Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 27: Sắc Hồng
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong ngôi miếu hoang trên đỉnh núi, Tôn Thành quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa trước mặt người đàn ông, khuôn mặt đầm đìa nước mắt và nước mũi.
“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi thật sự biết lỗi rồi, sau này tôi sẽ không dám nữa, sẽ không bao giờ động đến lũ trẻ nữa, cầu xin cậu, xin cậu hãy tha cho tôi.”
Tống Hung đứng ngược sáng trong bóng tối, bóng anh đổ dài trên nền đất, dáng vẻ mạnh mẽ, hoàn toàn không để tâm đến người đàn ông đang quỳ rạp dưới chân, dập đầu đến mức trán rướm máu.
Giữa những tiếng dập đầu và lời cầu xin tha thứ thảm thiết, Tống Hung thong thả đi một vòng, thầm nghĩ ngọn núi hoang này quả là một nơi lý tưởng để xử lý những kẻ còn thua cả súc vật.
Tống Hung tìm thấy một thanh sắt gỉ sét trong góc, cầm lên vung thử vài cái. Tiếng xé gió vang lên, cảm giác cầm thanh sắt khá vừa tay.
“Nói xem, ông sai ở đâu?” Tống Hung lại vung thanh sắt thêm vài lần, hướng về phía Tôn Thành đang liên tục dập đầu.
“Lần trước lúc Tiểu Quang đi vệ sinh, tôi đã theo nó vào. Nước trên sàn… là do tôi cố tình đổ ra, để khi nó đi ra sẽ trượt chân ngã. Tôi nhân cơ hội đỡ nó dậy, rồi mới sờ… sờ mó nó.”
“Còn gì nữa không?”
“Hôm qua tôi đưa con nhà hàng xóm về nhà, nhưng thật sự không làm gì đứa bé đó cả. Có người gõ cửa gọi đứa trẻ đi, tôi chỉ cho nó ăn một viên kẹo thôi.”
Người gõ cửa chính là thám tử tư mà Tống Hung đã thuê. Anh ta đã theo dõi Tôn Thành mấy ngày qua, nhận thấy ngoài việc mua sắm đồ dùng, Tôn Thành hầu như rất ít khi ra khỏi nhà.
Hôm qua, khi đứa trẻ nhà hàng xóm đang chơi một mình dưới lầu, Tôn Thành đã dụ dỗ đứa bé về nhà. Thám tử tư lập tức gọi cho Tống Hung. Tống Hung dặn anh ta phải gõ cửa ngay lập tức, bất kể dùng cách nào cũng phải đưa đứa trẻ ra ngoài và dẫn về nhà trước.
Tôn Thành lăn lê bò toài đến chân Tống Hung, dập đầu lên giày anh, van xin tha thứ.
Thanh sắt trong tay Tống Hung giáng mạnh xuống đất: “Kẻ mà ông nên van xin tha thứ không phải là tôi.”
Tống Hung lôi Tôn Thành đến trước một pho tượng Phật, trói chặt hai tay ông ta ra sau lưng tượng, hai chân cũng bị dây thừng cột lại, giữ ở tư thế dang rộng.
Tống Hung đứng trước mặt Tôn Thành, rút một chiếc cà vạt từ trong túi ra, tự bịt mắt mình lại rồi vung thanh sắt về phía hạ bộ của Tôn Thành.
“Bịt mắt lại rồi nên không nhìn rõ, cũng không biết một gậy này có đánh dập luôn cái thứ thối nát giữa háng ông không. Nhưng không sao, nếu lần đầu trượt thì đánh thêm vài lần nữa, đến khi nào dập nát thì thôi.”
Tống Hung điều chỉnh tư thế đứng, hai chân hơi dang rộng, đứng nghiêng người trước mặt Tôn Thành như đang chuẩn bị đánh golf, vung nhẹ thanh sắt để làm quen cảm giác trước.
“Ông có biết tôi đang giúp ông không? Nếu đã không tự kiềm chế được mình thì cứ giải quyết ngay từ gốc đi. Thiến vật lý là cách phù hợp nhất với ông rồi.”
“Xin cậu đấy, cậu Tống, tha cho tôi đi mà!” Tôn Thành sợ hãi đến mức tè ra quần, một mùi tanh tưởi lan tỏa trong không khí. Ông ta liều mạng hét ra ngoài cửa sổ: “Cứu mạng, cứu tôi với! Tôi sẽ đi tự thú, tôi sẽ đi tự thú ngay lập tức được không? Tôi sẵn sàng ngồi tù cả đời, chuộc lại tội lỗi trong tù cả đời!”
Mặc dù bị bịt mắt, Tống Hung vẫn áng chừng được phương hướng. Anh giơ tay lên, giáng thanh sắt xuống một cách chính xác theo hướng đã định.
Tiếng hét thảm thiết của người đàn ông vang lên chói tai. Một con quạ đậu trên cành cây khô cong bên ngoài cửa sổ kêu lên hai tiếng rồi bay vút đi.
Nghe tiếng hét thảm thiết đó, Tống Hung biết ngay cú đánh của mình đã trúng đích và rất nặng. Anh tháo cà vạt ra khỏi mắt, cẩn thận cất lại vào túi.
Anh ra khỏi nhà vội vã nên không nhìn kỹ, tiện tay lấy đại một chiếc cà vạt.
Chiếc cà vạt này là quà Lâm Di Vụ tặng, Tống Hung rất thích. Trước kia trên giường, anh còn từng dùng nó để trói cổ tay, cổ chân Lâm Di Vụ, và cả chỗ đó…
Vì thế, anh không thể làm mất chiếc cà vạt này được.
Tôn Thành đã không thể cử động được nữa, ngửa người ra sau dựa vào pho tượng Phật. Cơ thể ông ta quằn quại, đau đớn đến nỗi dùng đầu đập mạnh vào tượng Phật, tiếng rầm rầm trầm đục liên tục vang vọng.
Cứ như thể Phật Tổ đang đáp lại, ngầm nói rằng ông ta đáng đời.
Không khí tràn ngập mùi hôi thối của nước tiểu, máu và phân trộn lẫn vào nhau.
Tống Hung cầm thanh sắt, dí sát vào mặt Tôn Thành: “Nhớ phải đi tự thú đấy. Ông có biết phải nói thế nào không?”
“Biết. Là do tôi tự vấp ngã.” Tôn Thành gục đầu xuống, nước bọt chảy ra từ khóe miệng không kiểm soát: “Là do tôi đáng đời, tôi đáng phải ngồi tù, đáng phải bị trừng phạt. Tha… tha cho tôi đi mà.”
Kể từ khi gặp A Lạp, Tống Hung đã không ngừng suy đi ngẫm lại vô số lần, từ đầu đến cuối mọi chuyện.
Nếu không có Tôn Thành, Lâm Di Vụ đã không đột nhiên bị kích thích, cũng không bị mộng du trở lại.
Nếu không bị mộng du, hôm đó bọn họ đã không cần phải đến bệnh viện, Lâm Di Vụ cũng sẽ không bị hai mẹ con kia bắt cóc.
Anh thậm chí còn không dám tưởng tượng chuyện gì có thể xảy ra với Lâm Di Vụ trong ngôi miếu hoang đó.
Tôn Thành đã được xử lý, còn hai mẹ con kia thì sao? Tống Hung nghĩ, năm ấy việc nhốt Lâm Dương trong căn phòng đầy rắn vẫn còn là một hình phạt quá nhẹ.
Có người đi vào lôi Tôn Thành đi. Tống Hung chống tay lên pho tượng Phật, lấy điện thoại ra gọi cho đội trưởng Trương.
“Đội trưởng Trương, vâng, là tôi đây. Tôi muốn hỏi về tiến độ vụ án, đã bắt được người chưa?”
“Các anh vất vả rồi. Có đầu mối nào mới không? Anh có thể nói với tôi, để chúng tôi cũng tiện suy nghĩ xem hai mẹ con đó có thể đang lẩn trốn ở đâu. Dù sao thì bạn đời tôi trước kia cũng là con nuôi nhà họ, cũng coi như khá hiểu bọn họ.”
“Được, đội trưởng Trương, anh cứ nói đi, để tôi ghi chép lại…”
Mười phút sau, Tống Hung bước ra khỏi ngôi miếu hoang, ngồi xổm trong sân tiện tay vốc lấy một nắm tuyết, lau sạch vết máu dính nhớp trên tay.
……
–
–
Trong khi đó, Lâm Di Vụ và Kim Bảo Nhi đang dùng bữa tại một nhà hàng. Kim Bảo Nhi nhìn cánh tay đang bó bột của Lâm Di Vụ, nói: “Sau này cậu phải cẩn thận hơn đấy, trông đáng sợ quá đi mất.”
Lâm Di Vụ chỉ vào chiếc xe bên ngoài cửa sổ: “Vệ sĩ đang đợi trong xe đấy thôi. Lúc nãy anh ta vừa lái xe đưa tôi đến, tôi bảo anh ta cứ đi dạo xung quanh đi, khi nào về tôi gọi cho anh ta đến là được. Vậy mà anh ta không chịu, nói là sếp Tống đã dặn dò phải giữ an toàn cho tôi. Tôi không cho anh ta đi theo thì anh ta gọi cho Tống Hung, Tống Hung bảo anh ta đợi trong xe.”
“Cẩn thận một chút cũng tốt.” Kim Bảo Nhi nói: “Tống Hung cũng chỉ lo lắng cho cậu thôi mà.”
“Tôi biết chứ.” Lâm Di Vụ khuấy cà phê trong cốc: “Tôi chỉ không quen với việc có người cứ liên tục đi theo như vậy thôi.”
Lâm Di Vụ nhìn thấy một chiếc ô màu đen đặt ngay bên cạnh Kim Bảo Nhi, nghiêng đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thắc mắc: “Hôm nay trời nắng to, cũng không có tuyết, sao cậu lại mang cái ô đen to đùng thế?”
Kim Bảo Nhi liếc nhìn chỗ trống bên cạnh qua khóe mắt, bưng cà phê lên nhấp một ngụm rồi lắp bắp: “Tôi, tôi dùng để che nắng, tôi sợ bị đen da.”
“Sao cậu lại căng thẳng lắp bắp nữa rồi.” Lâm Di Vụ nghiêng người về phía trước, tựa ngực vào mép bàn: “Tôi chỉ hỏi thôi mà.”
Kim Bảo Nhi thấy Lâm Di Vụ không gặng hỏi thêm nữa thì thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Di Vụ nhận ra Kim Bảo Nhi bây giờ đã đỡ hơn rất nhiều. Vài tháng trước, khi Dư Tẫn vừa qua đời, Kim Bảo Nhi tiều tụy đến mức không ra người ra ngợm. Giờ đây, khuôn mặt cậu ấy đã đầy đặn hơn, tinh thần cũng phấn chấn hơn trước, và cậu ấy cũng cười nhiều hơn.
Thấy Kim Bảo Nhi chuyển biến tốt, Lâm Di Vụ thật sự vui mừng, điều đó chứng tỏ cậu ấy đã vượt qua nỗi đau khi Dư Tẫn lìa đời.
“Cậu yêu thầm Dư Tẫn từng ấy năm, sau đó trời xui đất khiến thế nào lại kết hôn chính trị – thương mại, nhưng kết hôn mấy năm trời mà mãi vẫn không chiếm được trái tim Dư Tẫn. Là một người bạn, tôi hy vọng cậu có thể nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn, chăm sóc tốt cho mình. Cậu không thể dành nửa đầu cuộc đời mình chìm đắm trong tình yêu với một người không yêu mình, rồi nửa đời sau lại bị anh ta níu kéo. Như vậy quá đau khổ.”
Lâm Di Vụ hiểu từng ấy năm yêu đơn phương của Kim Bảo Nhi đau khổ đến nhường nào. Hắn chưa từng trải qua cảm giác yêu thầm một người, và với tư cách là người ngoài cuộc, hắn nhìn thấy Kim Bảo Nhi lo được lo mất, cẩn thận từng li từng tí trong cuộc hôn nhân đó, đêm nào cũng chờ đợi một người đàn ông mà mình không biết liệu có về nhà hay không…
Trước kia hắn đã từng khuyên Kim Bảo Nhi rằng nếu Dư Tẫn không có ý gì thì hãy buông tay đi, nhưng Kim Bảo Nhi lại rất cứng đầu, nếu đã nhắm trúng một cái cây thì sẽ nhất quyết treo cổ chết trên đó.
“Sau này, cậu phải nhìn về phía trước nhiều hơn, cũng phải nhìn những người khác nhiều hơn nữa.”
Vừa nói xong, Lâm Di Vụ cảm thấy cẳng chân đột nhiên đau nhói, như thể có ai đá mạnh hắn một cú. Hắn cúi đầu nhìn xuống gầm bàn.
Dưới gầm bàn chỉ có chân hắn và chân Kim Bảo Nhi. Kim Bảo Nhi liếc nhìn chiếc ghế trống bên cạnh, vội vàng giải thích: “Vừa nãy tôi cử động chân, vô tình đạp trúng cậu đấy.”
Lâm Di Vụ xoa xoa chân, ngồi thẳng dậy rồi nói tiếp: “Chuyện tình cảm của cậu mà có tiến triển mới thì lại càng tốt. Nếu không thì đợi một thời gian nữa tôi giới thiệu cho, Tống Hung quen biết nhiều lắm, có nhiều người rất xuất sắc và đáng tin cậy.”
Vừa dứt lời, cẳng chân lại bị đạp một phát nữa, lần này đau hơn, đau đến nỗi Lâm Di Vụ không ngừng rít lên.
Kim Bảo Nhi đứng phắt dậy: “Di Vụ, gì nhỉ… tôi đi vệ sinh một lát.”
“Được, cậu cứ đi đi.” Lâm Di Vụ vừa nhe răng vì đau vừa xoa chân.
Kim Bảo Nhi đã đứng cạnh bàn, cẳng chân Lâm Di Vụ lại bị đạp một phát nữa, nhưng dưới bàn ngoài chân hắn ra lại chẳng có gì cả.
Lâm Di Vụ gãi đầu, lẩm bẩm với không khí: “Đúng là có ma thật. Chẳng lẽ do dây thần kinh của mình có vấn đề?”
Kim Bảo Nhi đi ra khá xa, đến một hành lang vắng người, hạ thấp giọng nói với người bên cạnh mà chỉ mình cậu ta nhìn thấy.
“Anh đá Di Vụ làm gì? Nếu biết sớm thì em đã không đưa anh theo rồi, anh sẽ dọa Di Vụ sợ đấy.”
Giọng nói đáp lại Kim Bảo Nhi mà chỉ mình cậu ta nghe thấy: “Trước kia em yêu thầm anh, chẳng phải anh không biết sao? Bây giờ anh biết rồi, em có nghe cậu ta nói gì chưa? Cậu ta còn định giới thiệu người khác cho em nữa. Anh đạp cậu ta vài cái thì đã làm sao? Anh hỏi em, Lâm Di Vụ quan trọng hay anh quan trọng?”
“Di Vụ chỉ lo lắng cho em thôi, vì muốn tốt cho em. Anh phiền muốn chết, lần sau em không đưa anh đi nữa đâu.”
“Lần sau anh vẫn đi, anh cứ đi đấy.”
“Em không mang ô, để xem anh ra khỏi nhà kiểu gì.”
“Anh chui vào túi quần em.”
“…Anh, anh không biết xấu hổ.”
“Anh không biết xấu hổ thế đấy…”
Sau khi ăn xong, Lâm Di Vụ nhìn thấy Kim Bảo Nhi vừa ra khỏi nhà hàng đã mở chiếc ô đen ra che trên đầu.
Tư thế cầm ô của Kim Bảo Nhi hơi kỳ lạ: chỉ che một phần nhỏ trên đầu mình, phần lớn đều nghiêng về bên phải, hơn nữa còn giơ rất cao, như thể có người khác đang đứng cạnh.
Lâm Di Vụ không nghĩ nhiều. Kim Bảo Nhi cũng lái xe đến, hai người tạm biệt nhau ở bãi đậu xe.
Khi vệ sĩ đưa Lâm Di Vụ về, Tống Hung đã về đến nhà.
Lâm Di Vụ thấy anh hình như vừa tắm xong, đang mặc bộ đồ ngủ màu xám, tóc vẫn chưa khô hẳn, mềm mại dính vào trán.
Lâm Di Vụ chỉ kịp thay dép, thậm chí còn không kịp cởi đồ mà đã ôm chầm lấy Tống Hung, hít hà anh một lúc: “Về từ bao giờ vậy? Sao ban ngày lại tắm thế?”
“Vô tình bị dính bẩn ngoài đường.” Tống Hung cởi áo khoác lông vũ của Lâm Di Vụ ra, treo lên: “Ăn với Kim Bảo Nhi chưa? Thế nào rồi?”
“Cũng ổn, Bảo Nhi trông đỡ hơn trước nhiều lắm.”
Tống Hung kể cho hắn nghe chuyện Tôn Thành ra tự thú. Lâm Di Vụ tưởng mình nghe nhầm, hỏi: “Thật hả? Ông ta mà đi tự thú á?”
Lần trước ở đồn cảnh sát, Tôn Thành rất hống hách, khăng khăng mình là người tốt, làm việc tốt, mình bị đổ oan, nói rằng nếu muốn bắt ông ta thì phải đưa ra bằng chứng trước.
“Những kẻ làm hại Tiểu Quang đều sẽ bị trừng phạt.”
“Tốt quá rồi!” Lâm Di Vụ kích động đến mức ngồi phịch xuống ghế sofa rồi lại đứng dậy: “Đi tù còn nhẹ cho ông ta quá ấy chứ, lẽ ra nên thiến ông ta đi!”
Tống Hung nghĩ thầm: Ông ta đã bị thiến rồi.
Tối đến, Lâm Di Vụ uống thuốc và đi ngủ sớm. Mấy ngày sau, hắn đều duy trì thói quen ngủ sớm dậy muộn.
Rõ ràng đã ngủ rất nhiều nhưng ban ngày Lâm Di Vụ vẫn rất buồn ngủ. Hắn cho rằng đó là do tác dụng của thuốc.
Trường học đến tận ngày 16 tháng Giêng mới khai giảng, nhưng công ty của Tống Hung đã đi làm trở lại từ mùng 8.
Hôm mùng 8, đến tận trưa Lâm Di Vụ mới ngủ dậy. Tống Hung đã đến công ty, trên điện thoại có tin nhắn của Tống Hung nói rằng buổi chiều anh sẽ về nhà sớm.
Lâm Di Vụ tưởng rằng trong nhà chỉ có một mình mình, nhưng kết quả là vừa xuống lầu đã thấy vệ sĩ đang ngồi trong phòng khách.
Lâm Di Vụ khách sáo chào hỏi, hắn vẫn chưa quen với việc trong nhà có người lạ.
Cơm đã nấu xong, chỉ cần hâm nóng lại là có thể ăn được.
Trong nhà có người lạ nên Lâm Di Vụ vừa ăn xong là lên lầu ngay, bắt đầu rảnh rỗi sinh nông nổi.
Cánh tay Lâm Di Vụ đang bị bó bột. Bình thường quần áo sẽ do Tống Hung giặt, hôm nay Tống Hung không có nhà nên Lâm Di Vụ phải tự xoay sở bằng một tay.
Hắn lấy riêng những bộ quần áo cần giặt khô ra rồi nhét phần còn lại vào máy giặt. Bàn tay chợt dừng lại trên chiếc áo len màu xám của Tống Hung ở trên cùng.
Lâm Di Vụ cầm chiếc áo len lên, giơ cao trước ánh nắng để nhìn một lúc, sau đó lại đưa áo len lên mũi ngửi.
Trên chiếc áo len vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa lần trước của Tống Hung, là một mùi chanh chua và bạc hà rất nhạt.
Ngoài mùi nước hoa ra, trước ngực áo len còn dính hai sợi lông không rõ nguồn gốc.
Có màu hồng và rất ngắn.