Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 33: Lần Đầu Kết Hôn...
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày đăng ký kết hôn là một ngày nắng đẹp. Hai người vừa rời khỏi Cục Dân chính, Lâm Di Vụ đã cầm giấy đăng ký kết hôn đăng lên Dòng thời gian WeChat, sau đó gọi điện cho từng bạn bè để báo tin mình đã kết hôn.
Một đàn chim bay qua đầu, Lâm Di Vụ chỉ ước có thể rải kẹo cưới lên tận trời.
Khi bắt gặp một con chó vàng to trên đường, Lâm Di Vụ lại lôi giấy đăng ký kết hôn ra, vẫy vẫy với con chó.
“Này, tao kết hôn rồi, tao kết hôn với Tống Hung đó.”
Con chó chẳng thèm để ý đến cậu, Lâm Di Vụ không vui: “Mày không chúc mừng tao một câu à?”
Con chó vẫn không nói gì. Lâm Di Vụ lấy nửa ổ bánh mì còn thừa lúc ăn sáng trong túi ra, ngồi xổm bên vệ đường, dụ con chó vàng: “Mày lại đây, chúc mừng tao một câu thì tao cho mày ăn bánh mì.”
Con chó vàng nhìn thấy thức ăn liền vui vẻ chạy đến. Lâm Di Vụ đút bánh mì cho nó, con chó vàng chỉ ăn hai miếng là hết.
“Được rồi, ăn đồ của tao xong, đến lúc chúc mừng tao rồi đó.”
Con chó vàng lớn vẫy đuôi thật mạnh, dụi đầu vào Lâm Di Vụ và Tống Hung, ngẩng đầu lên sủa “Gâu, gâu gâu, gâu gâu gâu.”
Lâm Di Vụ đứng bên vệ đường, nghiêng đầu mỉm cười với Tống Hung: “Nghe thấy không? Nó đang nói chúc mừng đó.”
Ánh nắng xuân không quá gay gắt, mạ lên xương lông mày và sống mũi của Lâm Di Vụ một đường viền vàng chói mắt và kiên định. Hàng mi dài tạo ra một bóng mờ nhỏ trên mí mắt dưới, nhưng không thể che giấu được ánh sáng bừng sáng trong mắt cậu.
Phòng tân hôn là ở căn hộ hai phòng ngủ mà hai người họ mới mua, được Lâm Di Vụ trang trí vô cùng tỉ mỉ. Hai chữ ‘Hỷ’ đỏ được Lâm Di Vụ tự tay cắt bằng giấy đỏ sau khi học theo trên mạng, ngay cả thang máy và lối vào khu chung cư cũng được dán những chữ ‘Hỷ’.
Kẹo cưới phân phát khắp khu chung cư, đến tay mọi người bất kể quen biết.
Ai mà chẳng muốn chung vui, lời chúc mừng đương nhiên cũng không ngớt.
Cái người mấy ngày trước còn làm loạn lên không muốn kết hôn, bây giờ lại chỉ mong sao có thể báo cho cả thế giới biết.
Đêm đó, hai chú rể nằm trên tấm chăn cưới. Lâm Di Vụ đợi mãi mà không thấy Tống Hung có động tĩnh gì, gác chân lên người anh, cố tình trêu chọc anh.
“Anh Tống, không động phòng hả?”
Tống Hung nắm lấy mắt cá chân Lâm Di Vụ, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên các khớp xương nhô ra bên ngoài cổ chân cậu: “Em chỉ anh đi.”
Lâm Di Vụ: “…Giả vờ làm gì, chứ có phải bọn mình chưa từng làm chuyện đó đâu.”
Lần đầu tiên của hai người là sau một trận mưa như trút nước.
Khi đó người nhà họ Lâm vẫn đang tìm kiếm bọn họ khắp nơi. Trên núi mưa xối xả, hai người phải trốn trong nhà gỗ suốt mấy ngày.
Ngay khi mưa vừa ngớt, Tần Siêu đội mưa lên núi, mang theo rất nhiều đồ tiếp tế cho hai người.
Vào giây phút nhìn Tần Siêu nhấc miếng vải chống thấm lên, lấy thức ăn, nước uống, quần áo và đồ dùng bên trong ra, Lâm Di Vụ suýt nữa thì bật khóc.
Đồ ăn và nước uống đã sắp hết, mấy ngày đó Lâm Di Vụ chỉ mặc quần áo của Tống Hung, thường xuyên ăn quả dại và nấm dại trên núi, hai người sống chẳng khác nào người rừng.
“Anh Siêu.” Lâm Di Vụ rưng rưng nước mắt: “Anh đúng là cha mẹ thứ hai của bọn em rồi.”
Tống Hung: “…”
Lúc đó, Tần Siêu vẫn chưa biết về mối quan hệ của Tống Hung và Lâm Di Vụ, chỉ coi họ là bạn thân của nhau, còn trêu cậu: “Anh có thể làm cha cậu, nào nào nào, dập đầu lạy anh đi.”
Tống Hung đá vào chân Tần Siêu: “Ông muốn làm cha của ai? Em ấy là chị dâu của ông đấy.”
Tần Siêu và Lâm Di Vụ đều sững sờ. Mặc dù Lâm Di Vụ đã đồng ý hẹn hò với Tống Hung, nhưng khi nghe anh giới thiệu như vậy, tai cậu vẫn đỏ bừng.
Lâm Di Vụ nhanh chóng thích nghi với thân phận mới, còn trêu Tần Siêu: “Xin lỗi anh nhé, giờ thì vai vế của em còn to hơn cả anh đấy.”
Tần Siêu phản ứng mạnh hơn, nắm lấy vai Tống Hung lắc mạnh: “Đậu mợ, tôi biết ngay là ông cong từ lâu rồi mà! Bao nhiêu cô gái theo đuổi ông mà ông chẳng chịu, tôi còn nghĩ có khi nào ông bị 'yếu' không chứ.”
Tống Hung: “…”
Lâm Di Vụ: “…”
“Di Vụ à.” Tần Siêu lại quay sang nói với Lâm Di Vụ: “Anh không được làm cha cậu nữa rồi.”
Sau một hồi nói nhảm, Tống Hung bắt đầu hỏi việc chính: “Người nhà họ Lâm còn tìm bọn tôi không? Tình hình dưới núi ra sao rồi?”
“Đệt, bọn họ vẫn còn tìm đấy.” Tần Siêu nói: “Mấy ngày trước nhà họ Lâm lại cử thêm một nhóm nữa, có hai người đàn ông ngày nào cũng chặn trước cửa nhà tôi. Mấy hôm trước tôi đã đoán là đồ dùng của hai người chắc sắp hết rồi. Tôi muốn mang đồ lên cho hai người, nhưng bọn họ cứ bám riết tôi mãi, tôi cũng không dám lên. Thế nên, vừa thấy bọn họ đi khỏi là tôi vội vàng lên ngay.”
“Hôm nay không có ai bám theo anh lên đây đấy chứ?”
“Yên tâm đi.” Tần Siêu nói: “Tôi sợ họ bám theo nên mới đặc biệt đi một đường vòng rất dài, chắc chắn không ai bám theo đâu.”
Tần Siêu đi vòng quanh căn nhà gỗ mấy lượt, xem hai người họ còn thiếu thốn gì không. Bên ngoài trời còn sớm, anh ta có thể chạy thêm một chuyến nữa.
“Ở đây không có vòi sen, buổi tối hai người tắm thế nào vậy?” Tần Siêu hỏi.
Tống Hung nói: “Bên cạnh có một con suối rất sạch. Tôi đi lấy nước, mang về đun sôi rồi dùng chậu tắm.”
Tần Siêu lén kéo Tống Hung sang một bên, quay lưng lại với Lâm Di Vụ, hỏi rất bí mật: “Có cần mang cho ông… cái đó không?”
“Cái nào?” Tống Hung chưa kịp phản ứng: “Nói rõ ra đi, úp mở làm gì không biết nữa.”
Tần Siêu quay đầu liếc nhìn Lâm Di Vụ, cậu đang đứng cách họ vài bước. Tống Hung đã quát thẳng vào mặt mình như vậy rồi, Tần Siêu cũng chẳng còn gì để mà giấu giếm nữa. Đã bắt anh ta gọi chị dâu luôn rồi thì còn gì mà không dám hỏi nữa, thế là anh ta cũng gân cổ lên hỏi.
“Dầu bôi trơn này, với cả bao cao su nữa. Mấy thứ này hai người có cần không, nếu cần thì tôi xuống núi mua cho.”
Tần Siêu gào to đến nỗi Lâm Di Vụ khó mà giả vờ không nghe thấy, vội vàng nói: “Không cần, không cần đâu! Bọn em vẫn chưa đến bước đó.”
Tần Siêu gãi đầu: “Chưa đến bước đó à.”
Tống Hung lại đạp anh ta một phát: “Hỏi cái gì mà hỏi, mau về nhà đi, lát nữa trời mưa to hơn bây giờ.”
Tần Siêu vừa rời đi, Tống Hung nấu mì. Hai người bưng bát ngồi đối diện nhau ăn.
Lâm Di Vụ đột nhiên hỏi: “Anh có muốn không?”
Tim Tống Hung đập mạnh một nhịp. Miếng mì trên đũa còn chưa kịp ăn hết, anh đã nói mà không ngẩng đầu lên: “Không muốn.”
“À…” Lâm Di Vụ không hiểu nổi: “Anh hẹn hò với em mà lại không muốn làm hả? Em nghe người ta nói là khi ở riêng với người mình thích, cơ thể sẽ tự nhiên muốn làm những chuyện thân mật, anh không muốn sao? Dù chỉ một chút cũng không? Tại sao lại không muốn?”
Ba câu hỏi liên tiếp của Lâm Di Vụ quá thẳng thắn, không vòng vo chút nào. Tống Hung không thể ăn thêm được nữa, nuốt miếng mì trong miệng rồi chậm rãi ngẩng đầu lên: “Ý anh là, bây giờ không muốn.”
Nơi này ở trên núi, điều kiện rất sơ sài, nước dột khắp nơi, ngay cả một chiếc giường thoải mái cũng không có. Anh không nỡ để Lâm Di Vụ phải chịu khổ.
Tối đến khi ôm Lâm Di Vụ, cơ thể anh có phản ứng rất mãnh liệt, nhưng anh vẫn phải cố kiềm chế.
Một tuần sau, có lẽ nhà họ Lâm tưởng rằng họ đã trốn đến một nơi rất xa, những người được cử đi tìm cuối cùng cũng rút lui hết.
Tần Siêu bí mật báo tin cho họ. Hai người cùng nhau xuống núi, tìm một nhà nghỉ để ở tạm trước, sau đó mới tính chuyện tìm nhà.
Lâm Di Vụ tắm nước nóng ở nhà nghỉ, thoải mái nằm dài trên chiếc giường lớn, lăn qua lăn lại.
Trên tủ đầu giường có một hộp đựng đồ nhiều ngăn, trong đó có điều khiển máy lạnh và tivi. Ngoài điều khiển ra còn có hai hộp bao cao su, một trong số đó còn ghi là thiết kế dạng hạt nổi.
Lâm Di Vụ nhìn thấy, Tống Hung vừa tắm xong đi ra, nhìn theo ánh mắt Lâm Di Vụ rồi cũng nhận ra.
Lâm Di Vụ trở mình, chỉ vào hộp bao cao su rồi hỏi Tống Hung vẫn còn ướt át: “Anh có biết dùng cái này không?”
Yết hầu Tống Hung nhấp nhô: “Chưa từng dùng.”
“Em hỏi anh có biết dùng không, chứ không phải hỏi anh đã từng dùng chưa.”
“Biết dùng.”
“Vậy tối nay mình sẽ dùng chứ?” Lâm Di Vụ ngửa chiếc cổ trắng nõn lên nhìn Tống Hung: “Anh muốn làm không?”
Cậu không đợi Tống Hung trả lời mà đã bắt đầu tự cởi bỏ y phục, động tác rất chậm rãi. Nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy tay Lâm Di Vụ đang run rẩy, như thể sắp hiến dâng.
Lâm Di Vụ rất gầy, xương quai xanh lõm sâu rõ rệt. Hai cánh tay trần chống ngược lên giường, chẳng mấy chốc, toàn thân cậu đã hiện ra trước mắt Tống Hung.
Trong đầu Tống Hung nổ lách tách như pháo. Anh chợt nghĩ đến đóa hoa loa kèn vừa nở trên vách núi cheo leo, giống hệt dáng vẻ Lâm Di Vụ lúc này.
Từ xa đã có thể ngửi thấy hương thơm, khiến người ta không nhịn được muốn đến gần, sau đó hái xuống, dùng răng nghiền nát rồi nuốt vào trong bụng.
Ngón tay Tống Hung chạm vào bức tường đá trước. Gió ập đến, không nhẹ nhàng lướt qua mà như một cú va chạm mạnh mẽ.
Rồi cành hoa, cánh hoa, và sau đó là toàn bộ bông hoa loa kèn run rẩy trong tay Tống Hung.
Cuối cùng, Tống Hung đỡ lấy cơ thể Lâm Di Vụ, cùng cậu rơi xuống vách đá: “Lâm Di Vụ, từ nay về sau, chúng ta là một.”
…
Nằm trên chiếc giường tân hôn, Lâm Di Vụ vẫn đỏ mặt và tim đập nhanh khi nhớ lại lần đầu tiên của cả hai. Cậu dùng ngón chân khều khều cẳng chân Tống Hung: “Nếu biết trước thì nên đợi đến ngày cưới mới làm rồi.”
Tống Hung nói: “Anh không nhịn được.”
Lâm Di Vụ cười khúc khích: “Chắc là em cũng không nhịn được.”
Tống Hung liên tục véo tai Lâm Di Vụ. Lâm Di Vụ nằm sấp lên ngực anh: “Vậy là kết hôn rồi nhỉ?”
Tống Hung: “Ừ.”
Lâm Di Vụ đợi rất lâu nhưng không nghe thấy câu gì phía sau chữ “Ừ”. Cậu nhe răng cắn vào ngực Tống Hung: “Hôm nay là ngày cưới trọng đại của hai đứa mình mà anh chỉ ừ một tiếng là xong rồi đó hả? Không nói gì thêm nữa à?”
“Không nói, nói cũng vô ích thôi.” Tống Hung lật người đè cậu xuống: “Động phòng thì phải làm thôi.”
Tống Hung vẫn luôn nhớ về lời nói rằng không muốn kết hôn nữa của Lâm Di Vụ trong bệnh viện.
Lúc này anh lại nhớ về nó, hơn nữa còn phải dạy cho Lâm Di Vụ một bài học. Anh lật người Lâm Di Vụ lại, giơ cao tay ép cậu phải nhận sai và tự kiểm điểm.
Thấy Tống Hung sắp đánh vào mông mình lần nữa, thái độ nhận lỗi của Lâm Di Vụ vô cùng ngoan ngoãn.
Cậu rất giỏi dỗ dành Tống Hung, tuôn ra một loạt lời hay ý đẹp và những lời yêu thương vào tai, vào tim Tống Hung.
Cậu cũng giống như Tống Hung, mơ mộng về tương lai của bọn họ, kế hoạch ba năm, kế hoạch năm năm, kế hoạch mười năm, kế hoạch cả đời… ngay cả lời hứa rằng sau này sẽ mặc những bộ quần áo tình thú cũng nói cho Tống Hung nghe.
Cuối cùng mới đưa ra lời tổng kết, nói rằng cậu đã nhận ra lỗi lầm sâu sắc của mình, đảm bảo sau này sẽ không tái phạm nữa.
Tống Hung hỏi cậu: “Nếu như tái phạm thì sao?”
Lâm Di Vụ nằm sấp, vểnh mông lên nói: “Vậy thì cứ đánh em đi. Em sẽ không kêu đau, không xin tha, cho đến khi nào anh hả giận mới thôi. Có đánh chết em cũng không ho he gì.”
Nhìn Lâm Di Vụ vểnh mông lên, Tống Hung lại giơ cao tay. Lâm Di Vụ thấy anh định đánh thật thì trợn tròn mắt: “Này này này, anh định đánh em thật đấy à?”
Tống Hung thấy bộ dạng này của cậu là biết mấy lời kiểm điểm lúc nãy chỉ là nói đùa. Lẽ ra anh chỉ định dọa dẫm cậu một chút, nhưng giờ lại tức giận thật, cú tát giáng xuống rất mạnh.
Lâm Di Vụ thật sự nghiến răng chịu đựng. Sau vài cái tát qua đi, Tống Hung mới dừng tay.
Da Lâm Di Vụ mỏng nên rất dễ bị hằn vết. Dấu tay của Tống Hung đã in hằn trên da cậu. Anh nhìn sang khuôn mặt đang cố gắng kìm nén nước mắt và sự tủi thân của Lâm Di Vụ, lại bắt đầu đau lòng.
Anh tìm một ít thuốc mỡ giảm sưng bôi cho Lâm Di Vụ. Thuốc mỡ mát lạnh chạm vào da, Lâm Di Vụ không nhịn được nữa mà òa khóc thành tiếng.
“Tống Hung, anh ác độc thật, anh đánh thật luôn chứ.”
“Nhớ kỹ chưa?”
Tống Hung chỉ tức giận, giận vì Lâm Di Vụ dám có suy nghĩ như vậy.
Sao Lâm Di Vụ lại dám?
Nhưng dù Tống Hung có giận đến đâu thì lúc này vẫn bị nước mắt của Lâm Di Vụ làm cho không tài nào giận nổi, đến khi nhận ra thì lại bắt đầu dỗ dành cậu.
Lâm Di Vụ trở mình ngồi lên người Tống Hung, nằm sấp lên ngực anh tiếp tục khóc to. Nước mũi và nước mắt lem luốc khắp quần áo của Tống Hung.
Tống Hung lau mặt cho cậu, vỗ lưng cậu, vừa hôn vừa xoa.
Lâm Di Vụ cứ khóc mãi, khóc mãi cho đến khi đột nhiên ngừng khóc. Mặt cậu ướt đẫm nước mắt, chậm rãi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chỗ nhạy cảm của Tống Hung vừa có phản ứng, đột nhiên lại òa lên.
“Anh không phải là người, Tống Hung! Anh không phải người! Em đã như thế này rồi mà anh còn nghĩ đến chuyện đó được!”
Tống Hung không cảm thấy chuyện này có gì sai. Anh véo Lâm Di Vụ một cái rồi nói: “Chính thức động phòng thôi.”
Buổi tối ngày kết hôn, Tống Hung đã giày vò cậu đến cùng.
Trước kia Tống Hung không dám quá thô bạo với Lâm Di Vụ. Anh sợ cậu quá mệt, quá đau, sợ cậu gặp ác mộng, sợ cậu sáng hôm sau không có tinh thần, sợ đủ thứ trên đời.
Nhưng đêm đó Tống Hung không kìm được nữa, Lâm Di Vụ đã kêu la suốt nửa đêm.
Tống Hung không nhớ nổi đã bao nhiêu lần. Lâm Di Vụ mệt đến nỗi ngủ mê mệt, cuối cùng cậu cũng được ngủ một giấc thật ngon mà không cần uống thuốc.
Tống Hung cũng ngủ một giấc thật ngon, ôm lấy chú rể bé bỏng của mình.
Sau này Tống Hung đã nhận ra quy luật này, nếu như Lâm Di Vụ mệt đến cùng cực, cậu tự nhiên có thể ngủ thiếp đi mà không cần dựa vào thuốc.
Kể từ đó, hai người đàn ông đang trong giai đoạn tân hôn mãnh liệt và cuồng nhiệt nhất, tối đến chưa bao giờ nghỉ ngơi.
Lâm Di Vụ luôn thổ lộ với Tống Hung vào lúc cao trào nhất, nói những lời yêu như “mãi mãi bên nhau”.
Nhưng rất nhiều năm sau đó, Lâm Di Vụ vẫn dám nhắc đến chuyện ly hôn với Tống Hung hết lần này đến lần khác.
Tống Hung đã từng tự kiểm điểm lại bản thân, nhận ra là vì hình phạt của mình vẫn còn quá nhẹ.