Chương 26: Dưới một người

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 26: Dưới một người

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tối qua anh không tắm à?” Lâm Di Vụ nhăn mũi hỏi.
“Lúc về đến nơi muộn quá rồi nên quên mất, có mùi gì hả?” Tống Hung giơ cánh tay lên ngửi: “Mùi khói hơi nồng, anh đi tắm vậy.”
Tống Hung đi tắm, trên người anh toàn mùi sữa tắm trong nhà.
Lâm Di Vụ lại trèo lên người Tống Hung, ngửi từ đầu đến chân, kéo những ngón tay ướt át của anh lại gần môi mình, thì thầm.
“Lên giường đi, ngủ với em thêm giấc nữa.” Đầu Lâm Di Vụ vẫn gục bên mép giường, ngáp dài: “Buồn ngủ quá, sao mình lại buồn ngủ thế nhỉ.”
Tống Hung lau khô tóc rồi lên giường, ôm Lâm Di Vụ ngủ thêm một giấc nữa.
Lúc tỉnh dậy đã là giữa trưa, Tống Hung tỉnh dậy trước, anh bảo Lâm Di Vụ nằm thêm một lát nữa để anh xuống lầu nấu bữa trưa trước, khi nào nấu xong sẽ lên đánh thức hắn.
Lâm Di Vụ không cần Tống Hung gọi, Tống Hung không ở bên cạnh, hắn cũng không thể nằm yên thêm được nữa. Lúc xuống lầu hắn thấy cửa phòng sát vách đang mở, chăn trên giường bị rơi xuống cuối giường. Hắn gãi đầu, nhớ rằng lần trước dọn dẹp phòng ngủ phụ, hắn đã gấp chăn gọn gàng rồi, chẳng lẽ tối qua Tống Hung đã ngủ ở phòng ngủ phụ sao?
Lâm Di Vụ muốn hỏi Tống Hung, nhưng khi nghe Tống Hung hỏi hắn có muốn ăn canh gà không, hắn nói có, sự gián đoạn này khiến Lâm Di Vụ quên béng mất chuyện đó.
Lâm Di Vụ đã đói bụng nên ăn liền hai bát cơm, Tống Hung không thiết tha ăn uống lắm, phần lớn thời gian đều chỉ nhìn Lâm Di Vụ ăn.
Thấy Tống Hung không động đũa, Lâm Di Vụ đá nhẹ chân anh dưới gầm bàn: “Sao anh không ăn? Không đói à?”
Tống Hung nói: “Lúc nãy nấu xong anh đã ăn một ít rồi.”
Lâm Di Vụ ngỡ là anh ấy đã ăn thật, lại dùng chân huých anh, bắt đầu hỏi những câu khác: “Tối qua bọn mình về từ bao giờ vậy? Có phải em bị mộng du không? Vậy nên anh mới đưa em về hả?”
“Ừm.” Tống Hung gật đầu, nói dối: “Em lại mộng du nên anh đưa em về ngay trong đêm.”
Mặc dù Lâm Di Vụ không hề hay biết về sự tồn tại của một tình địch tên A Lạp, Tống Hung cũng không bao giờ muốn Lâm Di Vụ biết.
Lâm Di Vụ tin chắc rằng mình lại mộng du, thấy Tống Hung có vẻ không muốn nói tiếp thì lại dịch ghế lại gần anh hơn, chân hai người kề sát nhau dưới gầm bàn, Lâm Di Vụ vừa van nài vừa làm nũng.
“Về sau em sẽ cố gắng kiềm chế bản thân, không mộng du nữa, đừng đưa em đến bệnh viện, được không anh? Em đảm bảo sẽ uống thuốc bác sĩ Diệp kê đơn.”
Tống Hung gắp thức ăn cho hắn: “Ăn cơm trước đã, bây giờ nếu em không muốn đi thì bọn mình không đi nữa.”
Vừa nghe nói không cần đi bệnh viện, Lâm Di Vụ mừng rỡ, suy nghĩ của hắn nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
“Đúng rồi, Lục Trác có tìm anh không? Anh ta muốn cửa hàng ngay chỗ siêu thị của chú Trương, nhưng em không cho.”
“Cửa hàng đầu tiên là của chú Trương, sẽ không cho cậu ta đâu.”
Lâm Di Vụ lại nói: “Em không thích loại người như Lục Trác.”
Tống Hung cũng đáp lời: “Anh cũng không thích.”
“Nhưng dù sao hai anh cũng lớn lên cùng nhau mà.”
“Hồi nhỏ là hồi nhỏ, hiện tại là hiện tại, Tần Siêu sẽ lo liệu, không cần anh nhúng tay đâu.”
Sau khi ăn xong, hai người đến quầy giao dịch để thay SIM và mua điện thoại mới.
Kim Bảo Nhi đã về, gọi điện cho Lâm Di Vụ, hẹn hắn cùng đi ăn tối, Lâm Di Vụ hẹn cậu ta tại nhà hàng mà cả hai đều thích.
Tống Hung ở bên cạnh nói: “Ngày mai anh đi cùng em.”
Anh vừa nói xong câu “Đi cùng em” liền nhận được cuộc gọi từ thám tử tư đang theo dõi Tôn Thành. Tống Hung vào phòng làm việc để gọi điện cho thám tử tư, sau khi ra ngoài thì lại đổi ý.
“Ngày mai anh không đi cùng em nữa, tay em không tiện cử động, anh tìm tài xế lái xe cho em, có việc gì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào.”
“Sao lại không đi nữa vậy?”
“Đi xử lý một vài việc.”
Lâm Di Vụ không hỏi anh là việc gì, nghĩ rằng như vậy cũng tốt, trước kia mỗi khi hắn đi gặp Kim Bảo Nhi, Tống Hung đều sẽ ghen linh tinh.
Nhưng Lâm Di Vụ không muốn thuê tài xế: “Em bắt taxi là được rồi, nếu không thì Bảo Nhi có thể lái xe đến đón em.”
“Không được, phải thuê tài xế.” Tống Hung nói ngắn gọn, không cho phép hắn phản bác.
“Sao bây giờ anh lại độc đoán thế?” Lâm Di Vụ trừng anh.
“Anh lo cho em thôi.” Điện thoại của Tống Hung lại reo, anh cúi đầu hôn lên mắt Lâm Di Vụ rồi cầm điện thoại đi vào phòng làm việc.
Là bác sĩ Diệp gọi, Tống Hung nói chuyện điện thoại rất lâu với Diệp Hướng Minh.
Vừa cúp máy, Tống Hung đứng bên cửa sổ phòng làm việc, hút liền mấy điếu thuốc.
Lời A Lạp nói lại hiện lên trong đầu anh, A Lạp nói rằng khi đó Lâm Di Vụ chọn anh là vì khi đó, chỉ có một mình anh.
Cái gọi là “không thể không yêu” của A Lạp, nhưng trong lòng Tống Hung lại có một cách diễn giải khác—
Đó không gọi là không thể không, mà là số phận đã định!
Lâm Di Vụ chỉ có anh, và cũng chỉ có thể có anh.
Năm đầu tiên sau khi Tống Hung đưa Lâm Di Vụ thoát khỏi nhà họ Lâm, gần như đêm nào Lâm Di Vụ cũng mộng du, khi ấy Tống Hung vừa mới tìm được một công việc bán hàng.
Buổi tối nếu như phải đi gặp khách hàng hoặc có tiệc tối, Tống Hung đều dắt Lâm Di Vụ theo cùng, không dám để hắn ngủ một mình, sợ hắn mộng du sẽ gặp chuyện không hay.
Nhưng Tống Hung sẽ không đưa Lâm Di Vụ cùng tham gia các bữa tiệc với khách hàng, anh không muốn Lâm Di Vụ gặp những hạng người phức tạp đó, lại càng không muốn Lâm Di Vụ nhìn thấy anh ấy cúi đầu khúm núm trong phòng riêng, dối lòng nhưng vẫn phải giả vờ chân thành, nịnh bợ và tâng bốc đủ loại yêu ma quỷ quái.
Mỗi lần Tống Hung tiếp khách hàng trong phòng riêng, Lâm Di Vụ đều ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa ở đại sảnh đợi anh, khi bữa tiệc kết thúc, tiễn khách hàng xong, hai người lại cùng nhau về nhà.
Có lần Tống Hung gặp được một khách hàng lớn rất khó tính, trước đó anh đã dành rất nhiều thời gian để trao đổi, chỉ còn thiếu một buổi gặp mặt để ký hợp đồng cuối cùng vào tối hôm đó, nếu đơn hàng này thành công, tiền hoa hồng anh nhận được sẽ rất hậu hĩnh.
Nhưng bữa tiệc diễn ra được một nửa, vị khách hàng vốn có ý định hợp tác lại đột nhiên thay đổi thái độ. Đó là vì cô thư ký kiêm tình nhân mà khách hàng dẫn theo đã liếc nhìn Tống Hung vài lần trên bàn tiệc, thế là khách hàng bắt đầu cố tình làm khó anh.
Khách hàng dọn sạch một khoảng trống lớn ở giữa bàn, gọi nhân viên phục vụ mang lên một hàng ly rượu lớn đặt ở giữa bàn, khui hai chai rượu trắng rồi rót đầy, nói rằng chỉ cần Tống Hung uống hết chỗ rượu này, ông ta sẽ ký hợp đồng ngay lập tức.
Vì là khách hàng lớn nên lần này sếp của Tống Hung cũng có mặt, ngồi ngay bên cạnh anh, sếp nghe xong lời khách hàng nói thì ánh mắt cũng ánh lên vẻ tham lam.
Nếu đơn hàng này thành công thì trong ba năm tới bọn họ sẽ được sống sung túc, thế là sếp lập tức xúi giục Tống Hung mau chóng uống rượu, còn thì thầm với anh rằng nếu thành công sẽ đề bạt anh lên vị trí trưởng phòng kinh doanh, và chia hoa hồng cho anh vào cuối năm.
Tống Hung hoàn toàn không màng đến những lời hứa hẹn đó, bởi lượng rượu trên bàn đủ để giết người rồi.
Tống Hung uống ly đầu tiên, ly thứ hai, cứ thế cho đến ly thứ năm, sau đó lao ra khỏi phòng riêng vào nhà vệ sinh.
Lần đó, Lâm Di Vụ không ở đại sảnh mà đang ngồi xổm chờ Tống Hung ở một góc khuất trên hành lang, phía đối diện chéo với phòng riêng, thỉnh thoảng lại quay đầu ngó về phía cửa phòng riêng. Đã mấy đêm liền cậu ngủ không ngon giấc nên thật sự rất buồn ngủ, cứ ngáp dài liên tục.
Nhưng để giữ mình tỉnh táo, cậu liền véo mạnh vào đùi trong, đau đến nỗi nước mắt trào ra mới không buồn ngủ nữa.
Cậu nhìn thấy Tống Hung chạy vào nhà vệ sinh nên vội vàng đuổi theo.
Sếp đang cười tươi rói với khách hàng bên trong phòng riêng, vẻ mặt đầy nịnh nọt: “Ông chủ Châu, lát nữa Tiểu Tống sẽ quay lại uống tiếp, hôm nay đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng.”
Khách hàng ngồi đó, cười toe toét để lộ hàm răng vàng ố: “Tôi là người biết nói lời giữ lời, hôm nay chỉ cần cậu ấy uống hết chỗ rượu này, tôi sẽ ký hợp đồng ngay lập tức.”
“Phải uống hết chứ.” Sếp cười đến nỗi hằn rõ nếp nhăn: “Nếu Tiểu Tống không uống thì tôi sẽ ép cậu ấy uống, chuốc cậu ấy cho bằng được.”
Khách hàng cười lớn: “Được.”
Tống Hung nôn đến choáng váng trong nhà vệ sinh, Lâm Di Vụ liên tục vỗ lưng anh, cậu xót xa đến muốn chết.
“Sao lại uống nhiều rượu thế này, anh cũng không biết tránh đi sao? Người khác bảo uống là anh uống sao? Cùng lắm thì mình nghỉ việc, tiệc tùng kiểu quái gì mà lần nào cũng phải uống rượu thế.”
Tống Hung nôn sạch mọi thứ trong dạ dày, chống tay lên mép bồn rửa, rửa mặt bằng một tay. Lâm Di Vụ nhanh chóng lấy khăn giấy trong túi ra lau mặt cho anh, dìu anh sang một bên.
“Mình đừng uống nữa nhé được không? Không thành thì thôi, dù sao thì tiền cũng đâu vào túi anh, làm gì mà bạt mạng thế này, không đáng đâu.”
Tống Hung ôm chặt Lâm Di Vụ, tựa cằm lên hõm cổ Lâm Di Vụ, hít thật sâu mùi hương trên người cậu. Mùi hương của Lâm Di Vụ át đi mùi rượu, Tống Hung cũng tỉnh táo hơn hẳn.
Anh nói: “Đáng mà.”
Nếu ông chủ của bọn họ giữ lời hứa, đơn hàng này thành công, vậy thì anh và Lâm Di Vụ có thể chuyển đến một chỗ ở tốt hơn.
Mùa hè nóng nực, bọn họ có thể lắp điều hòa mới, mua thêm một cái tủ lạnh lớn, bên trong đựng đầy nước ép và đồ ăn vặt Lâm Di Vụ thích, tối đến Lâm Di Vụ cũng sẽ không còn bị nổi mẩn vì nóng nữa.
Da cậu mềm như vậy, nổi mẩn sẽ để lại sẹo.
“Đáng cái gì?” Mắt Lâm Di Vụ cay xè, áp mặt vào ngực Tống Hung, giọng nói nghẹn ngào: “Anh không cần sức khoẻ nữa à? Không cần dạ dày nữa hả? Không cần em nữa sao?”
Tống Hung dụi đầu vào cậu: “Anh cần hết, không cần lo, sẽ ổn sớm thôi.”
Lâm Di Vụ muốn lôi Tống Hung về nhà nhưng Tống Hung vẫn quay trở lại phòng riêng, anh lại uống thêm ba ly nữa, vị khách hàng cuối cùng cũng mỉm cười.
Khách hàng là người địa phương, mấy năm trước vẫn luôn phát triển sự nghiệp ở Hồng Kông, ông ta đột nhiên không nói tiếng địa phương nữa mà bắt đầu nói tiếng Quảng Đông mà Tống Hung không hiểu, giọng điệu pha lẫn mỉa mai và chửi rủa.
Thấy tốc độ uống của Tống Hung chậm lại, ông ta liền bưng ly rượu lên, dí thẳng vào môi anh, rót vào miệng anh, vừa rót vừa chửi.
“Thằng chết giẫm, ăn cứt đê!”
Trước đó khách hàng nói rất nhiều câu Tống Hung đều không nghe hiểu, nhưng câu này anh lại nghe hiểu rõ.
Vì Lâm Di Vụ thường xuyên mất ngủ vào buổi tối nên anh thường xem phim cùng cậu, Lâm Di Vụ rất thích xem phim Hồng Kông, cảm thấy lời thoại của Trương Học Hữu trong phim “Vượng Giác Ca Môn” rất thú vị nên thường bắt chước biểu cảm và cử chỉ, còn đặc biệt học theo vài câu, vì thế Tống Hung mới nghe hiểu được.
Lâm Di Vụ không dám đi xa, chỉ đứng bên ngoài phòng riêng, lúc Tống Hung đi vào cửa không đóng chặt, cậu cẩn thận nhìn qua khe cửa, thấy Tống Hung bị người ta ép uống, cũng nghe hiểu câu chửi của vị khách hàng đó.
Tống Hung muốn giãy giụa nhưng khi khách hàng rót rượu cho anh, sếp đã giữ lấy cánh tay anh, còn khuyên nhủ: “Tiểu Tống, chỉ cần ông chủ Châu vui thì tối nay cậu cứ uống cho tôi.”
Cô thư ký mà ông chủ Châu dẫn theo cảm thấy bọn họ đã quá đáng nên đứng lên nói đỡ cho Tống Hung vài câu.
“Được gì mà được?” Khách hàng thấy nhân tình của mình lại nói đỡ cho người khác thì càng ép mạnh hơn: “Cứ uống tiếp cho tôi.”
Cơn giận của Lâm Di Vụ xông lên tận óc, cậu xông thẳng vào phòng riêng, húc đầu vào gã khách hàng bụng phệ, tóc đã hói hơn một nửa rồi lật tung cả bàn.
Chai rượu, ly chén và mâm thức ăn loảng xoảng rơi vỡ đầy đất, khách hàng bị cậu húc ngã xuống đất. Sếp của Tống Hung cũng không kịp phản ứng mà bị Lâm Di Vụ húc cho lảo đảo, lòng bàn tay đè lên mảnh kính vỡ, bị cứa ra mấy vết thương, máu liên tục chảy ra, đau đến nỗi ông ta kêu la ầm ĩ.
“Tôi bảo các người ép uống sao? Tôi bảo các người ép uống hả? Nhiều rượu thế này, uống xong là mất mạng luôn đấy, hai tên súc vật các người, có phải muốn hại chết người ta không!”
Cuộc ẩu đả nổ ra trong phòng riêng, nhân viên phục vụ định gọi bảo vệ, nhưng vị khách hàng vốn đang nổi giận vì tình thế đột ngột này lại ra hiệu cho nhân viên phục vụ không cần ra ngoài gọi người sau khi nhìn thấy khuôn mặt Lâm Di Vụ, nói rằng sẽ đền bù hết mọi thiệt hại tối nay.
Khách hàng này nam nữ đều mê, khuôn mặt của Lâm Di Vụ quá nổi bật, ông ta cứ nhìn chằm chằm cậu mãi.
Tống Hung đã tỉnh rượu phần nào, dùng tay che chắn cho Lâm Di Vụ ở phía sau mình, đẩy cậu ra ngoài: “Em ra ngoài trước đi, anh sẽ xử lý.”
“Em không ra ngoài đâu, em phải ở lại với anh.” Lâm Di Vụ không đi mà nắm chặt tay Tống Hung.
“Thú vị thật đấy, cậu không cần uống rượu nữa đâu.” Khách hàng chỉ vào Tống Hung, rồi lại chỉ vào Lâm Di Vụ: “Tối nay cậu ta ở lại với tôi một đêm, tôi có thể không truy cứu chuyện tối nay, hợp đồng vẫn sẽ được ký.”
Ông ta nói bằng tiếng Quảng Đông, Tống Hung và Lâm Di Vụ đều không nghe hiểu nhưng sếp của Tống Hung thì hiểu.
Sếp của Tống Hung biết về mối quan hệ giữa Tống Hung và chàng trai bên cạnh, lần này anh phá hỏng một hợp đồng lớn của mình nên ông ta vốn đã tức giận, nhưng vừa nghe khách hàng nói như vậy liền biết rằng chuyện này vẫn còn cơ hội cứu vãn.
Ông ta nghĩ, cùng lắm chỉ là một thằng con trai thôi, sao mà quan trọng bằng tương lai được, đàn ông không còn thì có thể tìm người khác sau mà.
“Tiểu Tống à, ý là…” Sếp nghĩ một cách nói khác: “Ý là bảo em trai cậu dìu ông chủ Châu về phòng nghỉ ngơi ấy mà…”
Tống Hung nghe hiểu câu này, men rượu đã hoàn toàn tan biến, chộp lấy chiếc chai rỗng bên cạnh.
Cú đầu tiên đập vào đầu lão sếp, cú thứ hai nện lên đầu vị khách hàng.
Sau khi đập xong, Tống Hung kéo Lâm Di Vụ đang ngây người chạy ra khỏi phòng riêng.
Phía sau có những kẻ đuổi theo, hai người chạy thục mạng về phía trước, giữa chừng Lâm Di Vụ bị vấp ngã, Tống Hung cõng Lâm Di Vụ lên rồi tiếp tục chạy.
Không biết đã chạy bao lâu, những kẻ đuổi theo bọn họ đã bị bỏ xa, Tống Hung cõng Lâm Di Vụ không ngừng chạy về căn hộ thuê.
Khoảnh khắc chìa khóa tra vào ổ khóa, ngón tay Tống Hung vẫn đang run rẩy, tim Lâm Di Vụ đập thình thịch.
Lúc bước vào nhà, chân hai người đã mềm nhũn, thời tiết nóng nực, hai người chạy đến nỗi ướt đẫm mồ hôi, lớp vải ướt sũng dính chặt vào làn da dính nhớp vô cùng khó chịu.
Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ vào phòng tắm để tắm, Lâm Di Vụ đứng dưới dòng nước chảy, lông mi run run, ôm Tống Hung từ phía sau: “Xin lỗi.”
“Sao lại nói xin lỗi?”
“Là em khiến anh phải liên lụy.” Lâm Di Vụ áp mặt vào lưng Tống Hung: “Nếu anh không đưa em theo thì đã không phải vất vả như vậy, bây giờ công việc cũng không còn nữa.”
“Một công việc thôi mà, mất rồi thì thôi.” Tống Hung cảm nhận được sự ấm nóng và ẩm ướt trên lưng, đó là một hơi nóng khác hẳn với hơi nước nóng: “Đừng khóc, anh sẽ cố gắng kiếm tiền.”
Tống Hung quay người lại, ôm lấy mặt Lâm Di Vụ, cắn nhẹ đầu mũi cậu: “Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa đâu.”
Tống Hung nhớ lại ánh mắt thèm thuồng của vị khách hàng đó khi nhìn Lâm Di Vụ, hận chính mình vì khi ấy đã không dùng chai rượu chọc mù mắt ông ta.
“Là lỗi của bọn họ.” Lâm Di Vụ ngẩng cao cằm: “Những người đó sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng, anh mạnh hơn bọn họ nhiều, bọn họ đều là một lũ ghê tởm.”
Đêm hôm đó, căn phòng thuê cả đêm không một tiếng động nghỉ ngơi.
Căn phòng rất nhỏ, mùa hè vừa bí bách vừa nóng bức, cửa sổ mở toang, khí nóng liên tục tràn vào phòng.
Điều hòa trong phòng đã hỏng, chỉ có một chiếc quạt đặt ở đầu giường, lồng sắt gỉ sét lốm đốm, cánh quạt đang quay tít mù, thổi luồng khí mát về phía bóng người đang không ngừng quấn quýt trên giường.
Gió mát như có sự sống, cuốn theo mùi tanh ngọt của một chất lỏng nào đó, lên men thành một mùi hương khiến người ta chóng mặt.
Người Tống Hung nóng hổi, một sức nóng dường như bốc ra từ tận trong xương, mang theo sự bốc đồng nguyên thủy và ngang ngược dữ dội của tuổi trẻ và máu thịt.
Những ngón tay của Lâm Di Vụ cắm sâu vào da thịt Tống Hung, hai người dường như bị ngăn cách trong một thế giới khác, chỉ có nhịp tim, đôi mắt đỏ ngầu và sự điên cuồng muốn siết chặt đối phương vào lòng.
Lâm Di Vụ ngửa cổ lên, trong tai toàn là tiếng thở và tiếng gió, cậu chìm vào một mảng ẩm ướt và lầy lội, vừa khóc vừa thúc giục Tống Hung: nhanh lên, nhanh lên chút nữa…
Đêm đó, cả hai đều không ngủ mà ôm chặt lấy nhau, cũng không còn cảm thấy nóng nữa.
Lâm Di Vụ biết Tống Hung hụt hẫng trong lòng, để làm Tống Hung vui, cậu bắt chước thần tiên xem bói trong phim, nhắm mắt lại, bấm ngón tay giả vờ xem số cho anh.
“Em đã tính ra rồi, sau này anh sẽ vươn lên đỉnh cao hơn bọn họ nhiều, không ai dám ép anh uống rượu nữa, không ai có thể làm khó anh, càng không ai dám tơ tưởng đến anh.”
Lâm Di Vụ mở mắt ra, lại bắt đầu nhập đủ loại vai diễn, giả vờ mình là cấp dưới của Tống Hung.
“Sếp Tống, dự án Nam Cực chỉ còn chờ chữ ký của anh thôi ạ.”
“Thưa ông chủ Tống, việc lắp đặt thang máy trên đỉnh Everest chỉ còn đợi anh quyết định thôi.”
“Anh Tống, hội nghị trực tuyến đa quốc gia sắp sửa bắt đầu rồi, đại diện từ Mỹ, Anh, Pháp, Nhật Bản và Hàn Quốc đều đã có mặt, đang đợi anh đấy ạ.”
Sau khi đóng xong vai thư ký, trợ lý và cấp dưới của Tống Hung, Lâm Di Vụ bắt đầu đóng vai nhân viên phục vụ, khoác tay Tống Hung.
“Ông chủ Tống, hôm nay có thời gian đến mát-xa ạ?” Lâm Di Vụ siết nhẹ vai Tống Hung nhưng lại nhanh chóng dừng lại.
“Không được không được, cái này không được.” Lâm Di Vụ lại bắt đầu hối hận: “Nếu sau này anh thật sự trở thành ông chủ lớn thì không được học theo người ta mà đi rửa chân mát-xa, không được đi những nơi không đàng hoàng đó đâu.”
Tống Hung bị Lâm Di Vụ chọc cười, ôm cậu hôn mấy cái.
“Anh đừng có cười, mau hứa với em đi.” Lâm Di Vụ đẩy Tống Hung ra, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Mau lên mau lên, anh giơ tay lên thề trước ánh đèn, nói là cho dù sau này anh có kiếm được tiền, trở thành ông chủ lớn thật lớn thì cũng sẽ không học theo những thói xấu đó.”
Sau khi Tống Hung thề trước ánh đèn, Lâm Di Vụ cũng hài lòng, vòng chân qua eo Tống Hung: “Em nói cho anh biết nhé, sau này cho dù anh có làm ông chủ lớn, trở thành anh Tống, sếp Tống, ông chủ Tống, chủ tịch Tống, ngài Tống đi chăng nữa, cho dù có trên vạn người thì vẫn phải dưới một người.”
Tống Hung hiểu cậu đang nói gì nhưng vẫn giả vờ chưa hiểu mà hỏi: “Vậy em nói anh nghe xem anh dưới ai nào?”
Lâm Di Vụ trở mình ngồi hẳn lên bụng Tống Hung, chống lòng bàn tay lên ngực anh, khều lên khều xuống cách một lớp áo.
“Dĩ nhiên là em rồi, anh ở dưới em.”