lại càng không báo cáo lịch trình và màu quần lót của cậu cho Lâm Dương. Anh thậm chí còn nghĩ cách giúp cậu giải quyết rắc rối.
Có lần, Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh đi công tác về, Tống Hung trò chuyện với bọn họ, cố tình nhắc đến việc Lâm Dương thật sự quan tâm đến em trai. Cho dù đang ở nước ngoài, tối nào anh ta cũng gọi điện hỏi thăm tình hình Lâm Di Vụ, ngay cả việc Lâm Di Vụ mặc đồ bơi ngắn hay dài khi bơi cũng quan tâm. Tống Hung còn vờ như vô tình thêm vào một câu rằng Lâm Dương còn hỏi về màu quần lót của Lâm Di Vụ.
Tống Hung giả vờ mình không biết gì, nói rằng mình không phải dân chuyên, hỏi hai vợ chồng họ Lâm xem kiểu đồ bơi và màu quần lót có ảnh hưởng đến kết quả thi bơi không.
Nghe vậy, sắc mặt đôi vợ chồng nham hiểm kia lập tức tối sầm lại, nở nụ cười gượng gạo bắt đầu nói lảng, nói rằng hai anh em thân thiết với nhau từ nhỏ. Sau khi nói xong, bọn họ còn bảo Tống Hung giữ bí mật, chuyện này không được nói với ai khác.
Tống Hung gật đầu, trông có vẻ vô cùng ngốc nghếch: “Đương nhiên là con sẽ không nói với ai rồi.”
Sau đó, bọn họ không biết hai vợ chồng kia đã xử lý Lâm Dương thế nào, tóm lại là sau ngày hôm đó, Lâm Dương không còn gọi điện hỏi những câu linh tinh như vậy nữa.
Mỗi khi Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh về nhà, bọn họ đều cho Tống Hung nghỉ vài ngày để anh đi chăm sóc bà nội ở bệnh viện.
Tống Hung không hề biết rằng ngay khi anh vừa rời đi, cơn ác mộng của Lâm Di Vụ đã ập đến.
Trong mắt bố mẹ nuôi, việc Lâm Dương hỏi những câu hỏi riêng tư đó về Lâm Di Vụ đều là lỗi của cậu. Họ cho rằng chính cậu đã quyến rũ anh trai mình, là đứa con trai út mà họ nhận nuôi đã làm hư con trai cả của họ.
Trong hai ngày Tống Hung ở bệnh viện chăm sóc bà nội, Lâm Di Vụ bị phạt quỳ một ngày một đêm, sau đó lại bị nhốt trong căn phòng tối nhỏ thêm một ngày một đêm nữa. Ngoài uống nước ra, cậu không được ăn gì khác.
Đến khi Tống Hung quay trở lại, anh nhận ra Lâm Di Vụ lại gầy đi. Cậu vốn đã gầy, nhưng chỉ mới hai ngày không gặp mà khuôn mặt đã gầy trông thấy, tiều tụy hẳn đi, nằm uể oải trên ghế sofa, hai chân cong lại trong vô thức.
Tống Hung quỳ xuống bên cạnh Lâm Di Vụ, ghé sát mặt cậu hỏi: “Sao vậy?”
Nghe thấy giọng Tống Hung, Lâm Di Vụ từ từ mở mắt, chỉ vào chân mình: “Tống Hung, anh về rồi. Chân em đau, bôi giúp em ít thuốc đi.”
Tống Hung đỡ Lâm Di Vụ ngồi dậy, xắn ống quần của cậu lên xem. Cả hai đầu gối của Lâm Di Vụ đều rách da, bầm tím một mảng lớn.
“Lại quỳ nữa à?”
“Ừm.”
“Bố mẹ em thường xuyên phạt quỳ em hả?”
Trong mắt Tống Hung, Lâm Di Vụ có làn da mịn màng, thân thể mềm mại, đáng lẽ phải được cưng nựng như một cậu chủ nhỏ, không nên chịu nhiều khổ cực như vậy.
Tống Hung tìm hộp cứu thương, cẩn thận bôi thuốc lên đầu gối Lâm Di Vụ, động tác rất nhẹ nhàng và dịu dàng.
“Đau không?” Tống Hung lau khô, sau đó cúi xuống thổi một luồng gió mát vào đầu gối Lâm Di Vụ.
Thật ra, Lâm Di Vụ rất sợ đau. Đây là lần đầu tiên có người hỏi cậu có đau không. Nếu người khác không hỏi thì thôi, còn một khi đã hỏi thì nỗi đau lại tăng lên gấp trăm lần.
“Đau, cực kỳ đau, em đau chết mất…” Lâm Di Vụ đang ngồi, Tống Hung thì ngồi xổm. Lâm Di Vụ đau đến nỗi nhỏ nước mắt lên mu bàn tay Tống Hung, ngón tay Tống Hung run lên vì cảm giác nóng bỏng.
“Chẳng phải anh đã nói là anh đến để bảo vệ em sao?” Lâm Di Vụ càng khóc to hơn, còn đấm Tống Hung một phát: “Vậy tại sao anh lại rời bỏ em? Tại sao anh không ở lại bảo vệ em?”
“Anh xin lỗi.” Tống Hung ngửa đầu ra sau, dùng tay lau nước mắt cho Lâm Di Vụ. Nước mắt Lâm Di Vụ rơi giọt nào, anh liền lau đi giọt nấy.
Mặt Lâm Di Vụ đẫm nước mắt, tay Tống Hung cũng ướt đẫm.
“Anh không cần xin lỗi, không phải lỗi của anh.” Lâm Di Vụ khóc mệt rồi, nghiêng đầu dựa vào vai Tống Hung: “Anh cõng em lên lầu đi.”
Tống Hung không cõng mà bế Lâm Di Vụ lên, ôm cậu quay trở lại phòng ngủ.
Tống Hung lại vào bếp nấu cháo kê cho Lâm Di Vụ. Lúc đầu Lâm Di Vụ không chịu ăn, Tống Hung đành phải thổi từng thìa cho nguội rồi mới đút cho cậu ăn.
Mọi người đều nói Lâm Di Vụ tốt số, là cậu chủ nhỏ nhà họ Lâm. Nhưng chỉ có bản thân Lâm Di Vụ mới biết rằng khi ở bên Tống Hung, cậu mới thực sự được đối xử như một cậu chủ nhỏ.
Đêm đó, Lâm Di Vụ lại mộng du. Vừa mới ngủ thiếp đi, cậu đã vô thức đứng dậy đi loanh quanh trong phòng.
Tống Hung đi theo sau cậu, dang rộng hai tay che chắn bên cạnh, sợ cậu va chỗ này đụng chỗ kia.
Tống Hung từng hỏi vợ chồng nhà họ Lâm tại sao không chữa trị cho Lâm Di Vụ. Hai vợ chồng trả lời rằng nhà họ Lâm không thể nuôi một kẻ bị bệnh tâm thần được, có bệnh thì cũng phải tự mà chịu.
Tống Hung cảm thấy khó tin. Người nghĩ như vậy mới thật sự là kẻ bị bệnh tâm thần!
Khi ấy, anh đã bắt đầu có suy nghĩ: nếu có cơ hội, nhất định phải đưa Lâm Di Vụ rời khỏi căn nhà quỷ quái này.
Thời tiết đã trở lạnh nhưng Tống Hung vẫn trải chăn ra sàn ngủ. Lâm Di Vụ bị mộng du chui thẳng vào chăn của Tống Hung, ôm chăn anh rồi bắt đầu ngủ.
Tống Hung bế Lâm Di Vụ trở lại giường, nhưng rồi cậu lại xuống giường, chui vào trong chăn của Tống Hung.
Mặc dù sàn nhà không lạnh nhưng nằm ngủ trên đó rất khó chịu. Đầu gối của Lâm Di Vụ còn bị thương nên Tống Hung lại bế cậu trở lại. Sau đó, Lâm Di Vụ lại xuống giường, dường như cậu nhất quyết phải ngủ trong chăn của Tống Hung.
Sau khi lặp đi lặp lại nhiều lần, Tống Hung dứt khoát bế Lâm Di Vụ cùng lên giường, ôm cậu cách một lớp chăn.
Có một vòng tay ấm áp bên cạnh, có lẽ vì cảm thấy an toàn, Lâm Di Vụ không còn giãy giụa nữa mà từ từ chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Tống Hung.
Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ thức dậy trước. Cậu không nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm qua. Vừa mở mắt ra, cậu đã cảm thấy bầu không khí xung quanh khác hẳn thường ngày: có một cánh tay nặng nề ôm lấy eo cậu, lưng còn áp vào lồng ngực rộng lớn của một người đàn ông, hơn nữa phía sau còn có thứ gì đó đang chọc vào cậu.
Cơn giận của Lâm Di Vụ bùng lên ngay lập tức. Cậu quay đầu lại tát Tống Hung một phát: “Anh làm gì em rồi đó? Ai cho anh lên giường của em?”
Tống Hung bị cái tát của Lâm Di Vụ đánh thức. Một dấu tay nhanh chóng hiện lên trên mặt anh. Anh quay người xuống giường, nhấn ngón tay vào chỗ đau nhói trên sống mũi.
Anh không muốn Lâm Di Vụ hiểu lầm mình là một tên biến thái như Lâm Dương, thế là kể lại từ đầu đến cuối sự việc đêm qua cho cậu.
“Đêm qua em bị mộng du, cứ khăng khăng nằm ngủ trong chăn của anh dưới đất. Anh bế em lên giường mấy lần rồi mà em vẫn cứ mộng du xuống. Cuối cùng, anh cũng hết cách, đành phải lên giường ngủ với em. Hôm qua giữa chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”
Lâm Di Vụ há hốc mồm nhưng không nói gì. Cậu biết mình đuối lý, lề mề xuống giường, chạm vào khuôn mặt vừa bị tát của Tống Hung.
“Xin lỗi, em cứ tưởng anh… Lúc em mộng du sẽ không nhớ chuyện gì xảy ra hết.”
Tống Hung nói một câu “Không sao”. Lâm Di Vụ vừa chạm vào anh vừa hỏi: “Đau không?”
“Không đau.”
“Lần sau nếu em mộng du, anh không cần lo cho em đâu, chỉ cần em không chết là được.”
“Không được, anh phải lo cho em.”
Suốt cả ngày hôm đó, hai người liên tục ngượng ngùng với nhau, chủ yếu là Lâm Di Vụ. Cậu làm gì cũng tránh mặt Tống Hung.
Tối hôm đó, sau khi tắm xong, Tống Hung lại xách hộp cứu thương lên lầu định bôi thuốc lên đầu gối Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ nói để mình tự bôi là được nhưng Tống Hung cứ cầm hộp thuốc không chịu buông. Lâm Di Vụ thay một bộ đồ ngủ ngắn để tiện thay băng, gấu quần chỉ dài đến đùi.
Đến khi hai người gần gũi lần nữa, Lâm Di Vụ cũng không còn ngượng ngùng nữa mà ngược lại còn thoải mái hơn.
“Tống Hung, anh thích đàn ông hả?” Lâm Di Vụ đang đưa ra phỏng đoán, bởi vì phản ứng của Tống Hung sáng nay rất dữ dội.
Tống Hung vẫn luôn cúi đầu, bôi thuốc xong cho Lâm Di Vụ rồi ‘Ừm’ một tiếng xem như trả lời.
“Anh phát hiện ra từ khi nào?”
“Vài năm trước.”
“Anh nhận ra như thế nào vậy?”
Lâm Di Vụ chưa bao giờ có tình cảm đặc biệt với con gái hay con trai, thậm chí cậu còn không biết xu hướng tính dục của mình. Cậu không có bất kỳ kỳ vọng hay suy nghĩ gì cho tương lai, bởi vì cậu không thể nhìn thấy tương lai của mình.
Cậu chưa bao giờ nhận được tình yêu, vậy nên đương nhiên cũng không thể cho đi được.
Nhưng cậu muốn nghe Tống Hung nói. Lúc đó, cậu chỉ đơn giản là tò mò, tò mò về thế giới tình cảm của người khác, tò mò về việc chữ “yêu” sẽ hóa thành hình hài như thế nào trong cuộc sống.
Lâm Di Vụ tựa như một thực vật khô héo mọc trên mảnh đất khắc nghiệt và cằn cỗi, khao khát một cơn mưa xa xôi.
Cậu không thể có được nhưng vẫn muốn đến gần nhất có thể. Cho dù chỉ để nghe tiếng mưa từ nơi xa xôi, cũng có thể tạm thời giải tỏa cơn khát về mặt tâm lý.
“Anh không thích con gái, anh đã biết từ lâu rồi.” Tống Hung không giỏi kể chuyện, anh cũng chẳng có câu chuyện gì mà chỉ đơn giản là nói lại một sự thật.
“Không thích con gái đâu nhất thiết nghĩa là thích con trai.” Lâm Di Vụ cảm thấy đây không phải là mối quan hệ nhân quả: “Em muốn hỏi anh là làm thế nào mà anh phát hiện ra mình thích con trai? Ít nhất cũng phải có một bước ngoặt nào đó chứ? Ví dụ như em, có lẽ bước ngoặt đó vẫn chưa tới, em không biết em thích nam hay nữ, em không có phản ứng với ai cả.”
Đúng là có một cơ duyên như vậy thật. Tống Hung có rất nhiều bạn bè ở quê, bên cạnh toàn là những chàng trai trẻ khoảng mười tám, mười chín tuổi như anh, đang ở độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết và sức sống, cũng là lúc tò mò và háo hức khám phá khía cạnh này nhất.
Có lần, bạn nối khố của Tống Hung là Tần Siêu đã mua một đống tạp chí và DVD ở một quầy hàng ven đường. Trong tạp chí đó toàn là hình ảnh phụ nữ ăn mặc hở hang, lộ ngực to, eo thon và chân dài. Cậu ta chia sẻ cho Tống Hung vài cuốn như dâng vật quý, tối đến còn lôi kéo anh xem DVD cùng.
Nhưng Tống Hung không hề hứng thú với những cuốn tạp chí đầy hình ảnh cơ thể phụ nữ, cũng không hề có phản ứng với những cảnh nóng nam nữ trong DVD. Anh trông có vẻ như hoàn toàn không có hứng thú.
Nhưng anh nhận ra ánh mắt mình bị thu hút bởi cơ thể nam tính trong đĩa DVD.
Cũng kể từ khoảnh khắc đó, anh mới nhận ra mình thuộc nhóm thiểu số, mình thích đàn ông.
Sau khi Tống Hung nói xong, Lâm Di Vụ càng thêm tò mò: “Vậy anh có ham muốn với cơ thể đàn ông không?” Cậu từng nghe bạn cùng lớp nói rằng có ham muốn sinh lý với ai đó cũng là một dạng thích.
Lâm Di Vụ hỏi rất ngây thơ, hai chân đung đưa trước mắt Tống Hung. Đôi bàn chân trắng nõn khều khều ga trải giường, ngay cả ngón chân của cậu cũng hiện lên vẻ tò mò.
Tống Hung nhìn ngón chân Lâm Di Vụ, yết hầu nhấp nhô hai lần, trả lời rất thành thật: “Có.”
“Vậy anh thích mẫu con trai thế nào?”
Tống Hung không trả lời, chỉ nhìn Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ không nhận được tín hiệu trong mắt Tống Hung. Chưa nghe câu trả lời, cậu đã tiếp tục hỏi: “Anh đã từng yêu ai chưa?”
Tống Hung lắc đầu: “Anh chưa từng.”
Lâm Di Vụ càng hỏi càng thẳng thắn: “Anh có cương với đàn ông không?”
Cả hai đồng thời nhớ lại chuyện sáng nay. Lâm Di Vụ nhớ lại cái tát mình đã tát Tống Hung, lại hỏi: “Sáng nay… là phản ứng sinh lý bình thường của anh, hay chỉ cương với một đứa con trai như em?”
Lâm Di Vụ dường như không hề quan tâm đến câu trả lời. Cậu lại bắt đầu phiền não: “Nhưng em chưa từng có phản ứng này bao giờ. Giáo viên trong tiết sinh lý từng nói rằng con trai đến một độ tuổi nhất định sẽ trải qua chuyện này, nhưng em lại chưa từng có dù chỉ một lần. Hay là cơ thể em có vấn đề?”
“Chắc chỉ là dậy thì muộn thôi, mấy năm nữa là sẽ lớn thôi.” Tống Hung nghĩ như vậy. Mặc dù Lâm Di Vụ đã đến tuổi trưởng thành nhưng cơ thể cậu rất mảnh mai, trên người gần như chẳng có thịt.
Sau này cũng chứng minh rằng Lâm Di Vụ đúng là dậy thì muộn. Sau khi hẹn hò với Tống Hung, đến hơn 20 tuổi Lâm Di Vụ vẫn còn đang phát triển.
“Anh không cần an ủi em đâu.” Lâm Di Vụ nghĩ rằng có lẽ mình thật sự không được hoặc không bình thường. Cậu nghĩ đến điều gì đó, hai mắt sáng lên: “Hay là anh thử giúp em đi?”
“Sao cơ?” Tống Hung tưởng là mình nghe nhầm: “Thử cái gì?”
“Anh giúp em đi.” Lâm Di Vụ lặp lại lần nữa: “Em muốn xem rốt cuộc mình có bình thường không. Có lẽ không phải em dậy thì muộn mà là em không được.”
“Em muốn… thử như thế nào?”
“Anh hôn em thử xem, em tự sờ mình mà không có phản ứng.” Lâm Di Vụ xoa xoa vài cái ngay trước mặt Tống Hung: “Anh nhìn nè, chẳng có phản ứng gì cả.”
Tống Hung thật sự bị kích thích bởi hành động của Lâm Di Vụ. Dây thần kinh trên mắt anh giật nảy lên như bị điện giật, da đầu tê dại, xương sống cũng run lên.
Câu “Hôn em thử xem” của Lâm Di Vụ cứ quanh quẩn trong đầu anh, sau đó càng lúc càng căng ra, sợi dây cũng nhanh chóng đứt phựt.
Tống Hung chỉ cần bước một bước đã đến trước mặt Lâm Di Vụ. Anh dùng lòng bàn tay ôm lấy sau đầu cậu, cúi đầu đặt xuống một nụ hôn.
Lâm Di Vụ nói thì nhẹ nhàng nhưng khi Tống Hung hôn thật, cậu lại đứng im như khúc gỗ. Cơ thể bất động, mắt không chớp, ngay cả hít thở cũng ngừng lại.
Não bộ bắt đầu thiếu oxy, xúc cảm trên môi ẩm ướt và mãnh liệt, các giác quan được khuếch đại. Tống Hung đang càn quét, không bỏ qua một tấc nào.
Cả hai đều là tấm chiếu mới, ngay cả nụ hôn cũng trúc trắc. Đầu lưỡi Lâm Di Vụ bị Tống Hung cắn đau, chỗ trước đây chưa từng có phản ứng giờ cũng hơi khác biệt.
Lâm Di Vụ đẩy mạnh Tống Hung ra. Một vệt nước kéo dài ra, lấp lánh dưới ánh đèn, khiến người ta khó mà phân biệt được là của ai.
“Được rồi, cảm ơn anh.” Lâm Di Vụ thở hổn hển, không nhìn Tống Hung: “Bây giờ em đã biết rồi, em khá bình thường. Có lẽ đúng như anh nói, em chỉ dậy thì muộn quá thôi.”
Tống Hung liếm khóe môi, ngẩn người nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Lâm Di Vụ. Anh vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Lâm Di Vụ xoay người lên giường, kéo chăn đắp lên người mình, trùm kín đầu thở hổn hển dưới chăn.
Trong chăn cũng không đủ oxy, không gian còn chật hẹp. Bên trong tràn ngập hương vị đầu lưỡi của Tống Hung.
Lâm Di Vụ nghĩ đến một câu— Ráng đỏ tột cùng.
Cậu nhìn thấy một khoảng không đỏ rực ở chân trời, cuồn cuộn, trải dài rồi sau đó lại đổ xuống. Màu đỏ rực ấy còn rất táo bạo, bao trùm lấy cơ thể cậu, gần như thiêu đốt đầu lưỡi cậu.
Cảm giác tâm lý dần lan tỏa khắp cơ thể. Lâm Di Vụ muộn màng nhận ra, âm thầm siết chặt hai chân.
Cơ thể cậu thật sự bình thường.
Vừa nóng vừa dính.
Đây mới chỉ là một nụ hôn thôi mà!