Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 30: Tôi là chồng em ấy!
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên Lâm Di Vụ đến thăm văn phòng mới, hắn đã xem xét từng ngóc ngách, chẳng khác nào một con sư tử đực đang tuần tra lãnh địa của mình. Hắn còn dùng tay sờ mó, chạm vào mọi thứ, cầm đồ vật lên ngắm nghía, ngửi ngửi, cứ như thể đang đánh dấu lãnh thổ, để lại mùi hương của riêng mình vậy.
Lâm Di Vụ không chỉ đánh dấu lãnh thổ mà hắn còn đang tìm kiếm tóc màu hồng, hoặc thứ gì đó khác.
Đừng đánh giá thấp Lâm Di Vụ, hắn đã xem không ít phim điều tra tội phạm và phim giật gân, nên biết rõ phải điều tra hiện trường thế nào.
Bên dưới bàn làm việc không thể bỏ qua, mọi ngóc ngách không thể bỏ qua, ngay cả những góc khuất, khe hở nhỏ nhất cũng không được bỏ sót.
Ngay cả thùng rác hắn cũng ngó qua hết một lượt, sợ bỏ sót thứ gì đó.
Tống Hung vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, thấy Lâm Di Vụ bắt đầu nhìn cả thùng rác, cuối cùng không kìm được nữa: “Em muốn tìm gì? Có cần anh đưa kính lúp cho em không đấy?”
“Cứ để em xem.” Lâm Di Vụ đứng cạnh thùng rác, liếc nhìn anh: “Em tò mò thôi, có sao đâu? Không cho em xem văn phòng anh à?”
“Em tò mò về rác trong thùng rác á?”
Trong thùng rác chỉ có vài tờ giấy vụn, có lẽ là tài liệu hoặc hồ sơ bị bỏ đi, ngoài giấy loại ra thì không có gì khác.
Hai người đang trò chuyện về thùng rác thì trợ lý Ngô Giai Duyệt mang bữa sáng đến. Đây cũng là lần đầu tiên cô gặp Lâm Di Vụ, nhưng cô ấy vốn rất nhạy bén với thông tin, hơn nữa sáng nay cũng đã xem bức ảnh rồi.
“Anh Lâm xem thử bữa sáng có hợp khẩu vị không ạ, hoặc nếu muốn ăn thêm gì, cứ nói với tôi nhé.”
Lâm Di Vụ nhận lấy bữa sáng, toàn là món hắn thích, mỉm cười cảm ơn Ngô Giai Duyệt: “Cảm ơn cô, chừng này là đủ rồi.”
“Không có gì đâu ạ.” Ngô Giai Duyệt cũng mỉm cười đáp lại: “Cần gì cứ nói với tôi bất cứ lúc nào nhé.”
Tống Hung nhận một cuộc gọi, liền gọi Ngô Giai Duyệt đang định rời đi lại: “Lát nữa cô dẫn anh Lâm đi tham quan công ty một vòng, đã lâu rồi cậu ấy chưa đến đây, dẫn cậu ấy đi làm quen công ty một chút.”
“Dạ sếp Tống.”
Tống Hung có thể nhận ra Lâm Di Vụ chắc chắn không đơn thuần là đến xem văn phòng mới của anh ra sao, nhưng anh thật sự không thể đoán được suy nghĩ của hắn. Sau đó lại nghĩ, có lẽ là đến để kiểm tra chỗ làm việc của anh, dù sao thì bọn họ cũng từng cãi nhau một lần vì trợ lý.
Lâm Di Vụ đang định nói không cần, nhưng nghĩ đến chuyện nước hoa và sợi tóc hồng, hắn vẫn đồng ý: “Được, lát nữa em đi tham quan một vòng.”
Ngô Giai Duyệt dẫn Lâm Di Vụ đi tham quan từ tầng trên cùng xuống dưới, giới thiệu rất nghiêm túc về công ty cho hắn, vì thế tốc độ rất chậm. Hai người mới đi được hai tầng thì Tống Hung đã gọi điện bảo Lâm Di Vụ quay lại.
Tống Hung có một cuộc hẹn ăn trưa đột xuất với khách hàng, buổi chiều còn có cuộc họp nên không thể ở lại với Lâm Di Vụ. Anh định bảo tài xế đưa Lâm Di Vụ về nhà trước.
Lâm Di Vụ nói không muốn về mà cứ ngồi trên ghế văn phòng của Tống Hung xoay qua xoay lại, hắn bảo Tống Hung cứ bận việc của mình đi, không cần bận tâm đến hắn.
Tống Hung đưa cho hắn một chiếc chìa khóa dự phòng của văn phòng, dặn hắn nếu mệt thì vào phòng nghỉ ngơi một lát, nếu đói thì cứ đến nhà hàng gần đó ăn cơm, hoặc là đến nhà ăn công ty ăn.
Nghe đến nhà ăn, mắt Lâm Di Vụ sáng lên. Người ở mỗi bộ phận trong công ty quả thực rất đông, nhưng nhà ăn vào giờ cơm trưa lại là nơi đông đúc nhất, cũng tiện cho hắn quan sát.
Nhà ăn công ty họ nổi tiếng về chất lượng, cung cấp ba bữa ăn miễn phí mỗi ngày, trái cây luôn có sẵn, sáng hay chiều đều có đồ ăn nhẹ. Tiêu chuẩn thức ăn cũng cao nên nhân viên hiếm khi ra ngoài ăn trưa.
Buổi trưa, Lâm Di Vụ cầm thẻ ăn của Tống Hung đi thẳng đến nhà ăn.
Hắn tìm một chỗ ở giữa có góc nhìn bao quát nhất, chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mọi người ra vào từ mọi hướng.
Có khá nhiều người nhuộm tóc, cũng có khá nhiều người nước ngoài nhưng hắn chỉ thấy một người tóc hồng, lại là một cô gái. Mái tóc của cô gái vô cùng dài, gần chạm đến eo, không khớp với sợi tóc dính trên áo len của Tống Hung, nên bị loại.
Hắn vẫn luôn quan sát cho đến gần hết giờ ăn trưa mà vẫn không tìm ra. Chỉ đến khi thực sự quá đói, hắn mới cầm thẻ ăn đi lấy đồ ăn.
Lâm Di Vụ chỉ dùng được một tay nên khi bưng khay phải dùng nhiều sức. Có một người đàn ông chủ động bước đến giúp đỡ: “Tay cậu hơi bất tiện, để tôi cầm giúp cậu.”
“Không sao, tôi tự bưng được.”
“Không sao đâu, cậu một tay bất tiện như vậy, để tôi giúp cậu.”
Người đàn ông bưng khay thức ăn của Lâm Di Vụ đến bàn cho hai người. Lâm Di Vụ ngồi xuống, cảm ơn anh ta.
Một lát sau, người đàn ông lại bưng khay của mình đến ngồi cùng: “Tôi ngồi ăn cùng có ngại không?”
Lâm Di Vụ muốn từ chối, hắn muốn ăn một mình nhưng thấy người đàn ông đối diện đã ngồi xuống, hắn cũng không tiện nói gì thêm. Vả lại người ta vừa giúp hắn lấy cơm, nên hắn đành nói: “Không ngại.”
“Có thể làm quen được không? Tôi là Phương Kỳ Hào, bộ phận kỹ thuật.”
“Tôi là Lâm Di Vụ.”
Phương Kỳ Hào trò chuyện với hắn một lúc lâu, cố gắng tìm chủ đề để nói chuyện. Sau đó lại nhìn cánh tay đang bó bột của Lâm Di Vụ hỏi: “Cậu có thể kể xem cánh tay bị làm sao không?”
“Chuyện này… vô tình bị đá đập trúng.”
“Ôi, nghe thôi đã thấy đau rồi.”
“Cũng tạm.” Lâm Di Vụ đáp qua loa.
Phương Kỳ Hào lấy điện thoại ra: “Có tiện trao đổi thông tin liên lạc không nhỉ? Sau này chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm ở căng tin.”
Lâm Di Vụ cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra Phương Kỳ Hào đang tán tỉnh mình. Hắn nói thẳng: “Tôi đã kết hôn rồi.”
Khuôn mặt Lâm Di Vụ trông còn rất trẻ, đôi mắt sáng long lanh, rất quyến rũ, khiến hắn trông giống như một sinh viên mới tốt nghiệp, cùng lắm cũng chỉ hơn hai mươi một chút.
Phương Kỳ Hào không ngờ hắn đã kết hôn, miệng nhanh hơn não, buột miệng hỏi: “Cậu còn trẻ vậy mà đã kết hôn rồi à?”
Lâm Di Vụ chỉ mỉm cười, hắn còn chưa kịp nói gì thì một giọng nói vô cùng áp đảo, nặng trịch như ngàn cân, vang lên trên đỉnh đầu bọn họ.
“Tôi là chồng em ấy!” Tống Hung đột nhiên xuất hiện như một bóng ma.
Lâm Di Vụ và Phương Kỳ Hào đồng thời ngẩng đầu lên nhìn. Thân hình Tống Hung cao lớn đứng ngay phía sau bên cạnh họ, khí chất toát ra từ anh sắc bén đến mức dường như có thể cắt đôi không khí xung quanh. Toàn bộ bàn ăn cùng hai người đang ngồi đều bị bao phủ trong bóng anh.
Thấy người nói chuyện là sếp mình, da đầu Phương Kỳ Hào như muốn nổ tung. Tán ai không tán, lại đi tán ngay vợ sếp, cái vận đen của anh ta đúng là hiếm có khó tìm. Thanh máu trên đầu anh ta nhấp nháy liên tục dưới ánh nhìn chằm chằm của Tống Hung.
“Tống, Tống, Tống, sếp Tống…”
Tống Hung hỏi anh ta: “Anh ở phòng ban nào?”
“Tôi tôi, tôi ở…” Phương Kỳ Hào không dám nói mình ở phòng ban nào, che thẻ nhân viên trước ngực lại, nói vội: “Tôi ăn no rồi, không làm phiền sếp Tống và cậu Lâm nữa” rồi quay người bỏ chạy.
Trong lòng liên tục cầu nguyện “Không được để mất việc, không được để mất việc, không được để mất việc”.
Hơn nữa còn thề rằng sau này sẽ không bao giờ bắt chuyện tùy tiện với ai nữa…
Tống Hung ngồi vào chỗ Phương Kỳ Hào vừa ngồi, đợi Lâm Di Vụ ăn nốt bữa cơm.
Lâm Di Vụ gắp một miếng thịt bò, cho vào miệng nhai chậm rãi: “Mới đó đã ăn xong với khách hàng rồi sao?”
“Nhanh sao? Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi đấy.”
Vừa nãy Lâm Di Vụ mải quan sát mọi người trong nhà ăn nên hoàn toàn không để ý đến thời gian trôi đi.
Tống Hung rót cho Lâm Di Vụ một cốc nước nóng. Sau khi ăn uống no nê, Lâm Di Vụ còn khen đồ ăn ở nhà ăn công ty anh ngon, nói thịt bò hầm mềm nhừ và ngon miệng, lần sau hắn sẽ quay lại ăn nữa.
Lâm Di Vụ đang dọn đường cho những lần ghé thăm công ty tiếp theo của mình.
Khoan hãy nói đến lần sau, đối với Tống Hung thì cơn giận hiện tại vẫn chưa nguôi ngoai chút nào.
Anh chỉ mới đi được vài phút mà Lâm Di Vụ đã vui vẻ ăn uống, trò chuyện với người đàn ông khác.
Sắp đến giờ vào làm, nhà ăn cũng không còn ai. Cuối cùng Lâm Di Vụ bị Tống Hung nắm gáy lôi về.
Cửa văn phòng vừa đóng lại, Tống Hung vừa bế vừa kéo Lâm Di Vụ, nhấc hắn đặt ngồi lên bàn làm việc. Lúc này hai người có thể nhìn ngang tầm mắt.
Lâm Di Vụ biết chuyến đi lần này vô ích, không tìm thấy người tóc hồng mà ngược lại còn bị Tống Hung nắm thóp.
“Nói chuyện vui nhỉ?” Tống Hung chống hai tay lên hai bên bàn, kẹp chặt Lâm Di Vụ giữa hai cánh tay.
Lâm Di Vụ biết ngay Tống Hung nhất định sẽ hỏi vậy, chớp mắt hai cái rồi nói: “Cũng được.”
Tống Hung trừng mắt: “…Em nói lại xem?”
“Không được.” Lâm Di Vụ lập tức đổi giọng, quyết định không chọc giận Tống Hung thêm nữa, bắt đầu phủi sạch trách nhiệm: “Anh ta bắt chuyện với em trước mà.”
“Người ta nói chuyện với em thì em phải trả lời sao?”
“Không trả lời thì lại bất lịch sự quá.” Lâm Di Vụ nghĩ mình nói có lý, giọng điệu cũng cao lên: “Hơn nữa anh với em là một, làm giá quá sao được? Sau này người khác sẽ nghĩ gì về anh, nghĩ gì về em, nghĩ gì về công ty đây chứ, chúng mình phải hòa đồng với mọi người, nên hòa nhập vào quần chúng chứ.”
Lâm Di Vụ nói một tràng, mí mắt Tống Hung giật giật: “Em cứ nói tiếp đi, em không nhận ra anh ta đang cố tán em à? Anh ta còn xin thông tin liên lạc của em nữa đấy.”
“Em cũng mới nhận ra khi anh ta hỏi thông tin liên lạc thôi, với lại ban đầu anh ta thấy tay em cử động không tiện nên còn giúp em lấy cơm nữa.”
“Vậy nên em mới cười tươi như vậy với anh ta sao?”
“Em cười cũng không được nữa sao?”
“Bước tiếp theo định làm gì, ăn cơm? Hẹn hò?”
“Tống Hung, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Lâm Di Vụ đạp vào chân Tống Hung: “Hẹn hò gì? Ăn cơm gì? Có phải anh định nói bước tiếp theo là lên giường luôn chứ gì?”
Hai chữ “lên giường” vừa thốt ra khỏi miệng, Tống Hung đã đè Lâm Di Vụ lên bàn làm việc và bắt đầu đánh đòn.
Tối qua đã đánh hắn rồi, hôm nay lại đánh nữa.
“Tống Hung, ngày nào anh cũng chỉ biết đánh em thôi, anh đánh chết em luôn đi!”
“Em đáng đánh, toàn nói linh tinh gì đâu không ấy.”
“Anh mới là người nói linh tinh trước đấy…”
Lâm Di Vụ cấu vào eo Tống Hung nhưng Tống Hung dễ dàng tránh được, còn nắm chặt tay trái của hắn.
Mông Lâm Di Vụ bị tét hết lần này đến lần khác, không cử động được, hắn cũng hết cách nên cố tình dùng cánh tay phải để phản kháng.
Tống Hung giật mình, lập tức rút tay lại, ôm lấy Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ đã tìm ra cách trị Tống Hung, hắn cố tình giơ cao cánh tay phải lên, nhảy từ trên bàn xuống, buộc Tống Hung phải lùi lại từng bước.
Tống Hung không dám ra tay nữa, chỉ có thể lùi lại từng chút một.
Cuối cùng, cả hai lùi dần từ bàn làm việc đến ghế sofa. Lâm Di Vụ vấp phải ghế sofa, mất thăng bằng, ngã xuống ghế.
Hắn vừa lấy lại được chút khí thế thì lại ngã sấp mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận. Hắn dứt khoát nằm dài trên ghế sofa không chịu đứng dậy nữa, nghiêng người nằm đè lên cánh tay trái, mặt úp xuống ghế sofa, gáy quay về phía Tống Hung.
“Cánh tay có đau không?” Tống Hung ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sofa, lúc này anh đã nói chuyện nhẹ nhàng hơn, cũng không dám đánh hắn nữa.
Lâm Di Vụ bịt tai, nhắm mắt không nói gì, phớt lờ Tống Hung.
Tống Hung cũng không nói gì nữa mà chỉ ngồi xổm bên cạnh ghế sofa.
Sáng hôm đó Lâm Di Vụ dậy sớm, mặc dù ôm một cục tức nhưng vừa nhắm mắt lại không lâu sau đã buồn ngủ ngay.
Tống Hung ngồi xổm bên ghế sofa nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng bế Lâm Di Vụ lên đưa vào phòng nghỉ.
Tối đến, lúc A Lạp vừa xuất hiện, Tống Hung không cho y cơ hội nói gì, đã đánh đòn phủ đầu ngay lập tức: “Chuyện hôm nay cậu định dửng dưng làm thinh sao?”
A Lạp: “?”
Tống Hung: “Ngày nào cậu cũng ở trong thân xác Di Vụ mà dám không biết ngượng, nói gì mà có thể bảo vệ em ấy mọi lúc, ở bên em ấy mọi lúc, kết quả thì sao hả? Có người nẫng tay trên ngay trước mắt mà sao cậu không đuổi người ta đi chứ?”
A Lạp: “…”
Tống Hung: “Ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết nổi, vậy thì cậu có tác dụng gì? Đồ vô dụng!”
A Lạp: “!”
Lời tác giả:
Tống Hung: Quân tử báo thù, mười… mười ngày chưa muộn…