Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 20: Tại anh hết
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả thân thể lẫn tâm hồn Lâm Di Vụ đều rung động sung sướng trong cơn run rẩy, chỉ một nụ hôn thôi đã khiến hồn cậu như bay bổng, tâm trí hoàn toàn hướng về Tống Hung.
Sau nụ hôn, sau những phút giây gần gũi, giữa hai người có thêm một bí mật chung về “cách xác định liệu Lâm Di Vụ có dậy thì bình thường hay không”.
Lâm Di Vụ cảm thấy Tống Hung đang cùng đứng về phía mình, cả hai đều được bao phủ bởi một lớp màn mờ ảo, nhìn thế giới bên ngoài thì lờ mờ nhưng nhìn nhau lại rất rõ ràng.
Tối đến, Tống Hung không còn trải chăn ngủ dưới sàn nữa, Lâm Di Vụ cho anh ngủ chung giường, viện cớ rằng sợ ban đêm mình lại mộng du, cần Tống Hung ở bên cạnh bảo vệ thật cẩn thận.
Sau này Lâm Di Vụ đã cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, tại sao cậu lại chui vào trong chăn của Tống Hung khi mộng du, mặc dù khi mộng du cậu không có ý thức nhưng sâu thẳm trong lòng lại coi Tống Hung là bến đỗ an toàn. Cậu đã quen với mùi hương của Tống Hung từ lâu, vậy nên ngay cả khi ngủ say đến mức không biết gì, cậu vẫn muốn được ở gần Tống Hung.
Đó là sự tin tưởng và gắn bó gần như bản năng.
Lâm Di Vụ đã sống như một con rối suốt bao năm, là một người thay thế cho một người khác từ đầu đến cuối, nhưng trước mặt Tống Hung, cuối cùng cậu cũng tìm được lối thoát để bộc lộ bản ngã và cảm xúc đã chôn giấu bấy lâu nay.
Từ trước đến nay, Lâm Di Vụ chưa bao giờ biết rằng mình lại thích khóc, sợ đau và thích làm nũng đến vậy.
Khi đầu gối đau lại gọi Tống Hung xoa bóp, khi đi bộ mệt lại đứng tại chỗ đòi Tống Hung cõng, nửa đêm đói bụng lại quấy Tống Hung dậy làm đồ ăn khuya.
Nhưng dù cậu có bộc lộ bản thân như vậy, cậu vẫn rất nghe lời Tống Hung.
Ví dụ như với vấn đề khó khăn như ăn uống, Lâm Di Vụ gầy chủ yếu là do không có cảm giác thèm ăn, ăn rất ít.
Đặc biệt là bữa tối, trước kia cậu chỉ cần ăn hết một con cá đã buồn nôn đến nỗi không ăn nổi những món khác nữa, sau khi rời khỏi bàn ăn về phòng sẽ nôn sạch chỗ cá đã ăn ra, để bụng đói cồn cào cho đến lúc đi ngủ.
Cứ thế, vì không đủ dinh dưỡng nên đương nhiên cậu chẳng thể tăng cân.
Tống Hung khuyên Lâm Di Vụ ăn thêm một chút, nhưng Lâm Di Vụ đã hình thành thói quen ăn ít từ lâu, như mèo con, chỉ ăn vài miếng đã thấy no.
Tống Hung nghĩ đủ cách để Lâm Di Vụ ăn nhiều hơn, nói rằng ăn nhiều hơn sẽ cao lớn hơn, còn có thể dậy thì.
Vừa nghe đến dậy thì, Lâm Di Vụ thực sự nghe lời Tống Hung, nếu như Tống Hung dỗ dành thêm một chút, Lâm Di Vụ có thể ăn thêm cả một bát cơm so với bình thường.
Nhà họ Lâm không cho Lâm Di Vụ cười, nhưng trước mặt Tống Hung, cậu thường cười tít mắt, quên hết mọi hình tượng, đôi khi chỉ cần nhìn thấy Tống Hung thôi là cũng đủ để cậu cười mãi không thôi.
Dù Lâm Di Vụ và Tống Hung ở bên nhau chưa lâu, nhưng số lần cậu cười trước mặt anh còn nhiều hơn cả mười mấy năm cộng lại.
Tống Hung cũng rất thích nhìn Lâm Di Vụ cười, khi Lâm Di Vụ cười, đôi mắt cậu sáng bừng, tựa như hai vì sao đang lấp lánh.
Khi Lâm Di Vụ cười, Tống Hung cũng bị nụ cười ấy lây lan, cũng khẽ mỉm cười theo.
“Bọn mình trông cứ như hai đứa ngốc ấy.” Lâm Di Vụ cười ngả nghiêng, tựa lên vai Tống Hung thở hổn hển: “Anh là thằng ngốc lớn, còn em là thằng ngốc nhỏ.”
Lâm Di Vụ cười đến nỗi đau cả hông, Tống Hung vỗ lưng giúp cậu dễ thở hơn: “Hai đứa ngốc cũng không đến nỗi nào.”
Công việc kinh doanh của nhà họ Lâm gặp không ít vấn đề, nhiều đơn hàng lớn đã tan vỡ, Lâm Kiêm Nhân bận tối mắt tối mũi, liên tục phải giải quyết các vấn đề ở các chi nhánh ở nơi khác.
Lâm Dương đang ở nước ngoài cũng bị bắt vì tội hành hung, Trương Nhàn Tĩnh lại lập tức bay sang để bảo lãnh cho con trai cả.
Trong mấy tháng đó, bọn họ không có thời gian để để ý đến đứa con trai út ở nhà, cộng thêm bọn họ nghĩ rằng có Tống Hung ở đó, đứa con trai út của họ vẫn sẽ bị kiểm soát nghiêm ngặt.
Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hiếm hoi Lâm Di Vụ được thoải mái tinh thần, mỗi tối Tống Hung đều làm theo lịch trình Lâm Di Vụ đã sắp đặt, báo cáo lại với hai vợ chồng kia, bọn họ cũng không có thời gian để nghi ngờ.
Mặt khác, bà nội anh được chẩn đoán mắc bệnh ung thư phổi, vì cơ thể còn có những bệnh nền khác nên không đủ điều kiện phẫu thuật, phải nhập viện để hóa trị.
Lâm Di Vụ không bắt Tống Hung phải theo mình suốt ngày, mà bảo anh ban ngày đến bệnh viện chăm sóc bà nội.
Tống Hung không nói sự thật về bệnh tình cho bà nội biết, bà nội cũng chưa bao giờ hỏi, thật ra trong lòng bà tự biết rõ tình trạng sức khỏe của mình.
May mắn là kết quả hóa trị khá tốt, dù chỉ là kéo dài sự sống.
Bà nội biết mình không còn nhiều thời gian nữa, có lần từng nói đùa với Tống Hung rằng khi mình còn sống, có thể được gặp người yêu của Tống Hung thì tốt rồi.
Lúc ấy, dù Tống Hung và Lâm Di Vụ đã có những khoảnh khắc gần gũi, nhưng họ vẫn chỉ là quan hệ chủ tớ.
Tống Hung có ý định riêng nên đã đưa Lâm Di Vụ đến bệnh viện thăm bà nội.
Lâm Di Vụ rất giỏi làm vui lòng người già, mắt bà nội không nhìn rõ, không biết Lâm Di Vụ trông như thế nào mà chỉ có thể sờ bằng tay.
Lâm Di Vụ kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ lại gần giường, rướn người tới để bà nội chạm vào mặt mình.
Bà nội sờ đến đâu khen đến đó: “Lông mày Tiểu Vụ rậm quá, mắt to thế này, mũi thẳng thế, đẹp quá đi thôi!”
Lâm Di Vụ được khen đến nỗi cười khúc khích không ngừng, sau đó liếc nhìn Tống Hung đang cúi đầu gọt táo ở bên cạnh, nói: “Bà nội ơi, Tống Hung cũng đẹp ạ.”
Bà nội nắm chặt tay cậu: “Cả hai đứa đều đẹp cả.”
Tống Hung cắt quả táo đã gọt vỏ thành những miếng nhỏ, đặt lên hai chiếc đĩa nhỏ, một đĩa cho bà nội, một đĩa cho Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ dùng tăm xiên một miếng táo, ăn xong một miếng rồi lại xiên một miếng khác đưa cho Tống Hung, Tống Hung cúi đầu ăn hết.
“Ngon không?” Lâm Di Vụ hỏi.
“Ngon.” Tống Hung đáp.
“Em cũng thấy rất ngon.” Lâm Di Vụ lại xiên miếng táo lớn nhất trong đĩa, tự cắn một miếng nhỏ rồi đưa phần còn lại đến miệng Tống Hung: “Vậy anh ăn thêm miếng nữa đi.”
Tống Hung luôn cảm thấy Lâm Di Vụ cố ý nhưng ánh mắt của Lâm Di Vụ lại tràn đầy vẻ ngây thơ, như thể thật sự chỉ muốn chia sẻ miếng táo ngon với anh vậy.
Những hành động gần gũi vô tình của Lâm Di Vụ luôn khiến trái tim Tống Hung xốn xang khó tả.
Ngày nào Tống Hung cũng đến bệnh viện chăm sóc bà nội, sau đó anh thuê một căn phòng trọ nhỏ gần bệnh viện, là loại phòng rẻ nhất, vừa tồi tàn lại vừa nhỏ.
Phòng trọ nằm trên tầng hai, dưới lầu là một dãy quán ăn nhỏ, tường nhà quanh năm ám khói bếp nên đen kịt, cửa sổ lúc nào cũng dính dầu mỡ, dù có chăm lau chùi đến mấy cũng không tránh khỏi bị khói hun từ sáng đến tối.
Đồ đạc trong phòng rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường sắt nhỏ và một cái bàn vuông bé xíu, trên bàn có vài cốc mì ăn liền và một phích nước.
Tống Hung dọn dẹp căn phòng trọ rất sạch sẽ, chăn trên giường cũng được gấp gọn gàng.
Lâm Di Vụ đến căn nhà thuê tìm Tống Hung, cầm mấy cốc mì ăn liền lên ngắm nghía rất lâu: “Ngày nào anh cũng bắt em ăn nhiều cơm như vậy mà anh chỉ ăn có thế thôi sao? Lại còn toàn là một vị, ngay cả cây xúc xích cũng không có.”
“Anh sẽ không ở đây lâu, cứ tạm bợ thế này cũng được rồi.” Tống Hung tiết kiệm tiền không chỉ để lo cho việc chữa bệnh của bà nội.
Trong kế hoạch của Tống Hung còn có cả Lâm Di Vụ, chỉ là lúc đó cậu vẫn chưa hề hay biết.
Lâm Di Vụ hỏi anh: “Anh có thiếu tiền không? Có đủ tiền chữa bệnh cho bà nội không?”
“Không thiếu.” Tống Hung nói, mặc dù chi phí hóa trị và nằm viện không hề nhỏ nhưng họ vẫn còn chút tiền tiết kiệm, tạm thời vẫn có thể xoay sở được.
“Em có lén để dành một ít quỹ đen.” Lâm Di Vụ hạ giọng, bí ẩn nghiêng người về phía Tống Hung: “Nếu anh không đủ tiền thì cứ nói với em, em cho anh.”
Về sinh hoạt hằng ngày, nhà họ Lâm chưa từng để Lâm Di Vụ thiếu thốn thứ gì, dù sao thì Lâm Di Vụ mặc gì, ăn gì, dùng gì bên ngoài đều ảnh hưởng đến thể diện nhà họ Lâm, Lâm Di Vụ còn là con bài sống cho các hoạt động từ thiện của nhà họ Lâm.
Hằng năm, mỗi khi đến Tết hay sinh nhật, ba người nhà họ Lâm đều tặng Lâm Di Vụ những món quà đắt đỏ, nhưng Trương Nhàn Tĩnh sẽ định kỳ kiểm tra những thứ Lâm Di Vụ có, đảm bảo không thiếu món nào.
Những thứ họ tặng Lâm Di Vụ chưa bao giờ thực sự thuộc về cậu.
Lâm Dương thỉnh thoảng còn cố tình giấu bố mẹ, gã lại rất hào phóng, thường xuyên mua đồng hồ và túi hiệu từ nước ngoài tặng Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ nhận hết, sau đó mang đi bán lại cho các cửa hàng đồ xa xỉ, nhờ vậy mà cậu mới để dành được một khoản quỹ đen.
Nghe cậu nói xong, sắc mặt Tống Hung lập tức biến đổi: “Sau này em đừng nói với ai những chuyện này, cẩn thận kẻo bị người ta lừa.”
“Em cũng có phải thằng ngốc đâu.” Lâm Di Vụ cười ranh mãnh như một con cáo con: “Em chỉ nói với mình anh thôi.”
“Em không sợ anh lừa em à?” Tống Hung dọa cậu: “Lỡ như anh là người xấu thì sao? Biết người biết mặt nhưng không biết lòng.”
“Vậy anh có lừa em không?” Lâm Di Vụ nghe xong liền nổi giận, cậu không cho phép Tống Hung lừa mình, cậu chất vấn Tống Hung, dồn ép anh từng bước một, đẩy anh đến tận thành giường sắt.
Tống Hung liên tục lùi lại cho đến khi không còn lùi được nữa, khớp gối đập vào mép giường, rồi anh ngã ngửa ra sau nằm vật lên giường.
Lâm Di Vụ vẫn đang bước về phía trước thì bị chân Tống Hung cản lại, cơ thể loạng choạng rồi cũng ngã đè lên người anh.
Sức nặng của cả hai đồng thời đè lên giường sắt, chân giường sắt ma sát xuống sàn kêu lên ken két chói tai, lồng ngực hai người cùng đập thình thịch.
“Anh có lừa em không?” Lâm Di Vụ chống tay lên ngực anh, cúi đầu nhìn Tống Hung, ngón trỏ ấn mạnh vào vị trí trái tim Tống Hung.
Cứ như thể nếu Tống Hung thật sự đã lừa cậu, ngón tay cậu sẽ xuyên qua lồng ngực anh, moi tim anh ra rồi bóp nát vậy.
“Không đâu.” Lần này Tống Hung không dọa cậu nữa mà nói rất nghiêm túc: “Anh sẽ không lừa em.”
Đêm đó, Lâm Di Vụ không về mà ngủ lại trong căn phòng trọ cùng Tống Hung.
Cậu chê không gian quá nhỏ, giường quá cứng, muốn đi vệ sinh còn phải ra ngoài dùng nhà vệ sinh công cộng, cửa sổ chỉ có một cánh, không mở ra thì cậu chê ngột ngạt, mở ra rồi thì lại chê mùi dầu mỡ từ các quán ăn bên ngoài quá nặng.
Dù Lâm Di Vụ chê chỗ này một tí, chê chỗ kia một tí, nhưng vẫn không chịu rời đi.
Cho dù chỉ là một căn phòng trọ vừa nhỏ vừa tồi tàn nhưng vẫn thoải mái hơn sống trong địa ngục và cái lồng son xa hoa của nhà họ Lâm.
Ban đêm, Lâm Di Vụ có thể nhìn thấy vầng trăng treo ngoài cửa sổ, cậu vờ vươn tay túm lấy ánh trăng, nắm hờ trong tay rồi lại xòe ra trước mặt Tống Hung, giả vờ như đang rải ánh trăng lên người anh.
Lại vờ nắm thêm một nắm nữa, rồi lại rải thêm một lần nữa.
Lâm Di Vụ cứ chơi trò này mãi không biết chán.
Sau đó, căn phòng trọ nhỏ được Lâm Di Vụ trang trí rất ấm áp, ngày nào cậu cũng sắm sửa thêm đồ đạc trong phòng, mang cả chăn gối từ phòng ngủ của mình tới, còn mang cả một chiếc lọ hoa trắng tinh, trong đó đổ đầy nước và cắm những loài hoa dại cậu hái ven đường, mỗi ngày lọ hoa đều tràn ngập hương thơm tươi mát của cỏ cây.
Vì chứng mộng du mà thỉnh thoảng Lâm Di Vụ bị rối loạn giấc ngủ nghiêm trọng, khó ngủ, liên tục trở mình trên giường.
Chiếc giường sắt bên dưới không được chắc chắn lắm, mỗi lần cậu trở mình thì chiếc giường lại kêu cọt kẹt, Lâm Di Vụ trằn trọc mãi mà không ngủ được, còn chiếc giường sắt vẫn liên tục kêu cọt kẹt.
Một buổi tối nọ, người hàng xóm dưới nhà không chịu nổi nữa nên lên lầu đập cửa, vì giận dữ nên cánh cửa sắt bị đập đến mức kêu rầm rầm.
Lâm Di Vụ bị tiếng gõ cửa dồn dập khiến cậu giật mình, Tống Hung bảo cậu cứ nằm yên trên giường, còn mình thì xuống giường mở cửa.
Bên ngoài cửa là một người đàn ông trung niên cởi trần, là ông chủ một quán ăn sáng dưới lầu, trên khuôn mặt béo ú lộ rõ vẻ oán giận vì không được ngủ ngon. Ông ta quan sát Tống Hung từ trên xuống dưới trước, nhìn khuôn mặt trẻ trung và vóc dáng cường tráng của Tống Hung, bỗng nhiên hơi hiểu được ý tứ.
Ông ta cũng từng trải qua tuổi trẻ, nhưng dù thấu hiểu thì thấu hiểu vậy thôi, nhưng làm phiền giấc ngủ của mình thì không được.
“Anh bạn trẻ à, tôi biết là làm chuyện đó sướng lắm, nhưng cậu với người yêu cậu cũng đâu cần tối nào cũng làm từ nửa đêm cho đến gần sáng đâu. Các cậu khỏe thì có thể không cần ngủ, nhưng người khác còn phải ngủ nữa, bốn giờ sáng mai tôi đã phải dậy nhào bột và chuẩn bị mở hàng rồi, hai cậu không thể nghỉ ngơi một chút, dù chỉ một ngày thôi sao?”
Tống Hung nghe người đàn ông nói xong thì vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi anh ạ, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh rồi ạ, sau này bọn em sẽ nhỏ tiếng hơn.”
Ông chủ béo thấy thái độ của anh khá tốt thì cũng hạ giọng: “Tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở cậu một chút thôi, lúc còn trẻ cũng phải giữ gìn sức khỏe, mười giọt máu, một giọt tinh, cẩn thận đến khi có tuổi rồi lại không làm được nữa.”
Người đàn ông càng nói càng chạm đến nỗi đau của chính mình, sắc mặt cũng không còn dễ coi nữa, trông đầy ấm ức.
Tống Hung nhanh chóng tiếp nhận lời nhắc nhở tốt bụng của người đàn ông: “Cảm ơn ý tốt của anh ạ, bọn em sẽ chú ý.”
Người đàn ông xua tay rồi quay người đi xuống lầu.
Ngôi nhà không lớn, cho dù Lâm Di Vụ đang nằm trong chăn vẫn nghe thấy tiếng hai người bên ngoài nói chuyện, cậu phải mất một lúc mới hiểu ra bọn họ đang nói gì, sau đó toàn thân cậu bắt đầu nóng bừng.
Đến khi Tống Hung trở lại giường, Lâm Di Vụ đấm anh một cái: “Bọn mình đâu có làm chuyện đó, sao anh không giải thích rõ ràng với người ta?”
“Không cần thiết.” Tống Hung nói: “Anh ta đã tin chắc như vậy rồi, chúng ta càng giải thích thì anh ta càng không tin, như vậy cũng bớt phiền phức.”
“Bớt phiền phức gì chứ, em thấy là anh không muốn giải thích thì có.” Lâm Di Vụ không thèm nghe mấy lời đó của anh: “Không được, ngày mai anh đi tìm anh ta lại đi, nhất định phải nói rõ với người ta là giường không tốt, chỉ cần trở mình là nó kêu chứ không phải chúng ta làm chuyện đó.”
Nói xong, Lâm Di Vụ lại suy nghĩ thêm một lát, cảm thấy làm vậy lại quá cố ý: “Thôi bỏ đi, khỏi nói nữa, làm vậy lại hơi giống giấu đầu lòi đuôi.”
“Ngủ đi.” Tống Hung đắp chăn cho Lâm Di Vụ: “Ngày mai anh sẽ sửa giường.”
Lâm Di Vụ khịt mũi, nằm nghiêng trên giường, cậu vừa mới nhúc nhích, chiếc giường sắt lại kêu cọt kẹt, tiếng động ấy lại khiến cậu vô cùng xấu hổ.
Lâm Di Vụ thẹn quá hóa giận, lại trở mình lần nữa, tung ra hàng loạt cú đá liên hoàn vào Tống Hung qua lớp chăn.
“Tại anh hết, tại anh hết, tất cả là tại anh!”